NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 756: Có người chết!

Cập nhật lúc: 2025-12-23 09:40:44
Lượt xem: 90

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay khoảnh khắc Trương Đại Tề xuất hiện, Ngốc Tứ như thấy ma, mặt mày kinh hãi tột độ, cả co rúm trong góc tường, run bần bật.

"Ơ... ơ..."

Mắt trợn ngược, miệng há hốc. Nước mưa và mồ hôi hòa dính bết mặt.

Cảnh tượng thể khác để ý, nhưng với cặp mắt quan sát tinh tường của Kỷ Vân Thư và Ôn Thập Tam, họ thu hết phản ứng bất thường của Ngốc Tứ tầm mắt.

Tại Ngốc Tứ thấy Trương Đại Tề sợ hãi đến thế? Chẳng lẽ bình thường gã bắt nạt?

Cũng đúng! Trương Đại Tề chỉ là đứa con hiếu thảo mà còn nổi tiếng hiền lành trong thôn. Sao thể bắt nạt một kẻ ngốc chứ?

Mãi tìm câu trả lời, hai cùng thu hồi ánh mắt, tình cờ chạm mặt . Ôn Thập Tam nở nụ đầy ẩn ý với cô. Kỷ Vân Thư lườm một cái chỗ khác.

Cảnh Dung để ý thấy biểu cảm của cô, hỏi: "Sao ?"

Cô lắc đầu: "Không gì."

Cảnh Dung hỏi thêm, nhưng ném cho Ôn Thập Tam một ánh sắc lạnh, mới sang ngoài trời, : “Mưa càng lúc càng lớn, trời cũng tối đen , xem tối nay đành ngủ đây thôi."

Kỷ Vân Thư: "Sao cũng , chỉ là để Vương gia ngài chịu thiệt thòi .”

nhẹ.

Cảnh Dung: "Bổn vương khắp nam bắc, chỗ nào từng đến? Chỗ nào từng ngủ? Đến nghĩa trang còn ngủ , thì sợ gì ngủ nơi một đêm?"

Hắn hỏi ngược . Câu chuyện nghĩa trang dường như trở thành nỗi ám ảnh trong lòng ! Có lẽ cả đời cũng quên vụ Kỷ Vân Thư bỏ ngủ ở nghĩa trang.

Kỷ Vân Thư cụp mắt, bất lực. Chuyện cô thật sự đỡ lời thế nào. Đành lảng sang chuyện khác: “Chỉ mong sáng mai mưa tạnh để chúng ngôi miếu tìm thêm manh mối."

"Bổn vương tin là dù mưa lớn cuốn trôi manh mối, nàng cũng nhất định tìm bằng chứng."

"Tin tưởng thế ?"

"Chỉ tin nàng."

Lời đường mật tuôn dễ dàng như thở. Kỷ Vân Thư sâu mắt , khẽ gật đầu đáp .

"Ầm ầm ầm, đùng đoàng..."

Tiếng sấm rền vang.

"Xoẹt!"

Tiếng sét x.é to.ạc gian. Tia sét đ.á.n.h trúng một cái cây lớn bên ngoài. Cái cây đang xanh chẻ đôi, nửa cây đổ sập xuống đất.

Lại thêm một tia sét nữa.

"Xoẹt!"

Gần như chiếu sáng rực cả bầu trời bên ngoài.

Người trong nhà ồ lên kinh hãi. Mọi co rúm , sợ sệt. Có tiếng thì thầm to nhỏ: “Trời sắp sập ? Cứ thế thì chúng sống nổi?"

"Xem năm nay mất trắng mùa màng ."

"Nhà ngập hết , đồ đạc trôi sạch, mất hết , mất hết ..."

"Nhà bác mất nhà, nhà mất mấy con lợn, nước cuốn trôi chẳng trôi về ."

"Chỉ mong triều đình cứu tế cho dân đen chúng ."

...

Tiếng than ai oán vang lên khắp nơi!

"Xoẹt!"

"Ầm ầm ầm..."

Sấm chớp liên hồi.

Bất ngờ, một luồng gió lớn thốc . Cuồng phong gầm rú.

Gió thổi tắt hai chiếc đèn lồng bên ngoài, ập thổi tắt ngấm bộ nến trong nhà.

Không gian chìm trong bóng tối đen đặc!

"Á!"

Mọi hoảng loạn, chân tay luống cuống chạy tán loạn. Có tiếng đồ vật gió thổi rơi xuống đất loảng xoảng.

"Mọi đừng hoảng!”

Trưởng thôn gào lên trong bóng tối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-756-co-nguoi-chet.html.]

Chẳng ai , vẫn cứ chen lấn xô đẩy, hất đổ cả mấy cái bàn.

