Đường Tư âm thầm ghi nhớ, đây đều là kiến thức cả đấy.
"A Kỷ, trong đầu cô chứa cái gì ? Ta mà thông minh bằng một nửa cô thì mấy."
"Nếu cô chịu khó sách thì tất nhiên sẽ hiểu thôi."
"Đọc sách?”
Cô lắc đầu quầy quậy: "Trước đó A Mạc nhét cho một đống sách y, xem còn hết đây . Bắt xem mấy cuốn sách nghiên cứu c.h.ế.t của cô nữa, xem ."
Không rảnh nhé!
Kỷ Vân Thư liếc cô một cái, đầy vẻ bất lực.
Vừa thu hồi ánh mắt thì thấy trong sân hai bước .
Một là Văn Nhàn!
Một là Triệu Hoài!
Cứ thế đường hoàng .
Lương bá thấy vội chạy chặn , hỏi: "Các là ai? Sao ai thông báo?"
Văn Nhàn và Triệu Hoài dừng bước, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt mười mấy cỗ quan tài bên trong.
Ngay đó, Kỷ Vân Thư lên tiếng: "Lương bá, cho họ , là bạn ."
Ái chà!
"Không ngờ Kỷ xa một chuyến mà kết giao nhiều bạn bè thế."
Hừ!
Chỉ các mới bạn bè, còn đáng đời cô độc đến già chắc?
là!
Lương bá thiện tránh đường.
Hai bước , chẳng chẳng rằng, lấy hương châm lửa, vái ba vái cắm lư hương.
Sau đó, Kỷ Vân Thư đuổi khéo Đường Tư ngoài.
Bên trong chỉ còn ba .
"Chỉ còn những quan tài thôi ?”
Văn Nhàn hỏi.
Kỷ Vân Thư gật đầu: "Chỉ cần vẽ xong chân dung những hài cốt còn là thể tìm mất tích đó. Chân tướng ngày càng gần ."
"Mong là sớm phơi bày."
"Hy vọng .”
Kỷ Vân Thư lo lắng : "Hai mau , nếu chuyện Ngự Quốc công phủ phát hiện thì khi xuất hiện cẩn thận."
"Chúng , nhưng...” Triệu Hoài ngập ngừng, nghiêm túc : "Kỷ , tuy là kẻ thô lỗ, hiểu đạo lý lớn lao gì, nhưng vẫn nhắc nhở ngài một câu, nhất... đừng quá thiết với Dung Vương."
Hự!
Ý tứ trong đó, Kỷ Vân Thư hiểu rõ.
Nếu như mười bốn năm , thực sự là do Kỳ Trinh Đế hạ lệnh thiêu rụi Ngự Quốc công phủ, thì Hoàng đế là kẻ thù g.i.ế.c cha của cô, mà Cảnh Dung là con trai ông , đương nhiên cũng là kẻ thù.
Ánh mắt Kỷ Vân Thư d.a.o động giữa hai , nghiêm mặt : "Vậy là hai cố tình đến để nhắc nhở ?"
Hai im lặng!
Coi như thừa nhận.
Cô thở dài, cũng tiếp tục chủ đề nữa, chỉ : "Lời hai sẽ ghi nhớ. giờ hai mau , đây là kinh thành, Ngự phủ. Nói chừng lúc nhiều đôi mắt đang chằm chằm chỗ , nên hai nhất đừng lộ diện thì hơn."
Có lý!
Hai gật đầu.
"Vậy chúng , nhưng sẽ xa , loanh quanh gần đây thôi."
"Ừ."
Thế là hai nán nữa, rời .
Người , Đường Tư lập tức chạy , theo hướng hai rời khỏi, hỏi: "A Kỷ, họ đến tìm cô gì thế?"
"Không gì."
Không nhiều!
Đường Tư nhún vai, cũng chẳng hỏi nữa.
Sau đó, Kỷ Vân Thư sai mở một nắp quan tài khác, vẽ chân dung hài cốt.
Bộ hài cốt bày lên bàn, cô lúc thì ôm cái đầu lâu xoay qua xoay xem xét, lúc thì kiểm tra những biến đổi các mảnh xương.
Làm việc say sưa!
Đường Tư sợ mấy thứ nên cũng bên cạnh xem, miệng thì hỏi liên tục.
"Cái là gì?"
"Xương chậu."
"Cái là gì?"
"Xương bả vai."
"Đây nữa?"
"Xương ức."
"Cái ?"
"..."
Sự kiên nhẫn của Kỷ Vân Thư mài mòn sạch sẽ.
