NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 762: Manh mối về con dao găm

Cập nhật lúc: 2025-12-23 11:19:00
Lượt xem: 113

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nhưng khả năng phá hoại của phụ nữ thì ai cũng thấy.

Nhỡ "lợn lành chữa thành lợn què", điều tra tiếp cũng nữa thì ?

Tuyệt đối thể để cô .

Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung . Cả hai đều biểu thị ý "Không ".

Đường Tư quyết tâm giành lấy việc , cô ưỡn ngực, : "Sao các cứ lằng nhằng thế nhỉ? Đã bảo cứ giao cho , các cứ yên tâm . Ta xin lấy danh dự đảm bảo, nhất định sẽ tìm thứ các . Hơn nữa, luôn coi các là bạn bè, giúp đỡ bạn bè là chuyện đương nhiên mà."

"Đường cô nương..."

"A Kỷ, cô cứ tin một ."

Nói , cô tiến lên nắm lấy cổ tay Kỷ Vân Thư, phồng má nũng nịu: "Dù vụ cũng quyết , các phái khác thì cũng sẽ lén lút bám theo, đến lúc đó mà hỏng việc thì ráng chịu nha."

Ái chà, còn học cả thói uy h.i.ế.p khác nữa cơ đấy!

Mạc Nhược túm lấy cô , quát: "Cô mà còn loạn nữa, sẽ cho trói gô cô , ném thẳng về Hầu Liêu đấy."

"Ngươi dám!"

"Cứ thử xem."

"Ngươi..."

...

Kỷ Vân Thư cúi đầu suy nghĩ về những lời Đường Tư , đó buông một câu: "Để cô ."

Hửm?

Cảnh Dung kinh ngạc: "Nàng gì cơ?"

"Ta , cứ để Đường cô nương ."

"Không !"

"Ta ngài cũng cùng nỗi lo như , nhưng Đường cô nương thực sự thể giúp chúng .”

sang với Đường Tư: “Lần , tin cô một . việc quan trọng, cô tuyệt đối hành động theo cảm tính, vì nó liên quan đến mạng ."

Đường Tư gật đầu lia lịa: "Ta , A Kỷ, cô cứ yên tâm."

"Còn nữa, cô chỉ cần điều tra xem tượng Phật rốt cuộc liên hệ gì với thôn Trương gia . Nếu tra thì mau chóng về, đừng đ.á.n.h rắn động cỏ."

"Ừm."

Đường Tư vui như mở cờ trong bụng! Cuối cùng cũng cơ hội trổ tài .

Cảnh Dung tuy vẫn còn lo lắng, nhưng Kỷ Vân Thư thì đành chiều theo. Chỉ Mạc Nhược là đau đầu thực sự! Hắn khuyên can Kỷ Vân Thư mấy câu, mong cô đổi ý nhưng vô ích.

Sau đó, Kỷ Vân Thư kể chi tiết vụ án cho Đường Tư , dặn dò những điểm cần lưu ý. Con nha đầu đó chăm chú.

Trên đường về Dụ Hoa Các, Mạc Nhược mắng Đường Tư một trận. cứ phơi phới như gió xuân, dương dương tự đắc, miệng luôn mồm nhất định sẽ đào bí mật động trời của thôn Trương gia.

Tại phủ Diệc Vương.

Đại Lý Tự Khanh cũng mới rời , giống như Dư Thiếu Khanh, ông cũng mang danh sách từ Hộ bộ đến giao nộp ngay lập tức.

là kẻ nào thờ chủ nấy, tận tâm tận lực!

Ôn Thập Tam cũng phát hiện điểm chung của tám nạn nhân.

Năm âm, tháng âm, ngày âm, giờ âm!

Cảnh Diệc hỏi: "Điều liên quan gì đến vụ án?"

"Không .”

Hắn suy nghĩ: “Có thể hung thủ chuyên chọn những sinh thời khắc âm để g.i.ế.c, nhưng nguyên nhân thì rõ."

Chung quy , đầu óc khác thì suy nghĩ cũng khác . Kỷ Vân Thư nghĩ đến mối liên hệ giữa tượng Phật và thôn Trương gia, còn Ôn Thập Tam, rốt cuộc cũng chỉ là Ôn Thập Tam, thể trở thành Kỷ lừng danh kinh thành thứ hai !

Trước khi Đại Lý Tự Khanh rời , Ôn Thập Tam cũng dặn ông thông báo cho Hình bộ tìm nhà nạn nhân để hỏi chuyện.

Một lát , Đấu Tuyền bước .

Bẩm báo: "Vương gia, tin tức ạ."

"Nói."

"Con d.a.o găm dài bốn tấc mà Ôn công t.ử dặn dò điều tra tìm thấy tung tích. Nó xuất phát từ một tiệm cầm đồ, chưởng quầy là thu mua từ nơi khác về, đó mua mất."

Cảnh Diệc hỏi: "Là ai?"

"Một tiểu nha đầu của Hoàng gia trong kinh thành."

Hoàng gia?

