Dụ Hoa Các.
Thị vệ chuyển chiếc khăn tay của Kỷ Vân Thư đến nơi.
Vừa khéo gặp Mạc Nhược đang định ngoài.
"Mạc công tử, đây là đồ Kỷ bảo đưa cho ngài, nhờ ngài xem giúp đây là d.ư.ợ.c liệu gì."
Hắn đang xách một bình rượu, liếc thứ đó nhận lấy.
Thị vệ rời .
Sau đó, đưa thứ đó cho tiểu đồng, dặn dò: "Mang lên gác xép, đợi về xem, ai động ."
"Vâng."
Tiểu đồng nhận lấy, hỏi: "Sư phụ, định thế?"
"Nói thừa."
Hắn bước cửa, lên ngựa.
Tiểu đồng chạy theo vài bước, gân cổ lên gọi: "Sư phụ, lát nữa sư mẫu tìm thì ?"
"Cứ bảo c.h.ế.t ."
Buông một câu.
Đi thẳng.
Tiểu đồng méo mặt, đó một lúc mới mang chiếc khăn tay gấp gọn lên gác xép. Vừa đặt xuống thì tiếng bước chân lên.
Nghe tiếng bước chân vui vẻ đó là ngay Đường Tư.
"A Mạc."
Đường Tư gọi một tiếng.
Tiểu đồng , thấy cô ôm một đống đồ ăn.
Bánh ngọt, hoa quả, mặt nạ, kẹo đường...
"Sư mẫu, mua nhiều đồ về thế?"
Tiểu đồng rầu rĩ, cứ đà sư phụ sư mẫu ăn sạt nghiệp mất thôi.
Đường Tư đặt đồ xuống, tay cầm miếng bánh mè xửng ăn quanh, hỏi: "A Mạc ?"
"Sư phụ bảo ...” C.h.ế.t !
"Ngươi ấp a ấp úng cái gì? Ta hỏi ngươi, ?"
"C.h.ế.t ! Vừa mới c.h.ế.t!"
Gương mặt vô tội.
Tay Đường Tư mềm nhũn, miếng bánh mè rơi xuống đất: “bẹp" một cái, gãy đôi.
Sững sờ.
Tiểu đồng vội xua tay giải thích: "Sư mẫu hiểu lầm ."
"Ngươi gì? Ngươi bảo c.h.ế.t ?"
"Không , c.h.ế.t..."
"Rốt cuộc là c.h.ế.t ?"
"C.h.ế.t .”
Tiểu đồng vội tự tát mồm một cái: "Sư phụ c.h.ế.t, chỉ là ngoài thôi, lúc bảo con với là sư phụ c.h.ế.t ."
Đường Tư suýt tức c.h.ế.t, lườm một cái: "Nói năng lấp lửng c.h.ế.t đấy, ?"
"Không... ."
"Có đến phủ Dung Vương ?"
"Chắc , từ đây đến phủ Dung Vương xa, sư phụ thường bộ. sư phụ cưỡi ngựa , chắc là... cung ."
"Vào cung? Đi bao lâu ?"
"Chưa đến nửa nén hương, sư phụ chỉ bảo con mang chiếc khăn tay lên, gì khác.”
Chỉ chiếc khăn tay bàn.
Đường Tư liếc , cau mày, đưa tay chộp lấy chiếc khăn. Tiểu đồng kịp ngăn cản thì cô giũ tung chiếc khăn gấp gọn , còn phẩy phẩy tay. Vật thể màu đen nhỏ xíu bên trong rơi xuống, rơi ngay cạnh chân bàn.
Rất khó thấy.
Hơn nữa...
Cũng chẳng ai để ý.
Cô phẩy phẩy chiếc khăn, đưa lên mũi ngửi.
Ngay lập tức cô cầm chiếc khăn nổi đóa lên, chất vấn tiểu đồng: "Sao mùi phụ nữ? Nói, ai tặng khăn cho ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-746-chiec-khan-tay.html.]
"Cái ..."
"Cái cái gì mà cái ?"
"Sư mẫu..."
"Giỏi lắm, mới về kinh bắt đầu trêu hoa ghẹo nguyệt, coi bà đây c.h.ế.t hả?"
"Không , khăn là do một đàn ông gửi đến."
"Cái gì? Đàn ông?"
