NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 763: Con người đôi khi phải biết tùy cơ ứng biến
Cập nhật lúc: 2025-12-23 11:19:01
Lượt xem: 91
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Là con trai của lão Trương, Trương Đại Tề?”
Cảnh Diệc nảy sinh nghi ngờ.
Người sáu bảy vết sẹo mặt, chẳng là Trương Đại Tề ?
mà...
Người ở kinh thành đông đúc, kẻ sẹo mặt cũng chẳng thiếu. Chưa chắc là Trương Đại Tề!
Ôn Thập Tam suy tính, trong lòng cũng chút nghi hoặc, bèn bước lên thì thầm tai Cảnh Diệc: "Vương gia, là cứ tra rõ ràng hãy tính. Chuyện thể rùm beng, kẻo của Dung Vương sẽ nẫng tay của chúng ."
"Ý ngươi là ?"
"Trước tiên sai đến thôn Trương gia bí mật bắt Trương Đại Tề về đây, đó để con nha đầu nhận mặt."
Cảnh Diệc cân nhắc một lát gật đầu, sang với Hoàng lão gia: "Hoàng lão gia, Bổn vương mượn nha đầu của ông một lát, dùng xong sẽ đưa nó về an ."
Nghe , con nha đầu tưởng phạm tội gì tày đình, sợ đến mức run b.ắ.n , mắt mở trừng trừng kinh hãi, dập đầu lia lịa xuống đất.
Miệng kêu oan: "Vương gia, nô tỳ gì cả, nô tỳ hại , cũng g.i.ế.c , xin Vương gia minh xét."
"Câm miệng!”
Hoàng lão gia quát lớn, lườm cô một cái sang cung kính với Cảnh Diệc: “Đó là vinh hạnh của tiểu nhân, Vương gia cứ việc đưa ."
Thải Phượng nức nở: "Lão gia..."
Cô nắm chặt tay, lóc t.h.ả.m thiết.
Cảnh Diệc nhếch mép nhạt lẽo, con nha đầu đang quỳ rạp đất. Dường như thấy khác sợ hãi mặt khiến cảm thấy khoái trá một cách kỳ lạ.
Tâm lý chẳng khác gì một kẻ biến thái!
Thải Phượng sợ đến méo xệch cả mặt.
Cảnh Diệc xuống cô : "Nha đầu, ngươi cần sợ, Bổn vương sẽ lấy mạng ngươi ."
"Dạ?"
"Ngươi chỉ cần theo Bổn vương một chuyến, xong việc tự khắc sẽ đưa ngươi về."
Nghe , nỗi sợ trong mắt Thải Phượng mới vơi đôi chút. Cô ngơ ngác, hoảng hốt gật đầu.
Ngay đó, mấy thị vệ đeo kiếm lôi Thải Phượng dậy, giải .
Cảnh Diệc dặn dò Hoàng lão gia: "Chuyện Bổn vương đến phủ hôm nay, mong Hoàng lão gia tuyệt đối tiết lộ ngoài, hiểu ?"
Giọng điệu đầy đe dọa!
"Hiểu, tiểu nhân hiểu, nhất định sẽ kín như bưng."
Quả là điều.
Cảnh Diệc cũng nán lâu, rời xong bèn sai bắt Trương Đại Tề.
Thủ hạ của việc cũng nhanh gọn.
Vài canh giờ , bắt về.
Trương Đại Tề giải như một tên tội phạm.
"Quỳ xuống!"
Tên thị vệ chút khách khí đá mạnh chân gã.
Trương Đại Tề ngã quỵ xuống đất.
gã vẫn cúi gằm mặt, hé răng nửa lời.
Cảnh Diệc dùng ánh mắt âm u dò xét gã, lệnh: "Ngẩng đầu lên."
Không động tĩnh.
"Bổn vương bảo ngươi ngẩng đầu lên."
Vẫn im lìm.
Tên thị vệ xông tới, túm lấy tóc gã giật ngược , ép gã ngẩng mặt lên.
Lộ khuôn mặt chằng chịt vết sẹo.
Trương Đại Tề dùng đôi mắt trống rỗng vị Diệc Vương áo gấm quyền quý cao, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng, hề nhúc nhích.
Mang theo một sự bướng bỉnh ăn sâu tận xương tủy. Ánh mắt đó lâu khiến lạnh cả sống lưng.
Cảnh Diệc liếc sang hỏi Thải Phượng đang run cầm cập: "Có ?"
Thải Phượng dụi mắt, cho kỹ gật đầu: "Phải, là , lúc đó nô tỳ va là ."
"Rầm!"
Cảnh Diệc đập mạnh tay xuống bàn, quát lớn: "Trương Đại Tề, Bổn vương hỏi ngươi, ngươi nhặt một con d.a.o găm dài bốn tấc ?"
"..."
"Nói!"
Trương Đại Tề thở hồng hộc, rít qua kẽ răng hai chữ: "Không ."
"Ngươi còn dám dối?"
