NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 733: Bà Lão Đưa Bánh
Cập nhật lúc: 2025-12-23 06:09:21
Lượt xem: 104
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thư nhi...
Bầu trời đêm tĩnh mịch, đầy lấp lánh.
"Thư nhi."
Đôi mắt đen láy của Vệ Dịch sâu thẳm thấy đáy.
Trong đầu lướt qua vô hình ảnh bên cạnh Kỷ Vân Thư.
Hắn mệt, cô cho gối đầu lên chân nghỉ ngơi.
Hắn sợ, cô sẽ xoa đầu , bảo đừng sợ.
Hắn vui, cô còn vui hơn cả .
Hắn gặp nguy hiểm, cô sẽ bất chấp tính mạng để cứu .
Còn nhớ đêm hôm đó ở Cẩm Giang, cõng cô đang thương, hát, chậm rãi bước con phố vắng lặng.
Cùng thả đèn Khổng Minh, cùng thả đèn hoa đăng, cùng nặn tượng đất, cùng ...
Những hình ảnh cứ liên tục hiện về mắt .
Rồi dần tan biến!
"Thư nhi..."
Dù gọi cái tên thế nào, âm thanh cũng thể xuyên qua cánh cửa gỗ đỏ mặt, chỉ thể vang vọng bên tai .
Càng lúc càng nhỏ!
Hắn gần như... tuyệt vọng đến mức từ bỏ ý định ngoài.
Cuối cùng chỉ ôm lấy hai cánh tay đang run rẩy, co rúm thành một khối.
"Cốc cốc."
Có gõ cửa.
Nghe tiếng, ngẩng đầu lên, lờ mờ thấy một bóng ngoài cửa.
Người đó vóc dáng cao, lưng còng, bóng dáng đầu tóc và quần áo thì vẻ là một bà lão trong cung.
"Này con? Con thấy ?"
Giọng bà lão già nua, nhưng toát lên vẻ hiền từ ấm áp, thậm chí chút thương cảm.
Vệ Dịch chống tay dậy, tiến gần cửa.
"Bà là ai?"
Bà lão bên ngoài thấy tiếng , cứng , chiếc đèn lồng tay suýt rơi xuống đất.
Khuôn mặt nhăn nheo đau khổ tột cùng, hốc mắt sâu hoắm cũng đỏ lên.
Người , chẳng là bà lão Vệ Dịch gặp trong sân khi Cảnh Huyên bắt cung ?
"Con , chắc con đói lắm ?"
Vệ Dịch đáp.
Bà lão lấy nửa cái bánh giấu trong n.g.ự.c , nhét qua khe cửa.
"Này, ăn chút gì , đừng để đói hỏng ."
Bánh đưa , nhưng Vệ Dịch vẫn chần chừ nhận.
Lại hỏi một câu: "Bà là ai?"
"Ta là...”
Bà lão bỗng nghẹn lời, nuốt ngược câu trả lời trong.
Đang định mở miệng...
Hai tiểu thái giám của Chương Chí điện thấy tiếng động bên , vội vàng chạy tới.
Tay bà lão run lên, rụt , khiến nửa cái bánh rơi xuống đất.
"Ai ở đó?"
Hai tiểu thái giám xách đèn lồng tới.
Bà lão bước chân lập cập, vội vàng né sang một bên, nhưng vẫn tóm .
"Trương ma ma? Muộn thế , bà ở đây?"
Bà lão cúi đầu: "Ra ngoài dạo, ngờ lạc đến đây."
"Đêm hôm khuya khoắt đừng lung tung, nương nương lệnh, cho phận sự qua đây."
"Vâng, ngay đây."
Bà lão khom lưng, vội vã rời .
Hai tiểu thái giám thì thầm vài câu, liếc căn phòng giam giữ Vệ Dịch mới yên tâm rời .
Trong phòng, Vệ Dịch nửa cái bánh rơi đất, hồi lâu mới xổm xuống nhặt lên.
Trên bánh dính một lớp bụi mỏng, nâng niu trong tay, đầu ngón tay siết chặt từng chút một.
Cắn một miếng.
Cố nén nước mắt chực trào.
Đêm lạnh, gió luồn tận xương tủy.
Đau rát, đau rát...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-733-ba-lao-dua-banh.html.]
…
Hôm .
Hai đạo thánh chỉ của Hoàng thượng đưa đến phủ Tướng quân.
Thái giám truyền chỉ xong bèn vội vã rời .
Nội dung thánh chỉ ngoài hai điểm: Một là cách chức Kỷ Lê, hai là phái Kỷ Hoàn lập tức xuất binh, chậm trễ.
Hai mỗi cầm một đạo thánh chỉ, tức nổ phổi.
