NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 727: Nằm Mơ!
Cập nhật lúc: 2025-12-23 06:09:15
Lượt xem: 78
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy ngày nay, Kỷ Mộ Thanh thả khỏi nhà củi, sức khỏe cũng hồi phục kha khá, tuy sắc mặt vẫn lắm, cũng gầy trông thấy.
may là còn t.h.ả.m hại như nữa!
Chỉ điều...
Cô đường đường là một Vương phi của Diệc Vương phủ, mà sa cơ lỡ vận đến mức bước nổi nửa bước khỏi cửa viện, cả ngày giám sát chặt chẽ.
Khó lòng di chuyển!
Chẳng khác nào tù.
Lúc trời chập choạng tối, mấy nha đầu canh chừng cô bưng chân nến sân thắp đèn. Cách đây một nén hương, cô tin đại ca Kỷ Lê đến phủ tìm Diệc Vương, nên nhân lúc nha đầu thắp đèn, cô vớ lấy chiếc áo choàng đen trùm lên , lén lút lẻn ngoài.
Hy vọng thể chặn Kỷ Lê khi rời .
Bước chân cô vội vã, lòng thấp thỏm yên!
Cứ ba bước ngoái đầu một cái, sợ đuổi theo.
Kỷ Lê khi báo cáo tình hình cho Cảnh Diệc xong định rời phủ, ngang qua hành lang cách chỗ cô xa.
Cô mừng rỡ, gọi một tiếng: "Đại ca."
giọng quá nhỏ.
Kỷ Lê thấy, vẫn mặt lạnh tanh theo gã sai vặt trong phủ về phía .
Kỷ Mộ Thanh c.ắ.n răng, xách váy định chạy tới.
...
Chân bước , chiếc áo choàng ai đó giật mạnh về phía , kéo cả cô ngã ngửa.
Chưa kịp kêu lên tiếng nào, cô giữ chặt vai, bịt miệng lôi sang một bên.
"Ưm ưm..."
Cô trợn tròn mắt, tuyệt vọng bóng dáng Kỷ Lê dần khuất xa tầm mắt.
Mặc cho cô giãy giụa thế nào, sức lực cuối cùng cũng địch .
Cuối cùng, cô lôi về viện, ném mạnh xuống nền đất lạnh lẽo.
Cô rạp mặt đất, lòng bàn tay chà xát đá sỏi vụn đau rát như lửa đốt.
Cơn đau lan khắp , nhưng cô vẫn c.ắ.n chặt môi để bật tiếng kêu.
Một đôi giày thêu tinh xảo xuất hiện trong tầm mắt, cô từ từ ngước lên, chạm ánh mắt cao ngạo của Trần Hương.
Ả đàn bà đó đang cao xuống cô!
"Muội , đêm hôm ở trong phòng nghỉ ngơi mà chạy ngoài gì?"
Giọng điệu chua ngoa, đầy gai nhọn.
Kỷ Mộ Thanh vốn dĩ trong xương cốt sự kiêu ngạo, cô màng đến cơn đau ở lòng bàn tay, lồm cồm bò dậy. Thân hình loạng choạng vững, một nha đầu lao tới đẩy mạnh một cái, khiến cô ngã sóng soài xuống đất nữa, suýt chút nữa thì nhào Trần Hương.
Trần Hương lùi phía .
Kèm theo đó là một tràng đầy châm biếm.
Trần Hương lấy khăn che miệng, nhướng mày phụ nữ t.h.ả.m hại đất, : "Muốn báo tin cho đại ca ngươi ? Nằm mơ ! Ngươi c.h.ế.t thì cũng ."
Lời lẽ cay nghiệt.
Kỷ Mộ Thanh gì.
Trong lòng đầy hận thù!
"Chậc chậc chậc, thật đáng thương, đường đường là đại tiểu thư nhà họ Kỷ, chính phi của Diệc Vương phủ, ngày hôm nay rơi t.h.ả.m cảnh , chỉ thể rạp đất như một con chó, ngay cả ca ca ruột cũng gặp , còn thông gió báo tin? Cũng xem bản ngươi đang ở trong tình cảnh nào."
Kỷ Mộ Thanh mặt đất, đôi mắt vằn đỏ tia máu, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, móng tay như găm da thịt đến bật máu.
Cô nhạt, ngẩng đầu lên nữa, ánh mắt thâm trầm, gằn từng chữ: "Sớm muộn gì cũng ngày, ngươi sẽ giống như thôi."