"Không tiểu nhân phạm tội gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-763-con-nguoi-doi-khi-phai-biet-tuy-co-ung-bien.html.]
Trương Đại Tề hỏi ngược .
Cảnh Diệc bước tới, cúi xuống gã: "Bổn vương hỏi ngươi nữa, ngươi nhặt con d.a.o găm dài bốn tấc? Và ... ngươi dùng con d.a.o đó để g.i.ế.c ?"
Hắn gằn từng chữ một. Ánh mắt sắc như kim châm.
Trương Đại Tề đáp: "Vương gia, tiểu nhân oan."
Giọng điệu bình thản, thần sắc cũng lộ vẻ hoảng loạn.
Ngay lập tức, Cảnh Diệc tung cước đạp mạnh vai gã.
Lực mạnh!
Đá bay xa.
Trương Đại Tề sấp mặt đất, ôm ngực, thổ huyết.
Cảnh Diệc nghiêm mặt: "Ngươi cũng , Bổn vương cả trăm cách khiến ngươi mở miệng.”
Hắn lệnh cho thuộc hạ: “Lôi xuống, nên thế nào thì cứ thế ."
Khát máu!
Mấy tên lính xông tới, xốc nách Trương Đại Tề lên, lôi xềnh xệch .
Sau đó, Thải Phượng run rẩy hỏi: "Vương gia, ... nô tỳ thể ạ?"
"Đi?”
Cảnh Diệc nhạt: “Nha đầu, ngươi , Bổn vương nhất định sẽ cho ngươi , nhưng bây giờ."
"Dạ?"
"Đưa nó xuống."
"Vương gia?"
Thải Phượng cũng giải . Từ xa vẫn còn thấy tiếng lóc của cô ...
Ôn Thập Tam nãy giờ vẫn im lặng lúc mới lên tiếng: "Vương gia, thực chỉ dựa vài câu của một con nha đầu cũng thể khẳng định Trương Đại Tề nhặt con d.a.o đó. Hơn nữa, cho dù là nhặt , thì hung khí g.i.ế.c cũng chắc là con d.a.o đó, cho nên..."
Lời hết...
Cảnh Diệc giơ tay ngắt lời, âm hiểm: "Thập Tam, ngươi vẫn hiểu ý của Bổn vương."
Hửm?
"Ngươi tưởng rằng... quan trọng là phá án ?"
"Ôn mỗ hiểu ý Vương gia lắm."
Cảnh Diệc nhếch đôi môi mỏng bạc tình: "Bất kể hung thủ là ai, cũng bất kể chúng tìm hung thủ , điều quan trọng nhất là thắng! Có thể giao hung thủ cho Hình bộ Dung Vương, và chỉ cần kẻ đó nhận tội, là Bổn vương thắng. Đến lúc đó, chẳng ai quan tâm đến đầu đuôi gốc ngọn của vụ án . Việc ngươi cần là nghĩ cách khiến kẻ đó... trở thành hung thủ."
"Vương gia..."
"Thập Tam, Bổn vương hứa với ngươi, chỉ cần ngươi giúp Bổn vương thắng, cái ghế Đề điểm Hình ngục ty của Hình bộ sẽ là của ngươi. Cho nên, con đôi khi tùy cơ ứng biến."
Ôn Thập Tam sững sờ!
Hắn đúng là cái ghế đó.
mà... danh chính ngôn thuận đ.á.n.h bại Kỷ Vân Thư. Chứ dùng thủ đoạn đê hèn thế !
cuối cùng cũng gì thêm.
Đêm đó, Trương Đại Tề tra tấn dã man, đ.á.n.h đến thừa sống thiếu c.h.ế.t nhưng vẫn chịu nhận tội.
…
Ngày hôm .
Tại Hoàng phủ.
Hoàng tiểu thư sáng sớm thức dậy gọi "Thải Phượng" mấy tiếng mà thấy ai thưa.
"Người ? Từ tối qua đến giờ thấy tăm ?"
Tiểu nha trong phủ vội chạy bẩm: "Tiểu thư, Thải Phượng tỷ hôm qua bắt ạ."
"Bị bắt ? Ta chẳng bảo Thải Phượng là của , ai cũng phép bắt ?"
" mà, đến phủ bắt là...”
Nha cúi gằm mặt, hai tay xoắn đặt bụng.
Hoàng tiểu thư vốn tính khí nóng nảy, trừng mắt nha : "Nói , rốt cuộc là ai bắt?"
"Là... Diệc Vương."
Giọng lí nhí.
"Diệc Vương?”
Hoàng tiểu thư sững , đôi mày lá liễu nhíu chặt . Im lặng một hồi lâu mới hỏi: "Thải Phượng phạm gì ? Tại ... Diệc Vương bắt nó ?"
Nha đảo mắt nhớ : "Hình như... là liên quan đến chuyện con d.a.o găm của tiểu thư."
"Dao găm? Dao găm của Thải Phượng mất ?"