NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 761: Ai chạy trước, kẻ đó thắng!
Cập nhật lúc: 2025-12-23 11:18:59
Lượt xem: 109
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rõ ràng là gửi đồ đến cho xem, trong khăn trống thế ?
Đây chẳng là trêu ?
Vốn dĩ Mạc Nhược định sang hỏi từ hôm qua, nhưng Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư đến ngôi miếu hoang để điều tra vụ án cái giếng cạn nên đành đợi mất một ngày.
Hôm nay, đặc biệt qua đây để hỏi cho lẽ!
Kỷ Vân Thư chiếc khăn tay nhẹ bẫng trong tay, chân mày từ từ nhíu chặt .
Thật hiểu nổi!
"Sao gì chứ?"
Chẳng lẽ ma ăn mất ?
Cảnh Dung lập tức gọi Lang Bạc đến hỏi: "Đồ vật Kỷ nhờ ngươi gửi cho Mạc công tử, tại biến mất?"
Hả?
Lang Bạc ngạc nhiên tột độ.
"Sao biến mất ạ? Thuộc hạ giao nguyên đai nguyên kiện cho quyền đưa đến Dụ Hoa Các. Họ việc xưa nay vốn cẩn trọng, tuyệt đối thể mất đồ bên trong ."
Mạc Nhược nghi ngờ: "Ngươi chắc là của ngươi lúc đưa đến xảy sai sót gì ?"
Chuyện ...
Tuy Lang Bạc tin tưởng thuộc hạ, nhưng vẫn cho gọi đó lên đối chất.
Người nọ khẳng định chắc nịch: "Thuộc hạ từng mở chiếc khăn đó . Nếu Kỷ đồ, thì lúc đưa bên trong chắc chắn , tuyệt đối thể đ.á.n.h rơi."
Lời như đinh đóng cột!
Kỷ Vân Thư giải thích với Mạc Nhược: "Thứ gói trong khăn là vật cạo từ phía trong tai của t.ử thi Cao Mãnh. Đó là một khối vật thể màu đen dính, ngửi thử, mùi giống d.ư.ợ.c liệu nên mới nhờ gửi sang cho ngươi xem thử."
"Vật thể màu đen ư?"
"Chỉ là một mẩu nhỏ, nhưng chắc chắn lúc giao cho Lang đại ca, đồ vẫn còn ở bên trong."
"Vậy thì lạ thật.”
Mạc Nhược thề thốt, thực sự thấy bên trong gì cả.
Cảnh Dung lên tiếng: "Ngươi thử nhớ kỹ xem, lúc mở khăn , ngươi lỡ tay rơi nó xuống đất ? Dù cũng chỉ là một vật nhỏ màu đen, nếu rơi mất mà cũng là chuyện thể xảy ."
Nghe , Mạc Nhược ngẫm nghĩ , miệng lẩm bẩm: "Chẳng lẽ... là do con nha đầu mất?"
Nghi ngờ?
"Ai cơ?"
"Ngoài cái con nha đầu điên khùng suốt ngày quậy phá ở chỗ thì còn ai đây nữa?”
Nhắc đến là Mạc Nhược sầu não, vài bước, cau mày : “Hôm đồ gửi đến Dụ Hoa Các, việc cung một chuyến. Vừa về đến nơi thấy Đường Tư cầm chiếc khăn đòi hỏi tội , là do một cô nương nào đó gửi đến, cứ khăng khăng quấn lấy loạn. đó hỏi con nha đầu điên đó và tiểu đồng, cả hai đều lúc mở khăn thấy gì bên trong ."
Vô duyên vô cớ mà biến mất như !
Thật quái đản!
Rốt cuộc là sai sót ở khâu nào?
Mọi đành rà soát từ đầu đến cuối một lượt.
Vẫn kết quả!
Kỷ Vân Thư đành : "Hy vọng thứ đó liên quan đến vụ án. Nếu , nhỡ nó là vật chứng quan trọng thì thể sẽ ảnh hưởng đến chân tướng của cả vụ việc."
Người sai một ly một dặm.
Giờ chỉ còn cầu nguyện thứ đó là đồ vô dụng mà thôi.
Gác chuyện sang một bên.
Mạc Nhược hỏi: "Vậy hai đến ngôi miếu hoang , tìm manh mối gì lợi cho vụ án ? Phải rằng, hiện giờ các đang chạy đua với Diệc Vương, ai chạy , kẻ đó là thắng cuộc!"
Kỷ Vân Thư đáp: "Biết thì khá nhiều thứ, nhưng chuyện quá hỗn loạn, manh mối quá vụn vặt."
Biết nạn nhân g.i.ế.c như thế nào.
Biết danh tính nạn nhân.
Biết hung khí là một con d.a.o găm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-761-ai-chay-truoc-ke-do-thang.html.]
Cũng hung thủ chỉ g.i.ế.c những sinh năm âm, tháng âm, ngày âm, giờ âm.
...
