NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 715: Thánh Chỉ Thật Giả?
Cập nhật lúc: 2025-12-22 15:00:11
Lượt xem: 116
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Lê nhận lệnh từ Cảnh Diệc, nhất định ngăn cản!
Hắn thẳng , nghiêm mặt : "Vương gia, hạ quan hiểu rõ đạo lý vua là vua, là , nhưng vì chức trách vai, thể nhượng bộ. Hôm nay Vương gia thành thì nhất định thánh chỉ của Hoàng thượng, bằng , Vương gia là kháng chỉ. Mà kẻ kháng chỉ bất tuân, theo lý đáng g.i.ế.c c.h.ế.t."
Lời đanh thép!
Từng chữ vang dội!
Nghe đến hai chữ "g.i.ế.c c.h.ế.t", Lang Bạc đỏ mặt tía tai, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, lập tức bước lên, rút kiếm chĩa tên Kỷ Lê ngông cuồng.
"Láo xược! Ngươi chỉ là một Binh bộ Tư doãn, mà dám hai chữ 'g.i.ế.c c.h.ế.t' với Vương gia ?"
Lập tức, binh mã hai bên giương kiếm đối đầu, chỉ chờ lệnh của chủ soái!
Cảnh Dung giơ tay lên, hiệu cho phía đừng manh động.
Lấy ít địch nhiều, chắc chắn sẽ thua!
Thấy , Kỷ Lê : "Vương gia là đại cục. Bây giờ ngài cứng rắn xông chỉ khiến cả hai bên cùng thiệt hại. Không sự cho phép của Hoàng thượng, hạ quan cũng sẽ lùi bước."
Kỳ Trinh Đế quần thần gây sức ép triều mới hạ khẩu dụ. Nếu giờ cho phép Cảnh Dung hồi kinh, một là tự vả mặt , hai là thất tín, e rằng quần thần sẽ phản đối. Đến lúc đó giống như hai mươi năm khi mới lên ngôi, vì quần thần ủng hộ Ngự Quốc công - nhường ngôi, mà bất mãn với việc ông đăng cơ, gây một trận biến động lớn, khiến triều đình chao đảo, m.á.u bộ.
Cho nên hiện tại, nếu vì chuyện mà gây thêm một trận biến động lớn nữa thì thật đáng!
Cân nhắc thiệt hơn, Kỳ Trinh Đế tự nhiên sẽ công khai mật chiếu triệu Cảnh Dung hồi kinh.
Kỷ Lê cũng chính vì nắm chắc điểm mới phối hợp với Cảnh Diệc, xuất binh chặn đường ngoài thành.
Lúc , Cảnh Dung mặt lạnh như tiền, nhưng tỏ bình tĩnh lạ thường.
Hắn : "Kỷ Tư doãn, đường đến đây Bổn vương từng nghĩ, nếu ngài lui binh nhường đường, Bổn vương còn thể chuyện cũ bỏ qua. đường đường là Binh bộ Tư doãn Kỷ đại nhân, văn võ bá quan trong triều đều khen ngài hiểu thời thế, nắm bắt vận mệnh, cân nhắc lợi hại chuẩn xác, nếu cũng chẳng vững ở cái ghế Tư doãn . giờ theo Bổn vương thấy, ngài là kẻ ngu xuẩn tột cùng. Năm xưa, Định Bắc Hầu ngài là con 'Sói già', ăn thịt nhả xương, quả nhiên sai chút nào."
Sói già hung mãnh nhưng cũng ngu ngốc, dùng để hình dung Kỷ Lê thì quá hợp lý.
Giọng điệu Cảnh Dung tuy đầy vẻ châm chọc nhưng từng chữ đều sắc bén, đằng đằng sát khí.
Sắc mặt Kỷ Lê lúc xanh lúc trắng, tay nắm chặt chuôi thanh trường kiếm đeo bên hông.
Cảnh Dung dường như cố ý chọc tức , khóe môi nhếch lên nụ tà mị, tiếp tục : "Kỷ Tư doãn là thông minh, quan trong triều từng chịu sự sai khiến của ai. Ngay cả khi Thái t.ử còn sống cũng điều khiển một binh một của ngài. giờ Diệc Vương cưới đích nữ nhà họ Kỷ, Kỷ Tư doãn như con chim trong lồng bẻ gãy cánh, quy phục trướng Diệc Vương, cam tâm tình nguyện giam cầm, mặc sai khiến. Kỷ Tư doãn như thế , quả thực khiến Bổn vương mở mang tầm mắt."
Hắn càng gay gắt, sắc mặt Kỷ Lê càng xanh mét.
Trông vô cùng buồn .
Nói cho cùng, Cảnh Dung nể mặt Kỷ Vân Thư nên cho một cơ hội. Chỉ cần lập tức lui binh, Cảnh Dung , nhất định sẽ truy cứu.
...
Cảnh Dung rằng, Kỷ Lê cũng chẳng ai sai khiến, càng Cảnh Diệc dắt mũi. thất trong hoàng cung, một khi chuyện vỡ lở, Kỷ Mộ Thanh chắc chắn c.h.ế.t, cả nhà họ Kỷ cũng sẽ liên lụy. Cảnh Diệc dùng điểm để uy h.i.ế.p , cũng là ép buộc.
