NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 747: Không Tranh Với Đời, Bá Vương Bất Lợi

Cập nhật lúc: 2025-12-23 09:40:35
Lượt xem: 100

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không khó?

Cảnh Hiền tò mò, và cũng hứng thú, bèn tự rót cho một chén .

Hắn cầm chén khẽ khua vài cái cho bớt nóng, hương thơm ngát, đưa lên miệng nhấp một ngụm.

Lặng lẽ chờ Mạc Nhược tiếp!

tên chẳng vội vàng gì, cầm kìm sắt gắp một cục than đen ném lò. Cục than rơi nhẹ xuống b.ắ.n lên vài tia lửa. Hắn nghịch đống than : "Vài tháng nữa là đến mùa đông , trận tuyết đầu tiên năm nay sẽ rơi lúc nào? Giống như năm? Hay là muộn hơn? Hay là ngươi đoán thử xem, xem chuẩn ."

"Ý của uống rượu ở rượu."

"Mất hứng thật, bảo ngươi đoán thì ngươi cứ đoán , mất miếng thịt nào ."

Cảnh Hiền cạn lời.

Hắn rảnh đến mức đoán ngày tuyết rơi.

Mạc Nhược , đặt kìm sắt sang một bên, thở hắt , khóe miệng nhếch lên nụ nhạt, khuôn mặt tái nhợt của Cảnh Hiền, nghiêm túc : "Vốn dĩ Cảnh Dung thể cả đời về kinh nữa, nhưng vẫn cứ về. Đây là mệnh của , mệnh định, ai cũng ngăn . Dù trốn xa đến cũng tránh khỏi kiếp tranh giành . Cho nên , tin nhất định sẽ giành tiên cơ Diệc Vương, phá giải vụ án giếng cạn. Cũng giống như... trận tuyết lớn ngày Đông chí hàng năm , nhất định sẽ rơi, nhưng thời gian cố định. Hắn nhất định sẽ thắng, nhưng thắng thế nào thì ."

Sâu rượu mà triết lý gớm!

...

Cảnh Hiền nhạt: "Ngươi tin mệnh từ bao giờ thế?"

"Không tin mệnh, mà là tin trong mệnh."

"Người trong mệnh?"

Hắn gật đầu: "Chẳng lẽ ngươi quên , vị Kỷ bên cạnh Cảnh Dung, là trong mệnh của ."

Ý là, ở đó, Cảnh Dung nhất định sẽ thắng.

Đó là một sự tin tưởng!

Cảnh Hiền im lặng, dường như đang ngẫm nghĩ kỹ lời của Mạc Nhược. Một lúc , khóe miệng khẽ nhếch lên nụ , nhưng ngay lập tức chén đưa lên miệng che khuất, khó nhận . Hắn uống một ngụm vô vị, chỉ thấy ấm lan tỏa nhưng chẳng chút mùi vị nào. Yết hầu chuyển động, mím môi, nhẹ nhàng đặt chén xuống, chăm chú nửa chén đang sóng sánh, lẩm bẩm.

"Tranh giành bè phái, tranh giành bè phái... tranh thắng thì ?"

!

Tranh thắng thì ?

Mạc Nhược thở dài, : "Nói , vẫn là ngươi thanh nhàn nhất. Cả ngày ở đây sách chữ, buồn chán thì trêu đùa mấy con bồ câu xinh ngươi nuôi, còn hơn là cuồng trong vòng xoáy tranh quyền đoạt vị. Cho nên , đây hẳn chuyện ."

"Phải! Ít nhất ở đây phân tranh, cũng dã tâm triều chính. Tuy chút quạnh quẽ, nhưng còn hơn là phí tâm tổn sức tranh giành một thứ thuộc về ."

Khuôn mặt thoáng qua vẻ thê lương, nhưng ánh mắt toát lên sự an nhiên tranh với đời.

Tuy nhiên...

Mạc Nhược một câu đầy ẩn ý: "Trai cò tranh , ngư ông đắc lợi."

Hự!

Ánh mắt Cảnh Hiền trầm xuống: "Chúng quen mười mấy hai mươi năm , gì cứ thẳng."

Bị thấu !

Mạc Nhược nghiêm túc : "Ngươi chẳng vẫn luôn xuất cung ?"

"Thì ?"

"Bất kể ai đăng cơ, ngươi là Vương gia, thể tiếp tục ở trong cung ."

!

Cảnh Diệc cũng , Cảnh Dung cũng , bất kể ai lên ngôi Hoàng đế, là Vương gia đều phong đất lập phủ.

