NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 711: Chùa Quảng An Tránh Mưa

Cập nhật lúc: 2025-12-22 15:00:07
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lang Bạc rời .

Cảnh Dung thở dài một tiếng, bước khỏi phòng, lặng mái hiên.

Bên ngoài từ lúc nào treo mấy chiếc đèn lồng đỏ. Ánh sáng dìu dịu hắt lên khuôn mặt góc cạnh của , dường như mềm những đường nét sắc sảo, bớt vài phần lạnh lùng cứng rắn, thêm vài phần lười biếng.

Đột nhiên...

Hắn liếc mắt lên mái nhà, hỏi: "Ngươi ở đó bao lâu ?"

Mạc Nhược đang nửa nửa lười nhác mái nhà, một tay chống lên gờ tường thấp bên cạnh, tay xách một bầu rượu.

Nghe bên hỏi, nhếch môi , ngửa cổ dốc một ngụm rượu miệng.

Rồi chậm rãi đáp: "Từ lúc ngươi nhắc đến thánh chỉ của Tiên hoàng."

Vậy là chuyện Lang Bạc báo cáo tìm thấy Vệ Dịch, cũng hết .

Ánh mắt Cảnh Dung trầm xuống: "Ngươi chạy lên đó gì?"

Mạc Nhược thở dài thườn thượt.

"Hầu phủ , ồn ào c.h.ế.t . Chỉ chỗ của ngươi là yên tĩnh, đến đây trốn một lát."

Cạn lời!

Cảnh Dung cũng chẳng buồn hỏi thêm.

Mạc Nhược uống rượu vẻ khoái chí, giơ bầu rượu trong tay lên, hỏi với xuống: "Rượu ngon lâu năm thượng hạng đấy, lấy từ trong hầm rượu Hầu phủ. Có một ngụm ? Tuyệt lắm."

"Là ngươi trộm chứ gì."

"Sao gọi là trộm? Rượu ngon với thưởng thức, cái gọi là 'lấy', 'trộm'. Ngươi dùng từ sai ."

"Cưỡng từ đoạt lý."

"Cưỡng từ đoạt lý? Ta thích từ . Đạo lý đều là triết lý của xưa, chữ nào chữ nấy đều là tinh hoa cả đấy."

Cảnh Dung nhếch môi . Dù thấy vẻ mặt hùng hồn của tên mái nhà, nhưng cũng tưởng tượng , chắc chắn là bộ dạng buồn đáng yêu.

Hắn lắc đầu bất lực, mặc kệ tên sâu rượu .

Một lúc lâu ...

Mạc Nhược uống cạn bầu rượu, tiện tay đặt xuống bên cạnh. Mái ngói vốn gồ ghề, bình rượu màu xanh ngọc rời tay bèn lăn lông lốc, kêu "lạch cạch" mấy tiếng trượt khỏi mái nhà.

Mắt thấy cái bình sắp rơi xuống đất vỡ tan tành.

Cảnh Dung nhanh tay đỡ lấy, tung nhẹ vài cái trong tay nhẹ nhàng đặt xuống đất.

Chỉ bên vọng xuống tiếng khúc khích.

"Thú vị!"

Thú vị cái đầu ngươi!

Cảnh Dung thực sự ném trả cái bình lên đó, đập c.h.ế.t tên sâu rượu cho xong.

nghĩ , kìm nén sự kích động đó xuống.

Nào ngờ, bên vọng xuống một câu: "Nhát thế."

Rồi khúc khích.

Cảnh Dung vẫn nhẫn nhịn, tâm trạng đôi co với . Nếu , tên sâu rượu giờ chắc bẹp dí như cái bánh ép .

Không qua bao lâu, tiếng của Mạc Nhược mới dứt. Im lặng một lát, vật mái nhà như đống bùn nhão. Cứ tưởng ngủ , ai ngờ lầm bầm vọng xuống: "Nếu Vệ Dịch thực sự xảy chuyện, ngươi định ăn với Kỷ ? Dù cũng cuốn chuyện là do cuộc tranh đoạt giữa ngươi và Diệc Vương."

Hự!

Sắc mặt Cảnh Dung trầm xuống, ngờ đột nhiên câu đó.

Hồi lâu , Cảnh Dung vẫn đáp lời, chỉ lẳng lặng mái hiên, đôi mắt thâm trầm chằm chằm chiếc đèn lồng đang đung đưa gió nơi xa.

Hắn và Mạc Nhược.

Một !

Một !

Một say sưa!

Một trầm mặc!

Sáng sớm hôm , xe ngựa chuẩn xong xuôi, sẵn sàng khởi hành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-711-chua-quang-an-tranh-mua.html.]

