"Ta căng thẳng ?"
Giọng điệu bình thản.
Hắn tiếp: "Ngươi cũng đấy, từ khi Phụ hoàng đăng cơ, vẫn luôn ở trong cung, những từng khỏi cổng cung, mà ngay cả cửa điện Đồng Nhân cũng ít khi bước . Người quen ngoài cung, mấy ai?"
Đếm đầu ngón tay cũng hết.
Mạc Nhược nghĩ ngợi: "Cũng , ngươi gửi thư thì cũng là gửi cho , dù cũng là bạn duy nhất ngươi tin tưởng."
Nói xong, tiếp tục trêu con bồ câu.
Ánh mắt Cảnh Hiền càng thêm thâm trầm.
Bạn bè?
Hai chữ đối với mà , là một thứ xa xỉ.
Một lát , Mạc Nhược thấy chán, dứt khoát rắc hết nắm gạo trong tay xuống, phủi tay, bên lò sưởi. ánh mắt vô tình lướt qua chậu cây cảnh bên cạnh giường.
Trong chậu trồng cây Bảo Lan!
Loại cây là một vị thuốc, đây cũng từng trồng vài cây.
Trong phòng Cảnh Hiền cây Bảo Lan cũng chẳng lạ.
Chỉ là...
Hắn thấy lạ là đất trồng cây Bảo Lan thường màu vàng cam, nhưng đất trong chậu đỏ như máu, và cây nhỏ mọc sum suê.
Nhân lúc Cảnh Hiền chú ý, đưa tay ngắt một chiếc lá, nhẹ nhàng vê vê, giấu trong tay áo!
"Sao thế?”
Cảnh Hiền hỏi .
Hắn : "Từ lúc cửa đến giờ, hình như chỉ cái cây là tươi nhất."
"Cây Bảo Lan vốn dễ nuôi, cảnh nào cũng sống . Ngươi cũng thích chăm sóc hoa cỏ, nhưng trong phòng chút cây cối thì trông thiếu sức sống quá, nên bảo Phất Lục bê chậu Bảo Lan đặt. Bình thường chỉ cần tưới nước là , tốn công chăm sóc."
"Cũng .”
Mạc Nhược tiếp tục chủ đề nữa: " , ngươi qua đây , bắt mạch cho."
Cảnh Hiền ngoan ngoãn lời, thả con bồ câu trong lòng .
Bắt mạch xong.
Mạc Nhược: "Cũng , vấn đề gì lớn. Thuốc bảo tiểu đồng đưa cho ngươi khi rời kinh, ngươi uống đúng giờ đấy?"
Cảnh Hiền gật đầu: "Vẫn uống đều, hơn nữa Phất Lục canh chừng mỗi ngày, uống ?"
Cười .
Hai tán gẫu vài chuyện khác.
Ví dụ như những chuyện thú vị Mạc Nhược gặp đường Ngự phủ, nhưng tuyệt nhiên nhắc đến chuyện ám sát.
Thấy thời gian cũng còn sớm, Mạc Nhược mới dậy cáo từ.
Trước khi còn tiện tay "chôm" mấy bình rượu ngon Cảnh Hiền tự ủ.
Thu hoạch đầy tay.
khỏi điện Đồng Nhân, trong lòng nặng trĩu.
Bởi vì...
Lúc nãy khi Cảnh Hiền bế con bồ câu lên, lén giấu ống tre nhỏ buộc chân nó. Cảnh tượng Mạc Nhược thấy, thấy rõ ràng.
Chỉ là lúc đó vạch trần mà thôi.
Hắn lấy chiếc lá Bảo Lan lén ngắt lúc nãy , đặt trong lòng bàn tay, thở dài một .
Trong n.g.ự.c như thứ gì đó khuấy đảo, thấp thỏm yên.
Đến cổng cung, hai bình rượu tay, do dự một chút đưa cho tên thị vệ lúc nãy.
Thị vệ ngẩn .
"Mạc công tử, ngài...?"
"Thưởng cho ngươi đấy, cầm lấy ."
"Hả?"
Sốc đến tận óc.
Lúc nãy còn bảo xin rượu của Mạc Nhược là mơ giữa ban ngày, nhoáng cái tên keo kiệt đó đưa rượu cho ?
Dọa c.h.ế.t !
