NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 783: Kỷ Tư Doãn câu cá
Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:20:50
Lượt xem: 102
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhân cơ hội phản?
Cảnh Diệc kinh ngạc, như ai đó gõ mạnh đầu, một tia sáng lóe lên trong óc.
Hắn bắt đầu cân nhắc lợi hại!
Bước tới giá nến, ngọn nến đang cháy leo lét bên trong lồng giấy, đôi mắt nheo đầy toan tính.
Đấu Tuyền bước tới, tiếp: "Hiện tại các đại thần trong triều vẫn về phía Vương gia, các nơi trong kinh thành cũng trong tầm kiểm soát của ngài, chỉ cần một lệnh ban , ắt sẽ thành công."
Cảnh Diệc: "..."
"Thái t.ử lập, long thể Hoàng thượng ngày càng suy yếu. Đến lúc gọi Nội các đại thần lập di chiếu, ngôi báu sẽ rơi tay Dung Vương, lúc đó hối cũng kịp."
Hoàng đế vội mà thái giám vội.
Lòng bàn tay Cảnh Diệc ướt đẫm mồ hôi, trầm ngâm suy nghĩ lắc đầu: "Không , vẫn ... Chuyện Thái t.ử vây cung năm xưa, nếu phụ hoàng nghi ngờ thì bí mật triệu Cảnh Dung về kinh? Người nghi ngờ thì ắt phòng , giờ mà phản chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Hành sự cẩn trọng, thăm dò kỹ lưỡng mới nước cờ ."
Phản! Là điều tất yếu!
nếu phản mà nắm chắc phần thắng, thì là vây cung g.i.ế.c vua mà là tự chui đầu rọ.
Đấu Tuyền phân tích: "Nếu Hoàng thượng thực sự chuẩn thì vội vã triệu Dung Vương về kinh để đối đầu với Vương gia. Hiện nay, các quan viên thi hành lệnh của các bộ, các vị đại tướng quân nắm quyền điều động binh mã trong ngoài kinh thành đều chỉ đợi lệnh của Vương gia. Đến lúc đó cổng thành đóng chặt, khởi binh cung..."
"Vây cung g.i.ế.c vua?”
Cảnh Diệc trừng mắt : “Ngươi vết xe đổ của Thái t.ử ?"
"Thuộc hạ chỉ là..."
"Câm miệng!”
Cảnh Diệc quát lớn: “Vây cung g.i.ế.c vua, thắng thì chứ? Dù lên ngai vàng, cũng chỉ mang danh 'nghịch t.ử soán ngôi', để đời phỉ nhổ. Trừ phi... phụ hoàng tự tay truyền ngôi cho ."
Đấu Tuyền dám ho he nữa!
Cảnh Diệc tuy lửa giận bừng bừng nhưng trong lòng cam tâm, cứ suy tính lời Đấu Tuyền .
Ánh mắt rực lửa, thần sắc ngưng trọng, phẩy tay: "Ngươi lui ."
"Vương gia..."
"Ra ngoài!"
Đấu Tuyền cúi đầu: "Vâng.”
Rồi lui ngoài.
Đêm đó, Cảnh Diệc trằn trọc suy nghĩ, lật lật tình thế hiện tại của .
Quả thực đang ở thế bất lợi, nếu phản, lỡ Kỳ Trinh đế băng hà, tuyên Nội các đại thần lập di chiếu thì đúng là quá muộn.
Dường như... âm thầm đưa quyết định.
Sáng sớm hôm , nhận thêm một tin dữ.
Thị vệ trong phủ hớt hải chạy bẩm báo.
"Vương gia, hôm nay Cảnh Dung mở tiệc, mời ít đại thần đến phủ. Chu đại nhân của Quân Cơ Xứ, Trịnh đại nhân Điện các Đại học sĩ, Ninh Tá Lang đều đến cả ."
Hắn bật dậy: "Cái gì?"
Thị vệ run rẩy: "Nghe là Dung Vương thịnh tình mời mọc, từ chối ."
Không từ chối ?
Nực !
Hắn lật tung cái bàn.
Đồ đạc rơi vỡ loảng xoảng.
"Vương gia?"
"Lui xuống."
Thị vệ vội vàng cút xéo.
Đấu Tuyền vặn bước , trọn lời bẩm báo của tên thị vệ.
Chỉ thấy Vương gia nhà nắm chặt tay, gân xanh nổi đầy, tỏa sát khí.
"Kỷ Tư Doãn hiện giờ đang ở ?"
Đấu Tuyền đáp: "Từ khi Kỷ Tư Doãn cách chức, vẫn luôn rảnh rỗi ở nhà. Mấy ngày nay ngày nào cũng bờ hồ Trừng Hồ câu cá, sớm về khuya."
Câu cá?
Kẻ tự phụ như Kỷ Lê, cách chức mà vẫn còn tâm trạng câu cá ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-783-ky-tu-doan-cau-ca.html.]