Đồng nghĩa với việc rời cung.

Lúc , than trong lò cháy đượm, tia lửa nổ lép bép như pháo, b.ắ.n ngoài lò. Vài tia lửa b.ắ.n trúng mu bàn tay Mạc Nhược, rụt tay thật nhanh, giấu trong tay áo.

Đau đến nhíu mày.

kêu tiếng nào!

Cảnh Hiền cửa, thấy lá cây rơi lả tả, vài chiếc bay cửa, rơi xuống thềm, gió cuốn bay ngoài.

Hắn khổ, chống tay dậy, bước khó nhọc đến giá sách lớn, tìm kiếm một lượt rút một cuốn sách xuống, lật đến một trang, ánh mắt vô hồn dần trở nên tập trung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-747-khong-tranh-voi-doi-ba-vuong-bat-loi.html.]

Trang sách chi chít những dòng chữ thanh tú.

Những ngón tay thon dài của nhẹ nhàng miết lên một dòng chữ.

"Mạc dữ nãi tranh, bá vương bất lợi.”

(Không tranh với , bá vương bất lợi - ý tranh giành thì lợi cho việc xưng vương).

Tám chữ dần phóng to trong mắt ...

"Rốt cuộc ai thể đăng cơ xưng đế, đối với , chẳng qua... chỉ là sự khởi đầu của một cuộc tranh giành bè phái khác mà thôi."

Không khí rơi sự im lặng kéo dài!

Cho đến khi một con bồ câu bất ngờ bay đến đậu bệ cửa sổ phá vỡ bầu khí đó.

"Gù gù gù..."

Con bồ câu vỗ cánh, bệ cửa, cái đầu nhỏ ngẩng cao Cảnh Hiền, đôi mắt nhỏ xíu tinh như mắt .

Cảnh Hiền cau mày, theo bản năng liếc Mạc Nhược đang bên lò sưởi, mới gấp sách tới, bế con bồ câu lên, vuốt ve bộ lông mượt mà của nó.

"Đói ?"

"Gù gù gù."

Cái mỏ nhọn mổ liên tục.

Mạc Nhược dậy tới, trêu: "Mấy tháng gặp, bồ câu ngươi nuôi béo lên trông thấy, cả ngày cho nó ăn gì thế?"

"Chỉ là ít gạo thôi."

"Quả nhiên ăn nhiều cơm mới ."

Vừa lúc đó, con bồ câu thứ hai bay tới, vui vẻ bệ cửa sổ.

Kêu "gù gù gù" liên hồi.

Mạc Nhược nổi hứng đùa dai, bốc một nắm gạo từ cái ống nhỏ bên cạnh, rắc từng hạt từng hạt lên bệ cửa sổ.

Con bồ câu mổ xong một hạt trơ mắt , trêu mấy , vỗ cánh phành phạch, hận thể lao cướp gạo ăn.

Mạc Nhược ha hả.

"Bồ câu nuôi c.ắ.n đấy, ngươi cứ trêu mãi coi chừng nó mổ cho.”

Cảnh Hiền nhắc nhở.

"Bồ câu mà cũng c.ắ.n á?"

"Con vật dù ngoan ngoãn đến , ép quá cũng sẽ c.ắ.n ."

Câu chỉ đổi tiếng khúc khích của Mạc Nhược.

"Đừng đùa nữa, cái con vật bé tí c.ắ.n , ai tin chứ?”

Hắn dùng ngón tay móc móc cái mỏ nhọn của con bồ câu, tò mò hỏi: "Bồ câu của ngươi là bồ câu đưa thư ?"

"Phải ?”

Cảnh Hiền : "Ta rõ lắm, chắc là ."

Nào ngờ Mạc Nhược nghiêng đầu hỏi một câu nghiêm túc: "Ngươi thật cho , ngươi nuôi đám bồ câu đưa thư , liên lạc với ai đó ngoài cung chứ?"

Hự!

Tay Cảnh Hiền đang vuốt ve con bồ câu trong lòng bỗng khựng .

Mắt mở to.

Rõ ràng là sững sờ một chút.

Lại nên lời.

Mạc Nhược quan sát , như thể phát hiện châu lục mới, đưa tay vỗ vai một cái, hỏi: "Ngươi căng thẳng gì?"

Vẻ mặt Cảnh Hiền lập tức trở bình thường.

Cười nhạt một tiếng.

"Ta căng thẳng ?"

 

Loading...