Thế nhưng, manh mối để tìm hung thủ thì gần như bằng .
Cảnh Dung bỗng : "Ta nghĩ, chúng nên bắt đầu từ điểm 'năm âm, tháng âm, ngày âm, giờ âm' ."
Hửm?
Hắn giải thích: "Những nạn nhân đó đều ném xuống giếng cạn chân tượng Đại Phật. Chuyện thể liên quan đến một nghi thức tế lễ nào đó, và nghi thức , lẽ liên quan đến thôn Trương gia."
Nghe đến đây, Kỷ Vân Thư lờ mờ hiểu .
Lang Bạc thắc mắc: "Vương gia, chuyện thì liên quan gì đến thôn Trương gia? Tại ngài ?"
"Chẳng lẽ các ngươi nhớ những lời trưởng thôn họ Trương ?"
"Thuộc hạ nhớ."
Kỷ Vân Thư tiếp lời: "Ý là, những lời đồn đại về quỷ thần ở thôn Trương gia?"
Cảnh Dung gật đầu: " . Từ mười mấy năm , khi tượng Đại Phật trong ngôi miếu hoang xuất hiện vết nứt, thôn Trương gia năm nào cũng một hai thanh niên trai tráng c.h.ế.t bất đắc kỳ tử. Giống như cả cái thôn đó đang chịu một lời nguyền rủa nào đó . Những c.h.ế.t đều c.h.ế.t theo những cách quái dị, khi c.h.ế.t ném xuống giếng chân Phật. Có thể thấy, vụ án chắc chắn liên quan đến tượng Phật, mà tượng Phật gắn liền với chuyện quỷ thần của thôn Trương gia. Vì thế nghĩ, hiện tại chúng nên dồn hết sức lực việc tìm hiểu xem hung thủ di chuyển tượng Phật bằng cách nào, mà là... tìm hiểu về bí mật của thôn Trương gia."
Bí mật của thôn Trương gia?
Một cái thôn rách nát, một đám dân làng thiếu hiểu , thì bí mật gì chứ?
lời của Cảnh Dung tìm sự "đồng điệu" từ Kỷ Vân Thư.
Cô gật đầu, tỏ ý tán thành.
Thế là, Cảnh Dung lập tức lệnh cho Lang Bạc: "Ngươi mau một chuyến đến thôn Trương gia, hỏi dò đám dân làng, nhất định điều tra cho rõ, bí mật của thôn Trương gia... rốt cuộc là gì?"
"Tuân lệnh!"
Lang Bạc định thì...
"Khoan ."
Cảnh Dung gọi giật .
Hắn lo ngại : "Không , ngươi thể . Nếu như... trong thôn Trương gia thực sự bí mật thể cho ai , thì đám dân làng đó dù cũng sẽ . Huống hồ hôm qua ngươi đến đó , họ nhận mặt ngươi, chắc chắn sẽ đề phòng. Chi bằng... phái một mới thì hơn."
"Thuộc hạ hiểu , để thuộc hạ sắp xếp."
Vừa dứt lời...
"Để !"
Một giọng lanh lảnh vang lên từ ngoài cửa.
Mọi , thấy Đường Tư đang hăm hở chạy .
Cô sải bước tiến đến, nhướng mày : "Chi bằng để cho! Mấy ngày nay ở Dụ Hoa Các sắp mốc meo cả , đằng nào rảnh rỗi cũng sinh nông nổi, thà để một chuyến, đảm bảo sẽ tra rõ ràng."
Đầy vẻ tự tin!
Tự xung phong!
mà đại tỷ ơi, cái năng lực việc của tỷ, về cơ bản là bằng hả?
Mạc Nhược kéo cô , trừng mắt: "Cô đừng loạn nữa!"
"Ta loạn."
Rõ ràng lòng mà.
Mạc Nhược gắt: "Đây là chuyện liên quan đến mạng , chuyện đ.á.n.h đ.ấ.m giang hồ của cô. Nếu sai sót một ly, cô gánh nổi ? Chỉ giỏi gây rắc rối."
"Ta..."
Kỷ Vân Thư cũng : "Đường cô nương, chúng tin cô, nhưng chuyện giống việc trộm cướp bắt gian. Cô quen thuộc kinh thành, thích hợp tham gia ."
Đường Tư bĩu môi: "A Kỷ, cô tin tưởng đến thế ? Ta cho cô , ở Hầu Liêu chúng , chỉ cần là chuyện thì gì là hỏi . Ta cả ngàn cách khiến thật."
Thấy nghi ngại, cô vội giải thích: " đừng hiểu lầm nhé, cả ngàn cách là dùng vũ lực . Hơn nữa, chẳng các đám dân làng đó nhận các ? Chuyện cứ để lo, về khoản cải trang, mà nhận thứ hai thì ai dám nhận thứ nhất. Nếu thì cô nghĩ thể dễ dàng chạy từ Hầu Liêu đến Đại Lâm các ?"
Vẻ mặt đầy kiêu ngạo!