Lạ đời!
Cảnh Diệc lệnh: "Đi lấy giấy bút đây."
"Vâng."
Đấu Tuyền lập tức chuẩn .
Hắn nhanh một tấu sớ, giao cho Đấu Tuyền: " gửi đến phủ Hình đại nhân, bảo ông lập tức tiến cung diện thánh."
Đấu Tuyền cầm tấu sớ, hỏi nhiều, lập tức theo.
Sau đó, Cảnh Diệc rời khỏi phủ.
Lúc bên bờ Trừng Hồ.
Kỷ Lê đang chiếc ghế đẩu nhỏ, tay cầm cần câu, thần thái ung dung, tĩnh tâm chờ cá lớn c.ắ.n câu.
Mặt hồ phẳng lặng, lá cây xào xạc rơi xuống, tạo nên những vòng sóng lăn tăn lan tỏa dần...
Thỉnh thoảng vài con chim diệc đáp xuống, mỏ nhọn mổ vài cái xuống nước bay .
Kỷ Lê giữ nguyên tư thế bất động, lâu.
chẳng con cá nào chịu c.ắ.n câu.
Gã sai vặt cùng cũng im như tượng, nhưng đủ kiên nhẫn như chủ nhân, mồ hôi vã như tắm, bắt đầu cằn nhằn: "Đại công tử, là đổi chỗ khác ạ. Mấy ngày nay mới câu ba con cá, mà con bé tẹo, chẳng đủ nhét kẽ răng."
Kỷ Lê mặt lạnh tanh, mắt rời mặt nước, : "Ta câu cá về ăn lúc nào?"
"Không ăn thì câu gì ạ?"
Hắn nhạt: "Câu cá cần sự kiên nhẫn, nếu chút tính kiên nhẫn ngươi cũng thì nên trò trống gì?"
Gã sai vặt méo xệch miệng: "Đại công tử, con chỉ là đứa chạy vặt, mấy vị tướng quân múa đao múa kiếm trong quân doanh, nên trò trống gì chứ?"
"Đồ chí tiến thủ."
"Con đúng mà!"
Kỷ Lê lườm một cái.
Gã sai vặt kiên nhẫn thêm một lúc, hai tay chống cằm than thở: "Đại công t.ử giờ mất chức quan, Nhị công t.ử dẫn binh biên cương, ngày tháng đúng là nhàm chán."
Kỷ Lê rốt cuộc vẫn gì.
Bỗng nhiên...
Một hòn đá từ xa bay tới, rơi tõm xuống hồ.
Cú ném , e là cá đến gần cũng sợ chạy mất dép.
"Kẻ nào?"
Kỷ Lê cảnh giác bật dậy, đầu thì thấy Cảnh Diệc, bèn thu vẻ ung dung tự tại, trầm mặt xuống, cúi đầu hành lễ.
"Tham kiến Diệc Vương."
Gã sai vặt vội lùi sang một bên.
Cảnh Diệc bước tới, phất tay hiệu cho gã sai vặt: "Bản vương chuyện quan trọng bàn với Kỷ Tư Doãn, ngươi lui xuống ."
"Vâng.”
Gã sai vặt khom , dám nán , vội vàng rời .
Đứng cách đó một đoạn khá xa.
Kỷ Lê hỏi: "Không Vương gia tìm việc gì?"
Tuy bề ngoài tỏ vẻ cung kính nhưng trong lòng Kỷ Lê vẫn còn oán trách. Nếu mặt lợi dụng, dẫn binh khỏi thành chặn đường Cảnh Dung thì đến nỗi mang tội mưu hại Hoàng tử, kết cục là cách chức, còn khiến điều khỏi kinh thành, đường đường là Đại tướng quân đ.á.n.h giặc cỏ Man Di, thật nực .
Cảnh Diệc liếc bộ đồ nghề câu cá của , : "Kỷ Tư Doãn oai phong lẫm liệt ngày nào, giờ câu cá bên hồ Trừng Hồ, chuyện mà truyền ngoài kinh thành, chẳng thành trò ?"
"Trò tiếng tăm, chẳng đều nhờ ơn Vương gia ban tặng ?"
Cảnh Diệc nghẹn lời, nhưng cũng thẳng thắn thừa nhận: " là nếu do Bản vương sơ suất, hai các ngươi cũng đến nỗi kẻ cách chức, Hoàng thượng điều biên cương đ.á.n.h giặc, khiến hai con hổ giam cầm, tiến thoái lưỡng nan. Nói cho cùng, là Bản vương nợ các ngươi."
"Không dám!"
Cảnh Diệc .
Kỷ Lê xuống ghế đẩu, kéo lưỡi câu trống lên, móc thêm một khúc giun đất ngọ nguậy .
Lại quăng cần câu xuống nước.