Tiểu đồng nhận bạc xong bèn coi Đường Tư như tổ tông mà cung phụng.
Chỉ trong chớp mắt xách từ lên một ấm ngon và hai đĩa điểm tâm, mời Đường Tư xuống cái ban công nhỏ nơi Mạc Nhược uống rượu.
"Sư mẫu, đường xa kinh chắc mệt , uống miếng , ăn chút điểm tâm ạ. Cần gì cứ bảo con."
"Ta một bình rượu!"
"Rượu?”
Tiểu đồng ngẩn .
Đường Tư nghiêng đầu , cau mày: "Sao, ?"
"Có thì !”
Tiểu đồng ấp úng: " mà sư mẫu, cũng thích uống rượu giống sư phụ thế?"
"Đời ai mà chẳng uống rượu?”
Cô hất cằm: "Ở Hầu Liêu chúng , uống rượu mới là lạ đấy! Người Trung Nguyên các ngươi cứ thích đặt lắm quy tắc, cái gì mà chỉ đàn ông uống rượu, đàn bà đụng , thế là phân biệt đối xử!"
Tiểu đồng gãi đầu, thấy cô cũng lý, nuốt nước bọt khom lưng : "Được, con lấy rượu cho sư mẫu ngay, đợi một lát."
"Được!"
Nói xong, tiểu đồng te tái chạy xuống, hầm rượu lấy trộm một bình rượu Mạc Nhược ủ từ lâu, giấu lưng lén lút mang lên.
Còn quên nhắc nhở: "Sư mẫu, rượu sư phụ cất kỹ lắm, bảo là ngon cực. uống thì đừng khai con nhé, cứ bảo là tự lấy."
Thằng nhóc ranh ma!
Đường Tư nhận lấy bình rượu, vỗ vai : "Yên tâm, sư mẫu ngươi trượng nghĩa nhất."
"Thế thì ."
"Được , ngươi lui xuống , gì sẽ gọi."
" mà..."
" nhị gì?"
Tiểu đồng lo lắng quanh: "Đống d.ư.ợ.c liệu ..."
"Yên tâm , đụng !"
Đường Tư thề thốt!
Tiểu đồng gì thêm, bước mà lòng đầy lo âu, cứ ba bước ngoái đầu một cái.
Thế là Đường Tư ôm bình rượu ngon uống một .
Phải công nhận, đây là loại rượu ngon nhất, cũng là mạnh nhất cô từng uống.
Bên , Mạc Nhược cuối cùng cũng thoát khỏi vòng vây của đám bệnh nhân, phất tay áo bỏ chạy, đẩy mấy tiểu đồ đỡ đạn.
Đám đến khám bệnh thấy hết hy vọng đành thở ngắn than dài về.
Người bảo thần y cao ngạo lạnh lùng cá tính, quả sai chút nào.
Mạc Nhược vội vã lên gác xép lánh nạn, tưởng nghỉ ngơi một chút.
Nào ngờ lên đến nơi thấy Đường Tư đang ôm bình rượu của uống say sưa, mặt đỏ bừng, mắt lờ đờ, lắc lư dựa lan can hét vọng xuống đám đông phố.
"Người Đại Lâm các ngươi lề mề thật đấy, cái gì cũng tính toán chi li. Hơn nữa ở đây... kẻ xa, động một tí là giở trò lưng, đòi g.i.ế.c diệt khẩu. Có giỏi... giỏi thì mặt bà cô đây xem nào!"
"Kinh thành lớn thì lớn thật, nhưng cũng lớn bằng thảo nguyên Hầu Liêu chúng !"
"Còn bảo Trung Nguyên thông minh, thấy , trừ A Kỷ và A Mạc nhà , các ngươi là lũ ngốc, ngốc, lũ ngốc..."
Con bé say .
Vừa hét, tay cô lắc lư nửa bình rượu còn .
Người đường tiếng ngước lên , chỉ trỏ bàn tán xôn xao.
Thầm nghĩ, con gái nhà ai mà uống say bí tỉ thế ?
Thật chẳng thể thống gì!
