NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 781: Đêm trường đằng đẵng, không thể thiếu cô

Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:20:48
Lượt xem: 118

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm trường đằng đẵng, gió lạnh từng cơn.

Kỷ Vân Thư cuộn trong lòng Cảnh Dung như một đứa trẻ, cơ thể lạnh ngắt dần ấm lên.

Tiếng thở đều đặn, mạnh mẽ của đàn ông phả nhẹ lên đỉnh đầu cô.

Cô cẩn trọng ngẩng đầu, ngắm đôi mắt đang nhắm nghiền của .

Dưới ánh nến, hàng mi dày và dài khẽ rung động, trông thật tinh nghịch nhưng cũng toát lên vẻ dịu dàng trời sinh.

Đôi mày kiếm, sống mũi cao thẳng, bờ môi mỏng, khuôn mặt tuấn tú như điêu khắc.

Tất cả đều toát lên sức quyến rũ độc nhất vô nhị.

Khuôn mặt nếu ở thời hiện đại, sẽ bao nhiêu cô gái si mê điên đảo.

Giờ phút , Kỷ Vân Thư cũng chút mê mẩn, ma xui quỷ khiến thế nào vươn ngón tay , từ từ chạm mặt Cảnh Dung. Đầu ngón tay còn kịp chạm tới bắt gọn.

Năm ngón tay tóm chặt!

Người đàn ông tuy nhắm mắt nhưng dường như trán mọc thêm con mắt thứ ba, đang cô chằm chằm.

rút tay về nhưng đủ sức.

Có chút chột .

Cảnh Dung cúi đầu, trán chạm trán cô.

"Nhóc con, nàng tật giật ?"

"Ta giật bao giờ?"

"Bị bắt quả tang còn chối."

"Nói bậy."

"Nàng trộm trái tim Bổn vương, trộm cả Bổn vương, kẻ trộm thì là gì?"

"Nói bậy.”

Cô c.ắ.n môi phản bác.

Cảnh Dung mở mắt, khóe môi nhếch lên nụ tà mị, ánh mắt đầy vẻ chiếm hữu sâu đôi mắt đang bối rối của Kỷ Vân Thư.

Cái như thấu tâm can cô.

"Nàng cho là Bổn vương bậy ? Được, để Bổn vương chứng minh cho nàng thấy."

"Hả?"

Bất ngờ, xoay , cơ thể to lớn đè lên cô.

Như mây đen che phủ đỉnh đầu.

"Ơ?"

Tim cô thắt , hai tay nhanh chóng con báo đói khát mặt giữ chặt đỉnh đầu.

Không thể cử động!

Chưa kịp mở miệng, đôi môi đỏ mọng chặn .

Nụ hôn nồng nàn, cháy bỏng của đàn ông trút xuống dồn dập khiến cô trở tay kịp, cả căng cứng.

Nụ hôn vẫn dịu dàng vô cùng, như đang nâng niu một món bảo vật quý giá, chỉ sợ mạnh tay một chút sẽ vỡ tan.

Kỷ Vân Thư dần dần "chinh phục".

Dường như cũng trở nên tham lam hơn.

Mọi thứ xung quanh bỗng chốc trở nên êm dịu.

Không còn cái lạnh, còn sự căng thẳng, cũng chẳng còn nỗi lo âu...

Mãi đến khi cô sắp thở nổi, Cảnh Dung mới luyến tiếc buông .

Hắn dùng ánh mắt sâu thẳm mê ly cô, ngón tay khẽ chạm dư vị còn vương môi .

Vẫn thỏa mãn!

Chỉ là...

"Bổn vương mệt, hôm nay tha cho nàng.”

Giọng lộ vẻ mệt mỏi.

Say thật !

Ngay đó, đầu trĩu nặng, đôi mắt mệt mỏi khép , cả đè xuống.

Ngủ mất .

Trời ạ, cởi quần bắt xem cái ?

Kỷ Vân Thư đè đến khó thở, dở dở .

Định đẩy .

Vừa định dậy thì đàn ông như cố tình giả vờ ngủ, vươn tay ôm lấy eo thon của cô, kéo ngược trở trong chăn.

Môi kề sát tai cô đang đỏ bừng, thì thầm một câu: "Đêm trường đằng đẵng, thể thiếu nàng."

Nhất quyết buông tay.

Hết cách, hai đành ôm ngủ một đêm như thế.

Sáng sớm hôm , trời còn sáng hẳn, Kỷ Vân Thư nhẹ nhàng xuống giường, nỡ đ.á.n.h thức Cảnh Dung đang say giấc.

Cô chỉnh quần áo, chải đầu, cài chiếc trâm bạc lên búi tóc gương đồng.

Người giường cũng tỉnh.

Cảnh Dung nghiêng, tay chống đầu, từ xa ngắm Kỷ Vân Thư thanh tú qua tấm gương đồng.