Ngay khi nến tắt, Cảnh Dung nắm chặt lấy tay Kỷ Vân Thư. Khẽ : "Đừng sợ. Có Bổn vương ở đây."

.

Cô mở to mắt, mắt chỉ những bóng đen loang loáng, rõ gì cả.

Vụt!

Một tia sáng lóe qua mắt cô, nhanh như chớp. Tưởng là sấm sét, nhưng , giống như thứ gì đó phản quang. Giống hệt luồng sáng cô chói mắt lúc ở bên ngoài, cô phản xạ nhắm mắt .

Một lúc , cơn gió lớn cuối cùng cũng cuốn khỏi từ đường. Có lấy ống quẹt, mò mẫm thắp nến lên.

Ánh sáng yếu ớt lan tỏa dần, như ánh hào quang Phật pháp, trấn an tâm hồn đang hoảng loạn của . Tiếp theo là ngọn nến thứ hai, thứ ba... thắp lên, từ đường sáng trưng.

Thế nhưng...

Dân làng chạy tán loạn như ong vỡ tổ, khiến quang cảnh bừa bộn vô cùng. Bàn đổ, ghế gãy, giày dép văng tung tóe. Và cả ngã sóng soài đất.

Còn ... một xác c.h.ế.t.

Phải, một c.h.ế.t.

"Á!"

hét lên thất thanh, mặt cắt còn giọt máu, tay bịt miệng, tay chỉ góc tường.

"C.h.ế.t... c.h.ế.t ."

Người đó lùi liên tục. Mọi theo hướng tay chỉ, thấy một dựa góc tường, đầu ngoẹo sang một bên, thất khiếu chảy máu.

Người c.h.ế.t ai khác là... Ngốc Tứ!

Nhất thời, cả đám đông nháo nhác.

Kỷ Vân Thư bật dậy, thể tin mắt , rảo bước chạy tới. Ôn Thập Tam cũng định xem, nhưng Cảnh Diệc giữ , thì thầm nhắc nhở: “Việc quan trọng nhất của ngươi bây giờ là dốc sức giúp Bổn vương phá vụ án cái giếng cạn. Mấy chuyện cứ để cho kẻ thích lo chuyện bao đồng ."

"Vương gia..."

"Đừng nữa, nhớ kỹ lời ."

Uy h.i.ế.p rõ ràng!

Thực Ôn Thập Tam cũng chẳng quản, nhưng hễ vụ nào Kỷ Vân Thư nhúng tay xen . Nói trắng so tài cao thấp với cô. Cảnh Diệc ngăn cản, đành thôi, ngoan ngoãn ngoài cuộc.

Kỷ Vân Thư xác Ngốc Tứ, trấn tĩnh cảm xúc xót xa, từ từ xuống. Cô quan sát sơ qua bằng mắt thường, lấy khăn tay quấn tay, nâng cằm Ngốc Tứ lên, vén mớ tóc rối bù của gã .

Quả nhiên là thất khiếu chảy máu!

Cảnh Dung bước tới hỏi: "Người nãy còn khỏe mạnh, c.h.ế.t nhanh thế? Có nguyên nhân ?"

Kỷ Vân Thư : "Thông thường, nguyên nhân khiến thất khiếu chảy m.á.u là do nội tạng xuất huyết ồ ạt hoặc vỡ nền sọ, còn gọi là xuất huyết nội sọ. Thất khiếu thông , đều nối liền với mạch m.á.u chính, nên khi c.h.ế.t mới xuất hiện tình trạng ."

Tuy hiểu mấy thuật ngữ chuyên môn, nhưng Cảnh Dung cũng lờ mờ đoán .

"Vậy thì ?"

"Để xem ."

Kỷ Vân Thư đặt Ngốc Tứ xuống đất, mặt bao , cô vạch chiếc áo rách nát của gã .

Bộ n.g.ự.c và bụng gầy trơ xương hề vết bầm tím do đánh, là những vết cào cấu rướm máu. Cô dùng tay ấn mạnh n.g.ự.c và bụng gã vài cái.

Cuối cùng kết luận: "Không xuất huyết nội tạng."

"Sao ?"

"Nếu là xuất huyết nội tạng, khi ấn mạnh n.g.ự.c và bụng, m.á.u trào từ miệng ."

Ồ! Quả là uyên bác.

: "Vậy nên, chắc là xuất huyết trong sọ."

Vừa kiểm tra đầu Ngốc Tứ. Nhìn bên ngoài, đầu vết va đập vật gì ném trúng.

Nội thương ư?

Cô tỉ mỉ vạch từng lọn tóc bẩn thỉu hôi hám của Ngốc Tứ .

Ánh mắt cô sầm .

Bất ngờ phát hiện...

 

 

Loading...