Đàn ông tặng khăn tay cho Mạc Nhược?
Cô tức giận vo tròn chiếc khăn tay , hét lớn xuống đường phố bên : "Mạc Nhược, nhất định g.i.ế.c ngươi!"
Tiếng hét chói tai!
...
Mạc Nhược cưỡi ngựa đến ngoài hoàng cung, lấy ngọc bội cung cho thị vệ xem, ném luôn cái bình rượu rỗng tay cho tên thị vệ đó.
Sau đó loạng choạng bước .
Thị vệ lắc lắc cái bình rỗng, dốc ngược xuống vài cái.
là còn giọt nào!
Tên thị vệ đối diện , trêu chọc: "Ngươi xin rượu của Mạc công t.ử , mơ ."
"Ngươi..."
Mặt mày bí xị.
Mạc Nhược cung, đương nhiên là thẳng đến điện Đồng Nhân.
Đầu thu, trời se lạnh.
Điện Đồng Nhân hoang tàn, bước hứng trọn cơn gió lạnh.
Mạc Nhược sức khỏe , thêm rượu nên thấy ấm áp, cũng thấy lạnh lắm. Chỉ là nghĩ đến Cảnh Hiền sống trong cung mấy chục năm nay, sức khỏe yếu, thật sống sót đến giờ.
Phất Lục từ Kính Sự phòng về, thấy Mạc Nhược , vội vàng chạy tới.
"Mạc công tử, ngài đến ."
Mạc Nhược than trong tay : "Đưa , mang cho."
"Để nô tài tự ."
"Không ."
Hắn giằng lấy, nội điện.
Vừa , mang than đến thẳng bên lò sưởi, chẳng coi là ngoài.
Hắn chút than vụn còn sót trong lò, : "Ngươi xem ngươi kìa, trong điện hết than từ lâu , cũng chẳng bảo Phất Lục Kính Sự phòng lấy sớm. Ngươi quan tâm, đám thái giám đương nhiên cũng mặc kệ. Sức khỏe là của , ngươi còn xót thì mong ai xót cho ngươi?"
Cảnh Hiền bên bàn sách, chăm chú.
Không một lời!
Mạc Nhược gắp một cục than bỏ lò: "Ngươi đừng chê phiền, dù cũng chỉ đến chỗ ngươi thôi."
Ha ha!
Cảnh Hiền bật , ngẩng đầu lên : "Người nhà thấy tiếng ."
"Giọng to, ngươi cũng ."
"Xem Ngự phủ một chuyến, cũng phấn chấn hơn nhiều đấy."
"Du sơn ngoạn thủy, đương nhiên phấn chấn.”
Nói xong, Cảnh Hiền đang cầm sách , tò mò hỏi: "Ngươi cũng nhàn nhã thật đấy, cả ngày sách, nuôi bồ câu."
Cảnh Hiền đáp, đặt sách xuống, thở dài một hỏi : "Ngươi cung là chuyên thăm ? Hay là xin rượu uống?"
"Ngươi đoán xem?"
"Ta đoán ngươi đến tán gẫu."
"Sao thế?”
Mạc Nhược tự rót chén , chiều chuyện lâu dài.
Cảnh Hiền hiền, lắc đầu bất lực, dậy tới: "Ngươi rời kinh mấy tháng, chắc bên ngoài trải qua nhiều chuyện lắm nhỉ? Ta tuy ở điện Đồng Nhân nửa bước , nhưng thỉnh thoảng cũng Phất Lục lải nhải bên tai vài câu. Hắn , Cảnh Dung về kinh mang theo di chiếu của Tiên hoàng, nhưng Kỷ Tư doãn phái binh ngăn cản, khiến Phụ hoàng nổi giận cách chức , phái Kỷ tướng quân biên cương đ.á.n.h Man."
"Còn gì nữa?"
"... điều thú vị nhất là vụ án giếng cạn đang ầm ĩ trong kinh thành. Nghe Cảnh Dung và Cảnh Diệc đều tra vụ án , ai phá án, Phụ hoàng sẽ trọng thưởng."
Mạc Nhược một tiếng, vẻ hóng hớt: "Cảnh Hiền Cảnh Hiền, ngươi xem, ai sẽ phá án?"
"Câu khó ."
"Khó lắm ? theo thấy thì chẳng khó chút nào."