Nhất canh tầm nhân, nhị canh tầm hồn, tam canh tầm thi.
Không ngờ câu về dùng để hình dung một con !
Chỉ là...
Cảnh Dung hiểu: "Người rốt cuộc là ai? Tại nhắc đến , nàng lo lắng như , thậm chí... còn dùng đến hai chữ 'sợ hãi'?"
Cô chỉ đáp: "Chỉ là một... cố nhân."
Cố nhân?
"Chưa từng nàng nhắc đến."
"Đã là chuyện nhiều năm , nhắc cũng chẳng ý nghĩa gì. hề đơn giản, so với Diệc Vương thì kẻ tám lạng nửa cân. Tuy về thủ đoạn thì thể bằng, nhưng luận về mưu kế thì tuyệt đối thua kém Diệc Vương nửa phần. Tóm , giúp Diệc Vương tra án, thể đề phòng."
"Theo lời nàng , Cảnh Diệc mời , chứng tỏ tất chỗ hơn . Chẳng lẽ... cũng giống nàng, sờ xương vẽ tranh?"
Không , tên Ôn Thập Tam đó là hàng nhái!
Cô hít một , nghiêm túc : "Bốn năm năm , tên là Chu Tam, chỉ là một ngỗ tác nhỏ bé ai để ý. Lúc đó vì thiếu giúp đỡ, mời đến nha môn hỗ trợ. Thấy ham học hỏi, thực sự thiên phú, tra án dạy . Hắn cũng thông minh, gần như dạy một là mười. đó..."
Chờ đoạn .
Nào ngờ cô lắc đầu: "Thôi bỏ , chuyện cũ năm xưa , nhắc nữa."
Không nhiều.
Cảnh Dung thích hỏi đến cùng, cô thì cũng truy hỏi nữa.
Chỉ là trong lòng để một dấu hỏi lớn.
Người đó rốt cuộc là ai?
Mấy năm giữa và Kỷ Vân Thư rốt cuộc xảy chuyện gì?
Đến mức Kỷ Vân Thư dùng đến hai chữ "sợ hãi".
Ngày hôm .
Sáng sớm tinh mơ, Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư dẫn đến Hình bộ.
Vừa cửa, Hình bộ Thượng thư vội vã đón.
"Tham kiến Dung Vương.”
Chắp tay cúi .
"Lệ Thượng thư, hôm nay Bổn vương đưa Kỷ đến nghiệm thi, phiền ông dẫn đường."
"Chuyện ..."
"Sao thế?"
Hình bộ Thượng thư ấp úng, cúi đầu thấp xuống mới : "Không dám giấu Dung Vương, thực Diệc Vương... đưa nhà xác nghiệm thi . Mới lâu, chắc xong ngay ."
Chuyện cũng bất ngờ.
Hiện tại Cảnh Dung và Cảnh Diệc đang trong giai đoạn đối đầu, tranh thủ từng giây từng phút để phá án, ai giành một bước là chiếm tiên cơ.
Cảnh Dung ý định rời , : "Bổn vương đến thì lý do gì về. Diệc Vương tuy đưa đến nghiệm thi , nhưng cũng thể chiếm hết cả ngày , Bổn vương còn đợi ."
"Đã thì mời Dung Vương di giá đến đại sảnh chờ đợi, nếu Diệc Vương xong việc, hạ quan sẽ lập tức thông báo."
"Ừ."
Đoàn tiến đại sảnh Hình bộ chờ.
Hình bộ Thượng thư sai dâng lên mấy ấm ngon và vài đĩa điểm tâm.
Phục vụ chu đáo.
...
Trà nguội nóng, đến mấy ấm liền, mặt trời lên cao ba sào mà vẫn thấy tin tức gì.
Kỷ Vân Thư cũng vội, uống đợi.
hoàng đế vội thái giám gấp, Lang Bạc hừ một tiếng, bước lên : "Diệc Vương giở trò gì thế? Giờ mà còn nghiệm xong?"
Cảnh Dung khẽ cau mày, trong lòng rõ Cảnh Diệc cố ý.
Ngón tay gõ nhẹ lên bàn: "Đợi thêm chút nữa ."
Tiếp tục đợi!
Nửa canh giờ, một canh giờ, hai canh giờ...
Cuối cùng, Cảnh Dung vén vạt áo dậy: "Đi, xem ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-743-dau-voi-ta-nguoi-con-chua-du-tu-cach.html.]