Kỷ Hoàn ném thẳng thánh chỉ lên bàn: "Bao năm qua, vì Đại Lâm sinh tử, đ.á.n.h hạ bao thành trì, giờ phái biên cương đ.á.n.h bọn Man di, cục tức , nuốt trôi."
Kỷ Lê bình tĩnh hơn nhiều: "Dù nuốt trôi cũng nuốt."
"Đại ca, chẳng lẽ cứ thế bỏ qua ?"
"Đệ phản ?"
Hự!
Phản?
Kỷ Hoàn thực sự từng nghĩ đến điều , nuốt nước bọt : "Đệ tuy bất mãn với quyết định của Hoàng thượng, nhưng nếu tạo phản là mưu nghịch, là trọng tội."
"Đã thế thì đừng nữa.”
Giọng Kỷ Lê trầm xuống: "Được , mau chuẩn , việc diệt Man thể chậm trễ. Bản cũng cẩn thận, đừng để sự nóng nảy hỏng việc. Mười vạn đại quân tuy đủ sức đ.á.n.h Man, nhưng cũng lơ là."
"Đệ , nhưng..."
Kỷ Hoàn ấp úng, nên lời, dứt khoát vung tay bỏ .
Người , Kỷ Thư Hàn bèn gọi Kỷ Lê đến.
"Chuyện rốt cuộc là ? Sao cung một chuyến, thì cách chức, thì phái biên cương đ.á.n.h giặc?"
Kỷ Thư Hàn tức giận vô cùng.
Kỷ Lê thành thật trả lời: "Con là Binh bộ Tư doãn, Dung Vương về kinh, đương nhiên ngăn cản. Chỉ ngờ di chiếu Tiên hoàng trong tay Dung Vương là thật, thế mới chọc giận Hoàng thượng, khép con tội mưu sát Vương gia nên mới cách chức."
"Con còn chịu thật?"
"Con đều là..."
"Rầm!"
Kỷ Thư Hàn đập bàn.
"Cha con quan trong triều bao năm, tuy từ quan về quê nhưng cũng rõ sự quỷ quyệt trong đó. Lần là cuộc tranh giành bè phái giữa Diệc Vương và Dung Vương. Mộ Thanh thành Diệc Vương phi, con giúp Diệc Vương đoạt thế là điều nên . con xưa nay cẩn trọng, bao giờ để lợi dụng, cho dù giúp cũng nên giúp ngầm mới đúng. Giờ thì , con chim đầu đàn, cách chức. Hoàn nhi đường đường là đại tướng quân cũng đày biên cương đ.á.n.h giặc. Nhà họ Kỷ còn mặt mũi nào vững ở kinh thành?”
Ông giận dữ : "Diệc Vương nếu thành Thái tử, Mộ Thanh sẽ là Quốc mẫu. giờ xảy chuyện , Diệc Vương thất thế, Dung Vương đắc thế, ngôi Thái t.ử e là khó ."
Thở dài!
Nói trắng , điều Kỷ Thư Hàn quan tâm nhất vẫn là con gái Hoàng hậu .
Kỷ Lê mắng cũng giải thích nhiều.
Chẳng lẽ , ngủ trong cung, Cảnh Diệc nắm thóp, ép buộc chim đầu đàn?
Lời đành nuốt ngược trong.
"Cha, cha cứ yên tâm, con tự tính toán."
"Tính toán gì?"
"Để hãy , giờ thánh chỉ xuống, con còn về Binh bộ một chuyến."
"Đi , ."
Kỷ Thư Hàn vẻ mặt chán nản, uống ngụm cho đỡ sợ.
Kỷ Lê ngoài, thấy Kỷ Uyển Hân hành lang.
Hắn gọi cô .
"Uyển Hân."
Kỷ Uyển Hân dừng bước, lộ khuôn mặt điềm đạm đáng yêu.
"Đại ca việc gì ?"
"Không gì, chỉ là thấy dạo thời tiết , sức khỏe yếu nên dặn dò vài câu."
"Muội ."
Thực ý Kỷ Lê thế, đảo mắt, hỏi: "Đại ca câu hỏi , thật với ."
Kỷ Uyển Hân khẽ cau mày.
"Đại ca cứ hỏi, nếu thì sẽ giấu."
"Muội và Vân Thư vẫn luôn giữ liên lạc ?"
Hự!
Đôi mắt cụp xuống của cô khẽ d.a.o động, khó nhận .
"Lần Vân Thư Ngự phủ, qua Cẩm Giang thì gặp một , đó còn liên lạc nữa."
là !
...
Kỷ Lê tin: "Tuy hai gặp mặt, nhưng thư từ qua ?"
"Chưa từng !"