Xì!
"Ta với ngươi giống . Ngươi định sẵn cả đời chỉ thể sống lay lắt qua ngày, vĩnh viễn đừng hòng những thứ . Còn thì khác...”
Trần Hương xoa bụng : "Ta đang m.a.n.g t.h.a.i con của Vương gia, đợi Vương gia đăng cơ, đứa bé sẽ là Thái tử, sẽ là Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ."
Ha ha!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-727-nam-mo.html.]
"Hoàng hậu?”
Cô đến rung cả vai, đôi mắt u ám khẽ mở to: "Chẳng lẽ... ngươi quên lời nhắc nhở ngươi đây ?"
Hự!
Lời cô từng với Trần Hương trong nhà củi.
"Vương gia cần quyền lực, cần củng cố địa vị, cho nên chọn Hoàng hậu, con gái tướng quân thì cũng là con gái trọng thần..."
Ả Trần Hương , con gái tướng quân, cũng chẳng con gái trọng thần!
Cho nên, dù đứa con trong bụng ả là Thái tử, thì ả cũng vĩnh viễn thể Hoàng hậu.
...
Ả cứ đ.á.n.h cược một phen.
"Ngươi cứ lo cho , ngươi bây giờ xem, chẳng khác gì con ch.ó nhà tang."
"Thế cũng còn hơn kẻ ban ngày mộng."
"Ngươi..."
Ngay đó, Trần Hương cúi xuống, túm lấy áo choàng của cô, quát lớn: "Kỷ Mộ Thanh, từ ngày Hoàng thượng ban hôn, phong ngươi Diệc Vương phi, hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi. Dựa cái gì? Dựa cái gì ngươi xuất tướng môn là thể lên đầu lên cổ ? giờ thấy ngươi thế , cũng thấy cân bằng . Vì ngươi sự sủng ái của Vương gia, thậm chí cả đời chỉ thể sống như thế , điều đó còn khiến hả hê hơn là g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi."
Nếu là đây, chắc chắn cô đưa tay bóp c.h.ế.t ả đàn bà cổ cao ba ngấn mặt , nhưng giờ, cô chẳng buồn quan tâm nữa.
cô càng như , Trần Hương càng tức tối.
"Ngươi đừng tưởng phản kháng thì sẽ tha cho ngươi."
"Ta cầu xin ngươi tha cho ."
Hừ!
Trần Hương buông cô , thẳng dậy, phủi phủi tay áo thêu hoa mẫu đơn, lùi hai bước, lệnh: "Lôi ả trong, trông chừng cho cẩn thận . Nếu để ả chạy thoát nữa, lấy mạng các ngươi."
"Vâng."
Mấy nha đầu bước tới, xốc Kỷ Mộ Thanh mềm nhũn đất dậy, lôi xềnh xệch trong phòng.
Khi lôi qua mặt nha cận của là Thải Lan, cô bỗng dừng bước, chôn chân tại chỗ, đôi mắt u ám chằm chằm Thải Lan.
Nha đầu từ khi theo Trần Hương như biến thành khác, từ đầu tóc đến quần áo đều đổi , ăn mặc y hệt như một tiểu .
Thải Lan ánh mắt đó đến sởn gai ốc, cúi gằm mặt dám thẳng, lùi phía .
"Phong thủy luân chuyển, hy vọng ngươi chọn sai chủ.”
Kỷ Mộ Thanh .
Hự!
Mặt Thải Lan lập tức xanh mét, mím chặt môi, dám lời nào.
Sau đó, Kỷ Mộ Thanh lớn, mặc cho nha đầu lôi phòng.
Tiếng vang vọng, khiến hoảng sợ.
Trần Hương liếc Thải Lan đang rưng rưng nước mắt.
"Sao? Muốn về bên cạnh chủ cũ ?"
"Không .”
Thải Lan vội lắc đầu: "Nô tỳ ý đó."
Vội vàng lau nước mắt!
Trần Hương đến mặt cô , dịu giọng : "Nghe cho kỹ đây, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn theo bổn phi, đợi tiểu Vương gia trong bụng đời, tất nhiên sẽ bạc đãi ngươi."
"Vâng."
"Ngươi hiểu là nhất."
Cô dám hiểu ? E là mới hai chữ tát c.h.ế.t .
Trần Hương xoa xoa cái bụng nhô lên, , hài lòng dẫn rời .
Viện nhỏ trở vẻ yên tĩnh!
Chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng quạ kêu...