Có liên quan gì đến vụ án cái giếng cạn ?

Ôn Thập Tam hỏi Đấu Tuyền: "Ngươi hỏi ?"

"Vừa mới nhận tin, thuộc hạ kịp ."

Cảnh Diệc hỏi: "Tin tức Dung Vương ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-762-manh-moi-ve-con-dao-gam.html.]

"Theo thuộc hạ , của Dung Vương chỉ đến các tiệm rèn và cửa hàng binh khí để tra hỏi, nắm tin . Thuộc hạ cũng mua chuộc tên chưởng quầy đó, cấm tiết lộ cho thứ hai."

Thuộc hạ !

Suy tính cũng chu đáo đấy.

Thế là Ôn Thập Tam : "Việc nên chậm trễ, chi bằng chúng đến Hoàng gia ."

Cảnh Diệc gật đầu.

Nói .

Rất nhanh, Cảnh Diệc dẫn lặng lẽ đến Hoàng gia.

Hoàng lão gia - chủ nhân của Hoàng phủ sợ hết hồn. Ông cũng gần đây Diệc Vương đang điều tra vụ án cái giếng cạn, thầm nghĩ, chẳng lẽ liên quan đến vụ án?

Vừa cửa, Hoàng lão gia gì khác vội thanh minh: "Vương gia, phủ đều là thật thà, tuyệt đối dám g.i.ế.c ."

Cảnh Diệc ở vị trí chủ tọa, liếc ông : "Hoàng lão gia, ông cần căng thẳng thế. Bổn vương chỉ đến tìm một ."

"Không Vương gia tìm ai?"

"Một nha đầu tên là Thải Phượng."

"Thải Phượng?"

Hoàng lão gia tuy hiểu chuyện gì nhưng vẫn vội sai gọi Thải Phượng lên.

Thải Phượng chỉ là một nha đầu nhỏ, bình thường việc chăm chỉ thật thà, bao giờ gây chuyện, các chủ t.ử trong phủ cũng quý mến.

Nào ngờ hôm nay Vương gia điểm mặt chỉ tên.

Vừa đến nơi, cô run lẩy bẩy quỳ rạp xuống đất.

"Tham kiến Vương gia."

Cả rạp sát đất, dám ngẩng đầu.

Cảnh Diệc hỏi: "Ngươi là Thải Phượng?"

"Dạ, nô tỳ... tên là Thải Phượng."

"Tốt lắm, Bổn vương hỏi ngươi, ngươi từng mua một con d.a.o găm dài bốn tấc ở tiệm cầm đồ ?"

"Dạ ."

"Vậy con d.a.o đó hiện giờ còn ở trong tay ngươi ?"

"Ơ..."

Giọng cô run rẩy.

"Còn thì bảo còn, mất thì bảo mất, ấp a ấp úng?"

Thải Phượng vội đáp: "Bẩm Vương gia, còn nữa ạ."

"Đi ?"

"Dạ..."

"Ngẩng đầu lên.”

Cảnh Diệc lệnh.

Thải Phượng run như cầy sấy, cuối cùng cũng dám ngẩng đầu lên nhưng dám thẳng.

Cảnh Diệc dậy, từng bước ép sát, đến mặt con nha đầu, từ cao xuống.

Hắn : "Ngươi cho rõ đây, nếu dám dối Bổn vương nửa lời, Bổn vương sẽ coi ngươi là tội phạm, tống giam đại lao."

"Nô tỳ dám dối, con d.a.o đó thực sự mất ạ."

"Vậy tại ngươi căng thẳng thế?"

"Bởi vì... con d.a.o đó là của tiểu thư, đây từng thất lạc ở ngoại thành một , đó thấy nó ở tiệm cầm đồ, tiểu thư sai nô tỳ chuộc về. mà... lấy từ tiệm cầm đồ , nô tỳ cất trong tay áo, về đến nơi xem thì thấy nữa."

"Không thấy nữa?"

" ạ, vì chuyện mà tiểu thư còn phạt nô tỳ, trong phủ ai cũng ."

"Vậy rốt cuộc là rơi mất trộm mất?"

Thải Phượng ngẫm nghĩ một chút: "Lúc đó... đường về, nô tỳ vô ý va một bán rau, đổ giỏ rau của , nô tỳ còn giúp nhặt lên. Từ tiệm cầm đồ về phủ chỉ va chạm mỗi đó, còn gì khác."

Ôn Thập Tam vội truy hỏi: "Vậy ngươi bán rau đó là ai ?"

"Không ạ, chỉ đó...”

hồi tưởng: “Người đó ăn mặc giản dị, gánh một gánh rau, qua thì là một đàn ông trung niên. À đúng , nô tỳ nhớ mặt ông nhiều vết sẹo, sáu bảy vết gì đó, nô tỳ chỉ nhớ thế thôi."

Vẻ mặt vô cùng sợ hãi, giống như đang dối.

Cảnh Diệc và Ôn Thập Tam .

"Là con trai của lão Trương, Trương Đại Tề?"

 

 

Loading...