NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 751: Nếu có, thì cũng là con quỷ trong tâm người ta mà thôi
Cập nhật lúc: 2025-12-23 09:40:39
Lượt xem: 105
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Dạy hết cho trò thì thầy c.h.ế.t đói."
Câu quả thực sai chút nào.
Đối diện với bộ mặt thật của Ôn Thập Tam, Kỷ Vân Thư chẳng buồn để ý, chỉ liếc mảnh vải trong tay : “Mảnh vải dù ngươi lấy cũng vô dụng thôi, bởi vì nó chẳng thuộc về hung thủ, cũng chẳng của c.h.ế.t."
Ôn Thập Tam tin: "Vậy cô giải thích thế nào về việc mảnh vải xuất hiện ở đây?"
"Chẳng lẽ từng dạy ngươi ? Loại vải gai nếu gặp nước hoặc bất kỳ chất lỏng nào, dù là độ mềm cứng màu sắc đều sẽ đổi. Mảnh vải trong tay ngươi, độ tơi của sợi chỉ ở vết cắt thì tưởng như mới để vài ngày . Thế nhưng, vải gai ngấm nước sẽ teo , các sợi chỉ ở vết cắt cũng sẽ co rút, thời gian rách tất nhiên cũng sẽ phán đoán ngắn . Thực tế, mảnh vải rơi ở đây từ mười ngày . nếu ngươi cứ khăng khăng cho rằng đó là bằng chứng thì cứ việc giữ lấy mà nâng niu."
Nói xong, cô lách bước qua , về phía bên .
Ôn Thập Tam chặn họng nên lời, tức tối vo nát mảnh vải trong tay thành một cục. Cuối cùng, vẫn hậm hực cất nó .
lúc , của phủ Kinh Triệu bẩm báo: “Bẩm đại nhân, trưởng thôn đến."
Chỉ thấy một đàn ông mặc áo tơi, đội nón lá, chân đạp nước vội vàng bước . Chiếc nón lá sụp xuống thấp khiến rõ mặt mũi. Ông vẻ chạy một quãng đường dài, thở hồng hộc.
Người đàn ông đưa tay lên, cúi hành lễ với : “Tham kiến hai vị Vương gia, tham kiến Kinh Triệu Doãn đại nhân."
Giọng đầy vẻ tang thương.
Cảnh Dung nhíu mày hỏi: "Có chuyện gì ?"
Kinh Triệu Doãn vội giải thích: "Bẩm Vương gia, khi ngài đến, hạ quan cho báo tin cho trưởng thôn Trương gia. Dù ngôi miếu cũng thuộc về thôn Trương gia, trưởng thôn ở đây, nếu cần tìm hiểu điều gì cũng tiện hơn."
Chà, tên quan việc cũng chu đáo đấy chứ!
Trưởng thôn họ Trương ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt nhăn nheo khắc khổ, trông chừng năm sáu mươi tuổi.
Ông bắt đầu than thở: "Không ngờ một trận mưa lớn khiến ngôi miếu sụp đổ, còn đè sập cả tượng Phật. Chuyện vốn may mắn , ai ngờ chân Phật còn một cái giếng cạn, trong giếng... chứa nhiều hài cốt đến thế. Bây giờ cả thôn đang hoang mang, nửa đêm chẳng ai dám đường."
Tiếng thở dài thườn thượt vang lên. Là đầu một thôn, gặp chuyện cũng thật sự bất lực, chỉ còn trông mong vụ án sớm phá giải.
Cảnh Dung hỏi: "Trưởng thôn, Bổn vương cái giếng cạn chân tượng Phật từ bao giờ?"
"Chuyện ...”
Trưởng thôn lắc đầu: “Thảo dân cũng . Ngôi miếu xây gần trăm năm nay, các cụ tổ cũng từng nhắc đến việc chân Phật giếng."
"Người trong thôn ai ?"
"Thảo dân hỏi qua một lượt, ai cũng lắc đầu .”
Trưởng thôn mặt mày ủ dột.
Cảnh Diệc bước tới, tiếp tục tra hỏi: "Nghe chính ông là phát hiện xác c.h.ế.t giếng?"
"Vâng, là thảo dân phát hiện, nên vội vàng báo quan."
"Lúc đó mưa to gió lớn, cả thôn đều ngập nước, tại ông mặt ở đây? Lại còn lúc đêm hôm khuya khoắt?"
Giọng điệu chẳng khác nào đang thẩm vấn phạm nhân.
Trưởng thôn run rẩy một cái, ấp úng đáp: "Hôm đó... mưa to quá, nước trong thôn dâng cao, đều lo lánh nạn. Thảo dân lúc ... lo ngôi miếu dột nên mới qua xem thử, ai ngờ ..."
Chưa hết câu, Cảnh Dung nghiêm giọng cắt ngang: "Ngươi đang dối!"
Trưởng thôn giật thon thót: "Thảo dân... thảo dân ."