Mạc Nhược đau đầu, cau mày day day thái dương. Giờ hối hận thực sự, thế lúc đừng mủi lòng cho mụ theo về kinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-725-khi-nao-nguoi-cuoi-ta.html.]
Thở dài một cái!
Hắn vội vàng kéo Đường Tư , giật luôn bình rượu tay cô.
"Rượu, rượu của , ngươi cướp rượu của ?"
"Đây là rượu của ."
Bị giữ chặt thoát , cô chỉ còn cách vùng vẫy trong lòng Mạc Nhược, nhưng mềm nhũn chẳng còn chút sức lực nào.
Mạc Nhược giận đến bốc khói đầu!
phụ nữ giận , cuối cùng thôi giãy giụa, cứ thế đu lên , hề hề.
Nheo mắt : "A Mạc, rượu của ngươi ngon quá, đây là loại rượu ngon nhất từng uống. Cho nên cả đời bám theo ngươi , uống rượu của ngươi cả đời."
"..."
"Giờ chúng về kinh , ngươi nhất định sẽ cưới , nuốt lời đấy. A Mạc, rốt cuộc bao giờ ngươi mới cưới ?"
"..."
"Cha bảo, nếu còn hoang dã thế nữa, ông sẽ gả quách cho ai đó. Ta lấy chồng linh tinh , lấy ngươi, A Mạc, lấy ngươi... lấy ngươi..."
Cô lảm nhảm trong cơn say, giọng ngày càng nhỏ, đầu ngày càng nặng, cuối cùng gục hẳn n.g.ự.c Mạc Nhược.
Hự!
Đập n.g.ự.c đau điếng!
Hắn nhíu mày, định đẩy phụ nữ trong lòng , nhưng buông tay thì Đường Tư trượt xuống như cọng bún, đành vớt cô lên, bế ngang .
Người trong lòng vẫn lầm bầm gì đó rõ, đầu cứ dụi dụi n.g.ự.c kiêng nể gì.
Như con mèo con!
Mạc Nhược cúi đầu cô. Khi yên tĩnh, phụ nữ bớt vẻ ngạo mạn vô lý, thêm vài phần ngoan ngoãn của nữ nhi. Hàng mi dài khẽ rung đôi mắt ngấn nước, đôi môi đỏ mọng chúm chím đang gì.
Giống Khổng Ngu quá!
Khoảnh khắc đó, ánh mắt ghét bỏ của dần trở nên dịu dàng, đôi môi mím chặt cũng khẽ nở nụ .
Một Mạc Nhược như thế , thật hiếm thấy!
Tiểu đồng đưa rượu lúc nãy tiếng động bên bèn chạy lên, khéo bắt gặp cảnh sư phụ đang ôm sư mẫu.
"Sư phụ, sư mẫu ..."
Nếu là đây, Mạc Nhược chắc chắn sẽ mắng cho một trận vì cái tội gọi lung tung, nhưng giờ chỉ lạnh lùng lườm một cái, hỏi: "Rượu là do ngươi đưa?"
Tiểu đồng chột : "Là... là sư mẫu đòi uống, sư phụ, con..."
"Được , lui xuống , việc gì đừng lên đây."
"Vâng!"
Ba chân bốn cẳng chạy biến.
Mạc Nhược bế Đường Tư phòng gác xép, đặt cô xuống giường, đắp chăn cẩn thận.
Định rời thì Đường Tư nắm tay kéo .
"A Mạc, rốt cuộc bao giờ ngươi mới cưới ?”
Mơ mơ màng màng hỏi.
Mạc Nhược bàn tay đang nắm chặt, định rút nhưng thôi, dứt khoát nắm tay Đường Tư, nhét trong chăn, tém chăn cho cô.
"A Mạc..."
"Ta đây!"
"Bao giờ ngươi cưới ?"
"Ngày mai!"
"Vậy ngươi theo về Hầu Liêu ?”
Đường Tư nghiêng , vẫn mớ.
Mạc Nhược khựng , khuôn mặt đỏ bừng của cô, bất giác suy nghĩ nghiêm túc về việc khi thành , nên theo cô về Hầu Liêu giữ cô kinh thành?