Phải là Đường Tư và Vệ Dịch đúng là kẻ tám lạng nửa cân.
Hoàng hôn buông xuống.
Tiểu đồng của Dụ Hoa Các bất ngờ chạy tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-736-ac-mong.html.]
Chạy đến mướt mồ hôi.
"Sư mẫu, sư phụ gọi về nhà ăn cơm."
Phụt...
Kỷ Vân Thư đang ôm cái đầu lâu thì tay chân cứng đờ, suýt nữa rơi cái đầu xuống đất.
Sư mẫu?
Cô thể tin nổi Đường Tư đối diện, con bé đó đang đắc ý vênh váo, vẻ lắm.
Chỉ thấy cô hất hàm với tiểu đồng: "Được , về ngay đây."
"Cô thành sư mẫu từ bao giờ thế?"
"Hôm đến kinh thành , bước cửa Dụ Hoa Các là thành sư mẫu ."
Đồ mặt dày!
Kỷ Vân Thư lắc đầu, dẹp bỏ ý định hóng hớt.
Đường Tư cuối cùng cũng nhấc m.ô.n.g về.
Tai yên tĩnh.
Kỷ Vân Thư mang cái đầu lâu về thư phòng, lấy ít đất sét đặt sang một bên, lấy bút mực giấy nghiên, bắt đầu vẽ sơ đồ phân giải hài cốt lên tờ giấy trắng.
Vì c.h.ế.t thiêu, mười bốn năm nên xương cốt sự biến đổi. Nếu chỉ bằng mắt thường và sờ bằng tay thì khó mà chính xác , cần sắp xếp các mảnh xương sọ, vẽ để điều chỉnh từng chút một.
Vẽ một mạch hơn mười bức sơ đồ phân giải!
Các mảnh xương sọ phân tích chi tiết, tỉ mỉ.
Có lẽ do dạo sức khỏe , cô chút chịu nổi, một lúc bèn đặt bút xuống, chống tay ngủ gục.
Không qua bao lâu, một luồng gió lạnh thổi khiến cô nhíu mày.
Người lạnh toát!
lúc , trong mơ màng, cô cảm giác ai đó bế lên.
Rất chân thực!
Cô rúc lồng n.g.ự.c ấm áp dễ chịu đó, tê dại, ấm từ ngoài tận tim, nơi chóp mũi thoang thoảng mùi hương quen thuộc.
Là Cảnh Dung ?
Cô cọ mặt vòm n.g.ự.c nóng hổi, mở mắt , từ từ ngẩng đầu lên.
...
Đập mắt cô là khuôn mặt tươi của Cảnh Diệc.
Nụ ngày càng sâu...
A!
Cô kinh hoàng tột độ, giật hoảng hốt.
Cảnh Diệc bất ngờ buông tay, cả cô rơi thẳng xuống.
Bên tai văng vẳng tiếng : "Cảnh Diệc tiếp theo..."
Cô như rơi xuống vực sâu đáy.
Không thấy điểm dừng.
Á!
Giật tỉnh giấc.
Mở mắt , cô vẫn ở vị trí cũ.
Trán đẫm mồ hôi.
Hóa là mơ.
Cô thở dốc, lau mồ hôi.
Hồn vía định.
"Tại , tại như ?”
Miệng lẩm bẩm.
Còn nhớ giấc mơ ở Ngự phủ, tuy khác với bây giờ, nhưng bên tai vẫn văng vẳng câu "Cảnh Diệc tiếp theo".
Là đang ám chỉ điều gì ?
Cô lắc đầu, ngoài cửa sổ, bên ngoài từ lúc nào đổ mưa, mưa lớn, chỉ lất phất.
là mưa thu rả rích.
Một nha đầu bước , tay bưng một bát canh sâm.
Thấy cô vẻ mặt hoảng hốt, đặt đồ xuống xong bèn vội hỏi: "Kỷ , ngài ?"
Lắc đầu.
"Không ."
"Ồ.”
Tiểu nha đầu chỉ bát canh: "Kỷ , đây là canh sâm Vương gia dặn nô tỳ chuẩn cho ngài, ngài uống chút ."
Hửm?
"Vương gia đến ?"
"Đến từ một canh giờ ạ, nhưng phiền ngài nên về phòng, dặn nô tỳ chuẩn chút canh sâm, đợi ngài tỉnh dậy thì mang ."
Cô nheo mắt, hít một : "Cứ để đó ."
"Vậy ngài nhớ uống nhé."
Gật đầu.
Nha đầu lui ngoài.
Nhìn bát canh sâm nóng hổi hồi lâu...
Cô dậy, bước ngoài.