"Lúc đó nước dâng cao, bản ngươi lo giữ mạng còn kịp, chạy đến ngôi miếu hoang gì? Không dối thì là gì?"
"Thảo dân..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-751-neu-co-thi-cung-la-con-quy-trong-tam-nguoi-ta-ma-thoi.html.]
"Còn mau thật? Muốn Bổn vương dùng hình ?"
Nghe đến dùng hình, trưởng thôn cuống quýt: "Thảo dân , thảo dân ."
Ông liếc bức tượng Phật vỡ nát mặt đất, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi mới giải thích: "Thực dám giấu, từ ngày ngôi miếu xây dựng, thôn Trương gia chúng vốn sống yên . hơn mười năm , cũng một ngày mưa to gió lớn, tượng Đại Phật bỗng nhiên nứt nhiều khe nhỏ. Chẳng bao lâu , trong thôn cứ lượt đổ bệnh, mỗi năm đều một hai c.h.ế.t, mà là trai tráng khỏe mạnh. Thầy t.h.u.ố.c mời đến đều là do tà khí xâm nhập mà c.h.ế.t. Chúng cứ ngỡ do tượng Phật nứt gây , nên ngày nào cũng hương khói thờ phụng, cầu mong đừng thêm c.h.ế.t nữa. Đêm hôm đó, trời mưa to y hệt như mười mấy năm , lo tượng Phật xảy chuyện nên mới chạy qua xem. Không ngờ tượng Phật đổ sập xuống, mà đổ xuống lộ bao nhiêu xác c.h.ế.t thế . Không thôn chúng quả báo gì nữa."
Giọng ông đầy vẻ kinh hoàng.
Ồ? Lại còn chuyện lạ lùng như ?
Cảnh Dung : "Trên đời vốn chẳng chuyện quỷ thần lộng hành."
Thế nhưng Cảnh Diệc chen : "Dung Vương chớ , chuyện quỷ thần thể báng bổ."
"Tin thì , tin thì ."
"Thiên hạ rộng lớn, chuyện gì cũng thể xảy ."
"Ngay cả khi , thì cũng là con quỷ trong tâm mà thôi."
"...”
Cảnh Diệc cứng họng, tiếp lời nữa.
Lúc , mưa ngoài trời càng lúc càng nặng hạt. Mây đen giăng kín bầu trời, rõ ràng là ban ngày mà tối sầm như thể xòe bàn tay thấy ngón.
Kinh Triệu Doãn lo lắng: "Dung Vương, Diệc Vương, mưa lớn quá, nếu bây giờ về theo đường cũ, e rằng sẽ gặp nguy hiểm."
Trưởng thôn vội tiếp lời: " đấy ạ, giờ đường xá khó khăn, xe ngựa cũng nổi. Nếu hai vị Vương gia chê, chi bằng đến từ đường của thôn tạm lánh mưa. Ở đó rộng rãi, đợi mưa tạnh, trời sáng hơn một chút cũng muộn."
Cảnh Dung và Cảnh Diệc , ăn ý cùng sang Kỷ Vân Thư và Ôn Thập Tam như để hỏi ý kiến.
Kỷ Vân Thư gật đầu. Ôn Thập Tam cũng gật đầu.
Thế là, tranh thủ lúc trời tối đen hẳn, cả đoàn rời khỏi ngôi miếu hoang. Chưa đầy một nén nhang , họ đến từ đường của thôn Trương gia.
Trước khi nhà, Cảnh Dung cúi xuống nhặt vài viên đá nhỏ xíu đất. Hành động lọt ngay mắt Kỷ Vân Thư.
"Ngài nhặt đá gì?"
"Có việc dùng."
Hửm? Lại còn vẻ bí ẩn.
Bước từ đường, quả nhiên đúng như lời trưởng thôn , bên trong rộng rãi, bày biện mười một mười hai chiếc bàn để nghỉ ngơi.
Bên trong đông dân làng đang . Những lẽ từng thấy nhiều lạ, ăn mặc sang trọng đến thôn, ai nấy đều ngơ ngác , dám ho he tiếng nào.
Trưởng thôn vội giải thích: "Vì trận mưa lớn, nhiều nhà ở nữa nên bà con dọn tạm đến đây."
Lúc mới lục đục quỳ xuống hành lễ: “Tham kiến Dung Vương, Diệc Vương."
Nhìn cảnh dân chúng nheo nhóc, ánh mắt Cảnh Dung chùng xuống, lộ rõ vẻ xót xa.
"Mọi lên cả , là chúng phiền mới . Chúng chỉ mượn nơi nghỉ chân chốc lát, cần đa lễ."
Dân làng lục tục dậy.
Cảnh Diệc khẩy một tiếng: "Giả nhân giả nghĩa."
Nói đến bên bàn xuống, vẻ mặt nghênh ngang hống hách. Ôn Thập Tam cũng xuống theo.