NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 713: Vết Thương Cũ Mười Mấy Năm Trước
Cập nhật lúc: 2025-12-22 15:00:09
Lượt xem: 98
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Dung : "Tuy thư từ kinh thành gửi đến cũng dùng bồ câu đưa tin, nhưng mắt của Lang Bạc còn tinh hơn mắt nàng nhiều. Bồ câu đến là phát hiện ngay, gì chuyện để nàng đuổi theo khắp nơi như thế? Cho nên con bồ câu mang thư đến cho Bổn vương ."
Ái chà, thế thì ngại quá!
Kỷ Vân Thư lẽ mắc bệnh đa nghi thật , thậm chí còn nhạy cảm quá mức, thành cứ nghi thần nghi quỷ, lo lắng vẩn vơ.
Cô thầm lắc đầu.
"Có lẽ là nghĩ nhiều ."
Hai rời khỏi Niệm Phật đường. Trên đường trở về thiền phòng, Kỷ Vân Thư chợt hỏi: "Phương trượng gì với thế?"
"Một vài chân lý nhà Phật thôi."
"Chân lý?”
Kỷ Vân Thư khẽ mím môi: "Phật vốn vô tâm, lấy thiền lòng, thiện ác khó phân, nhân quả báo ứng, lấy chân lý?"
"Nàng hiểu Phật pháp ?"
Lắc đầu!
"Không hiểu, chỉ là tùy tiện vài cuốn sách múa rìu qua mắt thợ thôi."
Cảnh Dung liếc cô, khóe miệng thoáng qua nụ tán thưởng, nhưng ngay lập tức cau mày nghiêm nghị: "Vị phương trượng đó với Bổn vương một câu, 'thiện ác khó phân', cũng 'nhân quả báo ứng' như nàng , mà là 'oan oan tương báo bao giờ mới dứt'. Cái gọi là thiện từ bản tâm, ác từ tâm sinh, rốt cuộc cũng chỉ quy về hai chữ 'buông bỏ'."
Buông hạ đồ đao, lập địa thành Phật!
Ngay khi dứt lời, Kỷ Vân Thư bỗng dừng bước, xoay , ngước mắt thẳng : "Xem ngài cảm thán cũng nhiều đấy."
"Đâu chỉ là cảm thán!"
"Lời thì dễ hiểu, nhưng ngộ mới khó."
" Bổn vương cũng giống nàng, tin Phật.”
Cảnh Dung nghiêm túc .
Ý tứ trong câu , Kỷ Vân Thư hiểu rõ.
Hắn đang ám chỉ ân oán giữa và Cảnh Diệc thể chỉ dùng hai chữ "buông bỏ" là giải quyết .
Một lùi, một tiến, sẽ chỉ là vòng luẩn quẩn vô tận.
Kỷ Vân Thư sâu mắt , cuối cùng cũng gì thêm.
Mưa đêm tầm tã, dấu hiệu ngớt. Cả vùng núi chìm trong màn mưa trắng xóa, dày đặc đến mức che khuất tầm . Mưa gió rít gào, lạnh thấu xương ùa về. Những chiếc đèn lồng treo trong chùa chao đảo dữ dội, gió thổi tắt ngấm quá nửa.
Ngôi chùa chìm trong bóng tối, toát lên vẻ âm u quỷ dị!
Kỷ Vân Thư đóng cửa định nghỉ, cánh cửa sổ đang mở kêu "kẽo kẹt", rung bần bật.
Gió lớn tạt , mang theo những hạt mưa xiên chéo, ướt đẫm cả bậu cửa và một mảng sàn nhà.
Cô bước tới định đóng cửa, tay chạm khung gỗ thì một con bồ câu bất ngờ sà xuống ngay cạnh tay cô, cô giật rụt tay , lùi về hai bước.
Nửa đêm nửa hôm, đúng là dọa c.h.ế.t mà!
Con bồ câu ưỡn cái ức nhỏ xíu, bậu cửa sổ, cái mỏ liên tục rỉa lông rỉa cánh. Bộ lông mượt mà mưa ướt nhẹp, nước nhỏ tong tong xuống sàn, trông nó chẳng khác gì con chuột lột.
Nếu Kỷ Vân Thư nhớ nhầm thì đây là con bồ câu cô để mất dấu ở Niệm Phật đường lúc nãy.
Bởi vì lông cánh bên trái của nó một vệt đen hình tròn dễ nhận .
Chỉ điều...
Ống tre nhỏ buộc chân nó ai đó tháo mất .
Cô quan sát kỹ một lúc, lấy khăn tay lau bộ lông ướt sũng cho nó. Con bồ câu cọ cọ cái đầu nhỏ khăn, hề bay mà tỏ vô cùng hưởng thụ.
