Vừa câu hỏi đó, Kỷ Vân Thư hiểu ngay.
Cô liếc ông , luôn: "Đại nhân hỏi, tại trong bóng tối đen đặc mà hung thủ vẫn thể phóng kim chính xác đỉnh đầu Ngốc Tứ ?"
"Chính ."
"Đại nhân từng mắt mèo thể rõ trong đêm, ... con cũng thể ?"
Hả?
"Chuyện ... từng bao giờ."
"Đại nhân cũng lạ, vì khả năng vạn một, ai cũng ."
Kinh Triệu Doãn vỡ lẽ. trong lòng vẫn nghi ngờ, loại như thế ? là từng thấy.
Kỷ Vân Thư bên xác Ngốc Tứ, bộ dạng c.h.ế.t t.h.ả.m và những vết cào cấu rướm m.á.u khắp gã, trong lòng khỏi xót xa. Cô khẽ thở dài, kéo vạt áo rách nát cho gã.
"Cộp."
Một tiếng động nhỏ.
Là một hòn đá. Một hòn đá cuội màu nâu vàng nhẵn thín rơi từ trong áo Ngốc Tứ.
Cô nhặt hòn đá lên, tâng tâng trong tay vài cái, cất tay áo.
Một lúc , trưởng thôn tìm một tấm vải trắng phủ lên xác Ngốc Tứ.
" là oan nghiệt.”
Ông than thở.
Ôn Thập Tam nãy giờ vẫn im lặng quan sát Kỷ Vân Thư phá án, bỗng nhớ cảnh tượng nhiều năm về .
Hắn lẽo đẽo theo cô học việc, đóng vai một đồ ngoan ngoãn, chăm chỉ. Còn cô dạy nhiều thứ, bao giờ giấu nghề! Hắn , cô kiên nhẫn chỉ bảo. Hắn , cô . Hắn nghĩ , cô gợi ý giúp. Hắn gặp khó khăn, cô giải quyết!
Giống như chính Ôn Thập Tam , nếu Kỷ Vân Thư, sẽ Ôn Thập Tam của ngày hôm nay.
Một ngày là sư phụ, cả đời là sư phụ.
Nghĩ đến đây, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác tội . Cảm giác len lỏi trong n.g.ự.c khiến bồn chồn yên. Hắn thầm tự hỏi: Mình sai ?
Đêm , thức trắng.
Cũng ông trời mở mắt mà sáng sớm hôm mưa tạnh, nước trong thôn cũng rút. Để lãng phí thời gian, Cảnh Dung và Cảnh Diệc chia dẫn đến ngôi miếu hoang tiếp tục điều tra vụ cái giếng cạn. Trưởng thôn theo tháp tùng.
Còn Kinh Triệu Doãn vì vụ án mạng tại từ đường nên ở , sai báo cho Đại Lý Tự cử đến.
...
Đến ngôi miếu hoang, tuy nước lũ rút nhưng nước trong giếng vẫn đầy ắp.
Ôn Thập Tam nhận xét: "Xem cái giếng đúng là kín mít, nếu nước thoát . Nghĩ đến việc tìm cơ quan mật đạo giếng là thể nào."
! Vậy... thật sự là bức tượng Phật di chuyển?
Kỷ Vân Thư gạt ngay ý nghĩ đó khỏi đầu. Nếu tượng Phật di chuyển, chắc chắn miệng giếng vết xước. ở đây trơn láng!
Cô chuyển sự chú ý sang đống đổ nát của bức tượng Phật mặt đất. Tượng Phật bằng đá, giờ vỡ vụn như đống bùn nhão.
Tuy nhiên... cô chú ý đến một tảng đá vỡ. Tảng đá to bằng thật, hình chữ nhật méo mó, nhưng một cạnh phẳng lì như cưa, còn ba mặt lởm chởm như ch.ó gặm.
Cô cũng nghĩ nhiều, vì tượng đổ xuống vỡ thành trăm mảnh hình thù quái dị là chuyện thường.
Ôn Thập Tam thấy cô chăm chú, bèn hỏi: "Có cô đang nghĩ xem hung thủ cách nào di chuyển bức tượng Phật ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-758-vien-da-mau-nau-vang.html.]