Hít sâu một , Kỷ Lê cố gắng để những lời của Cảnh Dung ảnh hưởng, : "Vương gia cần nhiều. Dù Diệc Vương, hôm nay hạ quan cũng sẽ ngăn cản tại đây. Hoàng thượng khẩu dụ, kẻ kháng chỉ, g.i.ế.c tha."
Kháng chỉ, g.i.ế.c tha.
Cơ hội, Cảnh Dung cho !
Là cần!
Không trách ai!
"Hay cho câu kháng chỉ g.i.ế.c tha, ngay cả Tiên hoàng các ngươi cũng g.i.ế.c luôn ?”
Cảnh Dung chất vấn, giọng điệu cao vút.
Mọi ồ lên!
Tiên hoàng? Tiên hoàng c.h.ế.t từ đời tám hoánh nào , g.i.ế.c chóc gì ở đây?
Kỷ Lê khó hiểu, đôi mắt chằm chằm .
Chỉ thấy Cảnh Dung từ trong tay áo rộng từ từ lấy một cuộn thánh chỉ màu vàng sẫm, giơ cao lên, ánh mắt rực lửa quét qua đám mặt.
"Đây là thánh chỉ của Tiên hoàng, kẻ nào dám cản!"
Hả!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-715-thanh-chi-that-gia.html.]
Đám binh lính kinh ngạc tột độ, ngơ ngác, tay cầm kiếm run run, liên tục lùi phía vài bước.
Chỉ Kỷ Lê là yên bất động.
Hắn thánh chỉ , trong lòng đầy nghi hoặc.
"Thánh chỉ của Tiên hoàng? Không thể nào!"
Một mực phủ nhận, nhất quyết nhận.
"Kỷ Tư doãn, thánh chỉ trong tay Bổn vương đến lượt ngài nghi ngờ. Thấy thánh chỉ như thấy Tiên hoàng, các ngươi nếu dám vượt rào, là coi thường Tiên hoàng. Theo luật pháp Đại Lâm, tội đáng muôn c.h.ế.t, thể tha thứ."
Kỷ Lê cứng họng, mắt mở to: "Nếu Tiên hoàng thực sự thánh chỉ ở đây, cũng thể nào trong tay Vương gia. Thánh chỉ là thật giả, ai ."
"Tiên hoàng băng hà, Bổn vương dám lấy giả thật. Thánh chỉ thật giả, cũng thứ Kỷ Tư doãn ngài thể nghi ngờ."
"..."
"Tránh !”
Cảnh Dung gầm lên trầm thấp.
Đám binh lính quả nhiên định nhường một con đường, nhưng ngay đó, Kỷ Lê bất ngờ lệnh: "Không nhường."
Thế là...
Đám binh lính chỉ đành chôn chân tại chỗ, tiến , lùi cũng xong.
Kỷ Lê mặt mày âm trầm: "Thánh chỉ trong tay Vương gia thật giả thế nào, hạ quan tuy thể khẳng định. Nếu là thật, tự khắc sẽ lui binh nhường đường. nếu là giả, thì thứ cho hạ quan vì chức trách, ngăn cản Vương gia kinh."
"Ý ngài là, xem thánh chỉ ?"
" ."
"Di chiếu của Tiên hoàng, ngài đủ tư cách xem. Muốn thật giả thì mau dẫn của ngài tránh . Chỉ cần đưa thánh chỉ đến mặt Hoàng thượng, tự khắc sẽ phân biệt thật giả. Kỷ Tư doãn ngài nếu còn ngoan cố, Bổn vương đảm bảo ngài và đám binh lính trướng ngài đều sẽ bỏ mạng tại đây.”
Cảnh Dung đe dọa, vô cùng nghiêm túc, đôi mắt sâu thấy đáy như vực thẳm băng giá khiến rùng .
Kỷ Lê do dự, trong lòng d.a.o động.
Nhường?
Hay nhường?
Đắn đo quyết.
Sau một hồi suy tính...
Hắn mới : "Được, nếu thì mời Vương gia đợi ở đây. Hạ quan sai bẩm báo Hoàng thượng, đợi chỉ thị của Hoàng thượng."
Cảnh Dung im lặng!
Kỷ Lê bèn gọi một tên lính tới, thì thầm dặn dò vài câu. Tên lính gật đầu, liếc Cảnh Dung rời .
Đi bẩm báo!
Trước khi nhận chỉ thị của Hoàng thượng, hai bên nhân mã rơi thế giằng co.
Không ai dám manh động.
Cảnh Dung lui về bên xe ngựa, gọi Lang Bạc .
"Ngươi bí mật phái báo cho Thành doãn ngoài cổng thành kinh đô, bảo ông lập tức cung bẩm báo Hoàng thượng."
Hửm?
Lang Bạc ngạc nhiên: "Vương gia, Kỷ Tư doãn chẳng cho bẩm báo ?"
"Người phái đến bẩm báo Hoàng thượng, mà là đến phủ Diệc Vương."
Ồ!
"Tên Kỷ Tư doãn đúng là lắm mưu nhiều kế."