Thị vệ run rẩy nhận lấy. Đợi Mạc Nhược lên ngựa khuất, trố mắt hỏi tên thị vệ đối diện: "Ngươi xem Mạc công t.ử trúng tà gì thế?"
Tên gãi đầu, cũng chịu.
Chỉ : "Chắc là... Mạc công t.ử đổi tính ?"
" rượu uống ?"
"Đương nhiên là , thấy rượu chắc chắn là lấy từ chỗ Hiền Vương. Ai chẳng Hiền Vương ủ rượu ngon nổi tiếng, chúng uống là phúc ba đời , còn đòi hỏi gì nữa."
"Cũng ."
Hai hề hề, vội vàng giấu rượu , đợi hết ca trực sẽ một chầu say túy lúy.
...
Mạc Nhược về đến Dụ Hoa Các, kịp nhà thì vật gì đó bay tới đầu.
Sau đó...
"Choang" một tiếng, vật đó rơi xuống đất vỡ tan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-748-cay-bao-lan.html.]
Hóa là cái chén.
Hắn ôm đầu đau điếng, ngẩng lên thì chẳng thấy thủ phạm .
Đành ngậm bồ hòn ngọt!
Vừa bước , tiểu đồng vội vã chạy tới, chỉ tay lên gác xép: "Sư phụ, nguy ."
Mồ hôi đầm đìa!
"Chuyện gì?"
"Sư mẫu đang nổi trận lôi đình đó."
"Câm miệng.”
Mạc Nhược quát: "Sư mẫu cái gì, cấm gọi linh tinh, cắt lưỡi ngươi đấy."
Tiểu đồng vội bịt miệng, đôi mắt tròn xoe đầy sợ hãi.
Trông buồn c.h.ế.t !
Mạc Nhược lườm một cái lên gác xép.
Tiểu đồng dám hó hé thêm lời nào.
Trên gác, Đường Tư đang cầm chiếc khăn tay, chờ "thủ phạm" tự chui đầu lưới.
Mạc Nhược lên thấy bộ dạng ăn tươi nuốt sống của cô.
Nhíu mày.
Có dự cảm chẳng lành.
"Nói , cái ai đưa cho ngươi?"
Đường Tư giơ chiếc khăn lên.
Hửm?
Chẳng là đồ Kỷ Vân Thư sai mang đến ?
Hắn bước tới giật lấy chiếc khăn, liếc bàn, là những thứ linh tinh Đường Tư mua về.
"Đồ trong khăn ?"
"Đồ gì?"
"Ta hỏi đồ trong khăn, cô vứt ?"
Đường Tư vốn đang một bụng lửa, hỏi ngược thì ngơ ngác, đôi mắt vô tội mờ mịt: "Đồ gì? Trong khăn gì gì."
"Không ?"
Kỷ Vân Thư thể đùa !
Ngay lập tức, hét lớn: "Bao Tử."
Tiểu đồng lúc nãy bịt miệng chạy vội lên: "Sư phụ, con đây."
"Đồ Kỷ sai mang đến ?"
"Đồ?”
Tiểu đồng chỉ chiếc khăn trong tay : "Là cái mà."
"Ta hỏi đồ bên trong."
"Bên trong?”
Gãi đầu, lắc đầu quầy quậy: "Trong khăn gì cả."
"Thật ?"
"Thật mà, con dám lừa sư phụ."
Cầm chiếc khăn nhẹ bẫng, Mạc Nhược thực sự hiểu nổi.
Đường Tư túm lấy tay , chất vấn: "Hắn khăn là A Kỷ gửi đến?"
"Chứ nữa?”
Hắn hỏi .
Mặt cô lập tức xanh mét, khóe miệng giật giật.
Cô lườm tiểu đồng một cái cháy mắt, nghiến răng mắng: "Ngươi chẳng bảo là đàn ông gửi đến ?"
"Thì... là đàn ông mang đến mà."
"Ngươi..."
Đường Tư mắng xối xả.
Mạc Nhược bỗng nhận bộ ấm chén của thiếu mất một cái.
Hóa kẻ ném lúc nãy ai khác là phụ nữ quên uống t.h.u.ố.c .
Hắn cầm một cái chén lên, trừng mắt cô, hỏi tội: "Vừa nãy là cô ném cái chén ?"
Hự!
Ngại quá mất.
Đường Tư xua tay: "Không , ..."
Rồi co giò chạy biến.
Chạy càng xa càng .
...