"...”
Không trả lời.
"Thực cũng tò mò, đây chắc chắn là mấu chốt để phá án."
"..."
"Ta và cô tuy hiện tại là đối đầu, nhưng giải đáp thắc mắc hung thủ ném xác xuống giếng bằng cách nào, lẽ cần..."
Hắn bỏ lửng câu . Kỷ Vân Thư liếc , hỏi: "Ngươi hợp tác?"
"Phải, nhưng chỉ ở điểm thôi.”
Hắn nhấn mạnh.
Kỷ Vân Thư khẩy: "Ngươi là thể nào mà."
Nói cô vòng sang phía bên đống đổ nát. Ôn Thập Tam cũng chẳng thấy ngượng, đoán kết quả . Hắn hít sâu một , coi như chuyện từng xảy .
dù hai tìm kiếm thế nào cũng thấy chút manh mối nào. Chẳng lẽ manh mối nước cuốn trôi hết ?
Nhìn trời vẻ sắp mưa to. Cảnh Dung đề phòng bất trắc, với Kỷ Vân Thư: "Biết Lộ Giang tìm thông tin về con d.a.o găm . Hình bộ dựa bức họa khi cũng tìm manh mối, xác định danh tính nạn nhân. Ta thấy trời sắp mưa nữa, ở đây cũng vô ích, chi bằng về ."
Phải ! Biết họ ở đây như ruồi đầu, còn trong kinh thành tin tức . Cộng thêm việc ở ngôi miếu hoang cũng chẳng tìm gì, ở cũng thừa.
Cảnh Diệc cũng tính toán y hệt. Thế là hai nhóm vội vã rời .
Trên đường về, trong xe ngựa.
Kỷ Vân Thư cầm hòn đá cuội màu nâu vàng tay, xoay qua xoay ngắm nghía lâu.
Cảnh Dung hỏi: "Hòn đá gì lạ ?"
"Là lấy từ Ngốc Tứ."
Hửm? Đồ của c.h.ế.t!
Cô : "Ta chỉ tò mò, tại thích đá đến thế?"
"Chỉ là sở thích cá nhân thôi mà."
"Ngài tin một chuyện ?"
"Chuyện gì?"
Kỷ Vân Thư xoay hòn đá ngón tay : "Nếu một khi còn sống một món đồ yêu thích nhất, thì khi c.h.ế.t, linh hồn họ sẽ ám món đồ đó. Nếu c.h.ế.t oan hoặc hại, món đồ đó sẽ họ tìm hung thủ. Nói cách khác, nếu hung thủ cũng một món đồ yêu thích, món đồ đó nhất định sẽ cho manh mối."
Cảnh Dung đáp: "Không tin , mà những gì nàng vẻ mê tín dị đoan quá. Chính nàng từng bảo đời quỷ thần, tất nhiên những lời ?"
"Vương gia còn nhớ vụ án Chu tiểu thư và vụ án mạng ở Trương phủ ?"
"Nhớ!"
"Chu tiểu thư lúc sinh thời thích nhất là chiếc chân nến pha lê, và nhờ chiếc chân nến đó mà tìm hung thủ. Còn vụ án nhà họ Trương, Đại phu nhân là hung thủ, cũng chính con mèo bà yêu quý nhất dẫn chúng tìm bằng chứng."
Nghe cô , đúng là lý thật!
cô lắc đầu : " là mê tín thật, chắc là... do nghĩ nhiều quá thôi."
Cảnh Dung : "Nếu đúng như nàng , cũng tin một , hòn đá thực sự thể giúp chúng tìm hung thủ. ... Kinh Triệu Doãn tiếp nhận vụ án và báo lên Đại Lý Tự, ắt sẽ lo liệu. Tuy nhiên, nếu nàng yên tâm, sẽ ngăn cản nàng điều tra cái c.h.ế.t của Ngốc Tứ. Vụ án cái giếng cạn tuy cấp bách, nhưng cả hai vụ đều liên quan đến mạng , chuyện bên nặng bên nhẹ."
Hắn lúc nào cũng thấu tình đạt lý như . Kỷ Vân Thư im lặng. Hòn đá nhẵn bóng trong tay cô dường như đang lóe lên những tia sáng chói mắt...