Khi chiếc khăn trắng muốt lau đến mặt trong cánh, bỗng nhiên nhuốm một vệt đỏ.
Là máu!
"Nhóc con, mày thương ?"
"Gù gù."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-713-vet-thuong-cu-muoi-may-nam-truoc.html.]
Kỷ Vân Thư khẽ cau mày, định bế nó bôi t.h.u.ố.c thì con bồ câu vỗ cánh bay . Có lẽ do thương ở cánh nên nó chỉ bay loạng choạng vài cái rơi bịch xuống đất, đành men theo chân tường lạch bạch chạy trốn.
Đã ơn thì cho trót, Kỷ Vân Thư vội vàng đuổi theo.
vòng , con bồ câu biến mất tăm. Cô men theo hành lang tìm kiếm, rẽ qua một khúc cua thì đ.â.m sầm một . Người nọ lực mạnh, húc cô lùi mấy bước. May mà đối phương kịp nắm lấy cánh tay cô nên cô mới vững .
Nếu chắc chắn ngã dập m.ô.n.g .
Hoàn hồn , thứ đầu tiên cô thấy là bàn tay đang nắm lấy tay .
Bàn tay gầy guộc như cành củi khô, tím tái, da thịt nhăn nheo, lờ mờ thấy cả mạch m.á.u mu bàn tay.
Đây... là sẹo do bỏng để !
Người vội buông tay , chắp tay ngực: "A Di Đà Phật, lão nạp vô ý, mong thí chủ lượng thứ."
Kỷ Vân Thư theo phản xạ cũng chắp tay, cúi : "Là tại hạ lỗ mãng."
"A Di Đà Phật."
Kỷ Vân Thư ngẩng đầu, quan sát kỹ vị tăng nhân mặt. Hóa đây là vị lão tăng cạo đầu mà cô gặp ở Niệm Phật đường lúc .
Vì mưa gió bão bùng, đèn lồng trong hành lang tắt ngóm, ánh sáng lờ mờ. dù , cô vẫn rõ dung mạo của vị lão tăng .
Khuôn mặt đầy nếp nhăn, tuổi tác chừng năm mươi!
Điều kinh ngạc là nửa khuôn mặt của ông vết sẹo bỏng vô cùng dữ tợn, như ai đó lột một mảng da lớn, mạch m.á.u chằng chịt. Nửa khuôn mặt còn ẩn trong bóng tối, đôi mắt sâu thẳm cụp xuống, khó đoán cảm xúc.
Có lẽ do bệnh nghề nghiệp, Kỷ Vân Thư theo bản năng quan sát kỹ vết sẹo đó.
Dựa độ co kéo của da thịt và màu sắc vết sẹo, đây chắc chắn là vết thương cũ từ mười mấy năm !
Lão tăng cúi đầu : "Thí chủ, đêm khuya gió lớn, đèn lồng tắt nhiều, hành lang tối tăm khó , thí chủ nên sớm về phòng nghỉ ngơi thôi."
Dứt lời, ông ngước mắt cô một cái vội vã cụp xuống.
Chỉ một ánh đó thôi, Kỷ Vân Thư bỗng thấy quen thuộc lạ thường, nhưng thể nhớ quen ở điểm nào.
Cô đành thu hồi ánh mắt dò xét, khẽ gật đầu, lùi sang một bên nhường đường.
"Sư phụ thong thả."
Lão tăng cà nhắc rời .
Dáng vội vã khó nhọc!
Nhìn theo bóng lưng dần xa khuất, Kỷ Vân Thư trầm ngâm suy nghĩ một lúc nhưng vẫn tìm manh mối, bèn định về phòng. hai bước, bụng bỗng truyền đến cơn đau dữ dội. Cô một tay ôm bụng, một tay chống tường, khom xuống.
"Ư!"
Cơn đau mỗi lúc một tăng...
Cả cô từ từ khuỵu xuống, bỗng nhiên ai đó đỡ lấy cô.
Nhìn lên, hóa là Mạc Nhược!
Hắn lấy một lọ t.h.u.ố.c từ trong tay áo, đổ một viên nhét tay cô.
"Uống ."
Nhìn viên t.h.u.ố.c màu đỏ trong lòng bàn tay, cô hỏi Mạc Nhược: "Đây là gì?"
"Thuốc giảm đau."
"Thuốc gì cơ?"
"Cô cứ uống ."
Kỷ Vân Thư trong lòng nghi hoặc, lờ mờ đoán điều gì đó. Lúc mồ hôi lạnh vã như tắm, cô đành lời nuốt viên t.h.u.ố.c xuống. Một lúc , cơn đau dần dịu .
Mạc Nhược dìu cô về phòng.
Trong phòng, sắc mặt Kỷ Vân Thư trắng bệch, Mạc Nhược đang đối diện.
"Nói , rốt cuộc ?"