Khóe môi cong lên, : "Dù là nam nữ, nàng đều tuấn tú."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-781-dem-truong-dang-dang-khong-the-thieu-co.html.]

Đang khen đấy!

Nghe tiếng, Kỷ Vân Thư , thấy giường đang ngây ngô như Phật Di Lặc.

Nụ mang theo chút "tà ý".

Cô giục: "Mau dậy , trời sắp sáng ."

Nhắc nhở đến giờ triều.

Cảnh Dung thở dài, lăn lộn vài vòng giường mới miễn cưỡng tung chăn dậy.

Bỗng nhiên chun mũi, kéo áo lên ngửi, vẻ mặt đầy ghét bỏ: "Người mùi rượu thế , Bổn vương ngủ nhỉ?"

"Quên ?”

Kỷ Vân Thư hỏi.

"Cũng hẳn là quên, chỉ nhớ là Bổn vương đang hôn nàng thì ."

Kỷ Vân Thư: "..."

Hắn bước tới gần: "Tối qua chúng cởi áo vẫn mặc áo thế?"

Đây điển hình là ăn xong quẹt mỏ.

May mà "ngủ" thật.

Kỷ Vân Thư cạn lời, chọc ngón tay : "Ngài mùi rượu, ngửi nổi."

"Vậy rốt cuộc là cởi cởi?"

"..."

Bỗng nhiên, “cốc cốc" vài tiếng.

gõ cửa.

Cắt ngang cuộc đối thoại của hai .

Lang Bạc ngoài gọi: "Vương gia? Kỷ ?"

Đã dậy ?

Cảnh Dung cau mày, sớm muộn gì cũng đem tên Lang Bạc mồi cho chó.

Toàn xuất hiện lúc quan trọng!

Hắn vọng ngoài đáp một tiếng, lạnh lùng lệnh: "Đi lấy triều phục cho Bổn vương."

Lang Bạc đáp: "Vâng, nhưng mà Vương gia..."

"Nói."

"Trong cung truyền chỉ đến, Hoàng thượng Kỷ cũng cùng tiến cung."

Hả?

Không khí như ngưng đọng .

Chuyện triều chính, Kỷ Vân Thư vốn chẳng dính dáng .

Cô thầm lo lắng, đừng để cái miệng quạ đen của Dư Thiếu Khanh linh nghiệm.

Dù Cảnh Dung cũng , nhưng thánh chỉ ban, thể kháng cự.

Sửa soạn xong xuôi, hai cùng lên xe ngựa tiến cung.

Suốt dọc đường, Cảnh Dung dặn dò đủ thứ, nhắc nhở cô từng li từng tí, sợ cô quên, đến cổng Nam Môn dặn thêm một nữa.

Nhớ !

Nhớ !

Còn nhớ kỹ hơn cả vị trí huyệt mộ nữa.

Cô tuy gặp Hoàng thượng nhiều , nhưng triệu kiến Kim Loan điện thế thì là đầu tiên. Hơn nữa, đối mặt chỉ mỗi Hoàng thượng.

Mà còn là cả đám đầu trâu mặt ngựa nữa!

Cô đóng vai một tùy tùng nhỏ bé, lẽo đẽo theo Cảnh Dung bước điện.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô, các quan thắc mắc vị Kỷ mặt ở đây?

chẳng ai dám lên tiếng hỏi!

Cảnh Diệc bên trái điện, sắc mặt u ám, gần như thèm liếc về phía .

Ngày hôm qua, như con chim bẻ gãy cánh, rũ rượi , giờ chẳng còn sức mà để ý xem tại Kỷ Vân Thư cung. Hơn nữa, nghĩ bằng đầu gối cũng là chuyện gì!

Bàn tay giấu trong tay áo nắm chặt thành nắm đấm, cố kìm nén sát khí.

Kỷ Vân Thư cạnh Cảnh Dung, coi đám như khí, chẳng thèm để tâm đến những ánh mắt đó.

Rất nhanh, thái giám hô to "Hoàng thượng giá lâm".

Mọi quỳ xuống tung hô: "Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế."

Hoàng đế Kỳ Trinh long bào uy nghi, nhưng sức khỏe nên dìu lên ngai vàng.

Ngài phất tay: "Chúng khanh bình ."

"Tạ ơn Hoàng thượng."

Mọi dậy.

Hoàng đế thích vòng vo, liếc Kỷ Vân Thư một cái thẳng vấn đề: "Vụ án cái giếng cạn phá giải. Thời gian qua, vụ án khiến lòng trong kinh thành hoang mang lo sợ, nay tìm hung thủ, Trẫm cũng yên lòng. Trước đây Trẫm , ai phá án sẽ trọng thưởng, quân vô hí ngôn.”

*vua chơi

Bốn chữ "quân vô hí ngôn" vang lên đầy uy lực!

 

 

Loading...