Ra khỏi sảnh, dẫn đến nhà xác.
Kỷ Vân Thư chần chừ giây lát cũng theo.
Nhà xác là một cái sân nhỏ, vuông vức, cửa thị vệ của Cảnh Diệc canh gác nghiêm ngặt, ngoài khó lòng lọt .
Hình bộ Thượng thư thấy vội chạy , nhỏ nhẹ khuyên can: "Dung Vương, Diệc Vương vẫn còn ở bên trong, e là... xong ngay . Hay là...”
Hôm nay ngài về ?
Mấy chữ cuối còn thốt , Cảnh Dung giơ tay ngắt lời ông .
"Bổn vương .”
Giọng lạnh đến cực điểm.
"Hạ quan cũng hết cách, dù Hình bộ cũng quy định từ , tra án , mong Dung Vương lượng thứ."
"Lệ đại nhân, Bổn vương trách tội ông bao giờ ?"
"Vậy Vương gia..."
"Lệ đại nhân.”
Một giọng vọng từ nhà xác.
Cảnh Diệc bước , vẻ mặt thanh cao, oai phong lẫm liệt. Hắn đến bên cạnh Hình bộ Thượng thư: "Lệ đại nhân, Dung Vương dân thường, quy định của Hình bộ đương nhiên rõ, tất nhiên sẽ vượt rào, thể trách tội ông chứ!"
"..."
Sau đó, Cảnh Diệc Cảnh Dung, giả vờ xin : "Thật ngại quá, đến một bước. ngươi cũng đấy, vụ án gai góc quá, chỉ một hai bộ hài cốt, mà là một xác c.h.ế.t và bảy bộ hài cốt. Cho nên xem từng cái, tra từng cái, đương nhiên tốn nhiều thời gian . Còn bao giờ xong thì... khó lắm."
Giọng điệu khiêu khích!
Đắc ý vô cùng.
Mắt Cảnh Dung lạnh , trầm giọng hỏi: "Còn bao lâu nữa?"
"Cái thì chắc."
"Sao của ngươi vô dụng thế?"
Hả?
Cảnh Diệc nhíu mày.
Cảnh Dung : "Nghe Ôn Thập Tam mà ngươi mời về là một nhân tài, từng phá ít vụ án lớn. Sao mà tra cả ngày trời vẫn kết quả gì thế? Phải mở to mắt mà cho kỹ, đừng tin nhầm , kẻo thuyền lật giữa biển, ngã ngựa đổ đấy."
Bật ngay.
Sắc mặt Cảnh Diệc đổi.
Hắn nghiến răng, : "Thắng thua định, đến lượt ngươi nhắc nhở . Tóm , hôm nay đến sớm hơn ngươi, nghiệm bao lâu thì nghiệm, ai cũng cản . Hơn nữa, vụ án liên quan đến nhiều mạng , xảy ngay trong kinh thành, nhất định từ từ mới đảm bảo bỏ sót chứng cứ, nếu Phụ hoàng trách tội xuống, gánh nổi."
Ánh mắt xảo quyệt.
Rồi lập tức thêm: "Quên với ngươi, lúc nãy mới tra đến bộ hài cốt thứ hai thôi. Xem chừng đến tối muộn mới xong. Ngươi đợi thì đợi, đợi thì mời mai đến sớm."
Cảnh Dung giận, vẫn giữ phong độ, ngược còn : "Được, ngươi cứ từ từ mà tra, ngày mai đến."
"Không tiễn."
Cười nhạt.
Cảnh Dung dẫn rời .
Phía , ánh mắt Cảnh Diệc càng lúc càng thâm trầm, nụ môi cũng tắt ngấm.
"Đấu với , ngươi còn đủ tư cách."
...
Ra khỏi cổng Hình bộ, Lang Bạc khó hiểu : "Vương gia, Diệc Vương rõ ràng là cố ý. Chúng cứ thế bỏ , chẳng trúng kế của ?"
Bất bình !
Nắm c.h.ặ.t t.a.y đấm.
...
Cảnh Dung Kỷ Vân Thư, hỏi: "Nàng nghĩ ?"
Cô dừng bước, trầm ngâm một chút thẳng mắt : "Ta cũng nghĩ như ngài, vì dù tiếp tục đợi cũng chỉ phí công vô ích."
Quả nhiên, tâm linh tương thông.
Lang Bạc hổ quá mất.