Trương Đại Tề dùng hai tay túm chặt lấy nắm rơm rạ đất, gân xanh mu bàn tay nổi lên rõ rệt. Trong miệng cứ liên tục phát những tiếng "ú ớ" đầy kích động.
Kỷ Vân Thư nhất thời luống cuống, xử trí .
Dư Thiếu Khanh bên ngoài thấy, vội vàng ghé song gỗ hỏi: "Kỷ , chuyện gì ?"
Kỷ Vân Thư lắc đầu, cô cũng rõ. Có lẽ câu hỏi chạm đến điều gì đó khiến Trương Đại Tề trở nên căng thẳng tột độ như .
Động tĩnh bên trong quá lớn thu hút sự chú ý của đám cai ngục bên ngoài, tiếng bước chân dồn dập đang tiến gần.
Dư Thiếu Khanh vội vọng , giọng đầy lo lắng: "Kỷ , kịp nữa ."
Nghe lời nhắc nhở, Kỷ Vân Thư mím môi, thở cũng trở nên gấp gáp. Tình hình thế e là thể hỏi thêm gì nữa. Cô nhanh tay rút từ trong tay áo một lọ thuốc, lén nhét xuống Trương Đại Tề, dặn dò nhanh: “Đây là t.h.u.ố.c trị thương, lúc nào ai chú ý, ngươi hãy tự bôi lên vết thương. Ngươi yên tâm, nếu ngươi thực sự g.i.ế.c , nhất định sẽ tìm cách cứu ngươi. mạng sống , dù thế nào ngươi cũng giữ lấy."
"Ư... ư...”
Trương Đại Tề căng cứng cả .
Mắt thấy cai ngục sắp đến nơi, Dư Thiếu Khanh vội kéo Kỷ Vân Thư dậy, che chắn phía lưng .
"Xảy chuyện gì ?”
Hai tên cai ngục hớt hải chạy tới, chỉ sợ trọng phạm c.h.ế.t trong ngục thì phiền toái to.
Dư Thiếu Khanh bình tĩnh ho khan một tiếng, nghiêm mặt : "Không gì, chỉ là lúc bản quan thẩm vấn, phạm nhân chút kích động mà thôi."
Hai tên cai ngục Trương Đại Tề đang đất, thấy tứ chi co giật, mắt trợn trừng, miệng đầy m.á.u cứ đóng mở liên tục thì trong lòng đầy thắc mắc, nhưng vẫn tin lời Dư Thiếu Khanh.
"Nếu đại nhân hỏi xong thì xin mời rời cho, nếu ... lỡ xảy chuyện gì, tiểu nhân gánh vác nổi ."
"Được , bản quan cũng khó các ngươi. Dù những điều cần hỏi cũng hỏi xong."
Dứt lời, Dư Thiếu Khanh phất tay áo, đưa Kỷ Vân Thư khỏi lao ngục. Đám cai ngục vội vàng khóa cửa , lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Trước khi , Dư Thiếu Khanh còn dặn dò: "Chuyện bản quan đến đại lao cần kinh động đến Lệ đại nhân, các ngươi hiểu ?"
"Vâng , tiểu nhân hiểu.”
Đám cai ngục lia lịa, bọn họ cũng sợ phiền phức nên giấu là nhất.
Kỷ Vân Thư cúi thấp đầu, lặng lẽ theo Dư Thiếu Khanh. Thế nhưng, khi cô lướt qua một tên cai ngục, bỗng cảm thấy điều gì đó là lạ, ngẩn đó suy nghĩ.
Đồng bọn bên cạnh huých tay : "Nghĩ gì thế?"
"Ngươi thấy bên cạnh Dư đại nhân chút kỳ lạ ?"
"Kỳ lạ? Lạ ở chỗ nào? Chắc ngươi đa nghi quá ."
Tên cai ngục lắc đầu, cũng thêm gì nữa mà theo ngoài.
Bên ngoài đại lao Hình bộ, xe ngựa của Cảnh Dung đợi sẵn. Hai lên xe, Cảnh Dung bèn lệnh rời ngay lập tức.
Trên đường về, Cảnh Dung hỏi: "Có hỏi gì ?"
Kỷ Vân Thư chau mày đáp: "Người do g.i.ế.c, nhưng khi hung thủ hành hung, mặt tại hiện trường."
"Rồi nữa?"
"Khi hỏi hung thủ là thôn Trương gia , kích động, thậm chí vẻ mặt vô cùng đau khổ, giống như... nỗi khổ tâm khó , cố tình che giấu điều gì đó."
Cảnh Dung trầm ngâm: "Che giấu? Tại che giấu? Và che giấu cho ai?"
"Ta ."
Dư Thiếu Khanh tiếp lời: "Kỷ , hiện giờ chúng bằng chứng chứng minh Trương Đại Tề vô tội, mà ngày mai là hạn xử trảm , bây giờ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-771-nhung-chung-ta-khong-co-bang-chung.html.]
"Cho dù hung thủ , cũng thể để c.h.ế.t oan ."
Cảnh Dung sa sầm nét mặt: " chúng bằng chứng."
, cái khó nhất là bằng chứng. Thời gian quá gấp rút, kịp tìm manh mối mới.
Trở về phủ Dung Vương, Kỷ Vân Thư trầm mặc một lời, cứ thẫn thờ ngoài sân, bất động như tượng.
Mãi đến tối, đám nha khuyên giải hết đến khác, nóng liên tục đến khi nguội lạnh cũng thấy cô động . Cảnh Dung bước tới, thấy cảnh tượng bèn đón lấy chén rót, phất tay hiệu: "Các ngươi lui xuống hết ."
"Vâng."
Hắn bưng chén đến đối diện Kỷ Vân Thư, đặt xuống tầm tay cô, nhẹ giọng : "Trời lạnh thế , uống ngụm nóng cho ấm ."
cô vẫn giữ vẻ mặt nặng trĩu tâm tư.
Cảnh Dung nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô, an ủi: "Vân Thư, nàng cố gắng hết sức . Ta trong lòng nàng còn nhiều nghi hoặc, cũng tin chắc Trương Đại Tề hung thủ, nhưng án định, và nàng khó lòng đổi ."
"Không ."
"Vân Thư..."
"Chẳng lẽ rõ một oan mà vẫn trơ mắt đưa lên đoạn đầu đài ?"
"Nàng kiên quyết tin rằng hung thủ đến thế ?"
"Phải!”
Cô khẳng định chắc nịch, nắm chặt lấy tay Cảnh Dung: “Vụ án còn quá nhiều điểm sơ hở, nếu điều tra rõ ràng mà kết tội thì là coi rẻ mạng ."
"Suy nghĩ của nàng đều hiểu, cũng sốt ruột kém. Lúc trở về phái đến thôn Trương gia, xem thể tìm manh mối gì ở chỗ ở của Trương Đại Tề . Nếu tin tức, họ sẽ gửi về ngay.”
Hắn đẩy chén về phía cô: “Nàng uống chút nước ."
Kỷ Vân Thư gật đầu. Ngón tay cô chạm thành chén...
Nóng quá!
Theo phản xạ, cô rụt tay khiến chiếc chén rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Ngay khoảnh khắc chiếc chén vỡ vụn, một tia sáng bất ngờ lóe lên qua mắt cô... Thứ ánh sáng khiến cô theo bản năng né tránh và nhắm nghiền mắt .
Cảnh Dung lo lắng hỏi: "Nàng chứ?"
Kỷ Vân Thư lắc đầu. Cô những mảnh vỡ đất, trong đầu bỗng lóe lên một hình ảnh.
A! Cô dường như hiểu điều gì đó.
Suy nghĩ một lát, gương mặt cô bừng sáng, nắm c.h.ặ.t t.a.y Cảnh Dung reo lên: "Ta ! Ta hung thủ cách nào di chuyển tượng Phật , cũng ... hung thủ là ai !"
Hả? Cảnh Dung ngơ ngác hiểu.
Kỷ Vân Thư rạng rỡ: "Thực , đế của tượng Phật... vốn dĩ là rỗng."
"Rỗng ư?"
"Chỉ cần ghép những mảnh vỡ của đế tượng Phật là sẽ ngay."
Kỷ Vân Thư lập tức gọi Lang Bạc đến, dặn dò một việc. Lang Bạc xong tuy kinh ngạc nhưng vẫn vội vã ngay.
Màn đêm tĩnh mịch, cái lạnh ngày càng thấu xương...