Chỉ điều Khang Hầu gia tiễn, chắc vẫn còn đang giam trong phòng cuốn nhật ký đẫm m.á.u .

Lão quản gia trong phủ là chu đáo, cho chất đầy đồ ăn thức uống lên xe ngựa, thứ gì cũng đủ.

"Vương gia đường cẩn thận.”

Ông cúi hành lễ.

Cảnh Dung dặn dò: "Trong phủ liên tiếp xảy nhiều chuyện như , Hầu gia nhất thời khó mà chấp nhận , ông nhớ chăm sóc Hầu gia chu đáo."

"Vâng, xin Vương gia yên tâm."

Cảnh Dung gật đầu, bước lên xe ngựa.

Đoàn xe từ từ lăn bánh!

Ra khỏi thành Kinh Châu, đoàn xe đường núi, xóc nảy liên hồi.

Cảnh Dung ôm chặt Kỷ Vân Thư lòng, sợ cô vững mà va đập thành xe.

Đợi đến khi xe ngựa dần êm trở , Cảnh Dung mới khẽ vén rèm ngoài. Lúc đoàn xe băng qua khu rừng, tiến đường quan lộ.

"Theo lộ trình , ba ngày nữa là đến chân núi Lương Sơn."

Tức là cách kinh thành còn xa nữa.

Kỷ Vân Thư vén tấm rèm bên , ngoái về phía .

Lang Bạc thấy bèn thúc ngựa gần hỏi: "Kỷ gì căn dặn?"

"Văn Nhàn và Triệu Hoài còn theo ?"

"Vẫn luôn theo phía , nhưng gần."

Cô "ừ" một tiếng, rụt đầu trong, gì thêm.

Đoàn xe đường quan lộ thêm một ngày nữa. Mắt thấy sắp đến chân núi Lương Sơn ngoại thành kinh đô thì trời chiều lòng , bỗng đổ mưa như trút nước. Những hạt mưa to như hạt ngọc nện lộp bộp xuống mái xe đen tuyền. Bầu trời như thủng một lỗ lớn, sấm chớp ầm ầm kèm theo gió to mưa lớn ập đến, càng lúc càng dữ dội...

Chỉ trong chốc lát, bầu trời đang trong xanh bỗng mây đen kịt bao phủ.

U ám, xám xịt.

Tình hình đúng là nửa bước khó !

May gần đó chùa Quảng An trong núi. Tuy danh tiếng lớn nhưng hương hỏa cũng khá thịnh.

Cảnh Dung bèn lệnh đến chùa trú mưa, đợi tạnh ráo tiếp.

Đoàn đội mưa đến nơi thì thấy cổng chùa đóng chặt.

Tấm biển chùa Quảng An chỉ đơn giản là một tấm gỗ sơn mài, bên khắc ba chữ "Chùa Quảng An", vô cùng giản dị.

Lang Bạc xuống ngựa gõ cửa.

Hồi lâu , cánh cửa gỗ đỏ mới kẽo kẹt mở , nhưng chỉ hé một khe nhỏ. Một tiểu hòa thượng thò đầu với đôi mắt đen láy, Lang Bạc một lượt. Thấy bộ dạng hung thần ác sát của , liếc thấy thanh trường kiếm tay, tiểu hòa thượng giật , vội khép cửa nhỏ một chút.

"Thí chủ là...?"

"Tiểu hòa thượng đừng sợ, chúng ngang qua đây, bên ngoài mưa to quá nên chùa trú mưa một lát, tạnh mưa sẽ ngay."

"Chuyện ...”

Tiểu hòa thượng dám tự quyết: “Thí chủ chờ một chút, để tiểu tăng bẩm báo phương trượng."

Nói xong, bé đóng sập cửa .

Lang Bạc buồn bực sang với tên thị vệ bên cạnh: "Chẳng bảo trong chùa đều lòng Bồ Tát ? Mưa to gió lớn thế lẽ mở cửa cho chúng ngay chứ, còn xin chỉ thị? Nếu đang ở chiến trường, quân địch đuổi tới nơi, chúng rút quân về thành, chẳng lẽ còn đợi thành chủ đồng ý mới mở cửa ? Thế thì c.h.ế.t hết cả lũ ."

Đại ca , so sánh xa quá đấy.

Tên thị vệ , vỗ vai : "Ta thấy tiểu hòa thượng ngươi dọa sợ thì ."

"Ta quỷ ăn thịt mà sợ."

"Lang thị vệ, ngươi nên soi gương ."

Hai đấu võ mồm một lúc thì cổng chùa cũng mở . Tiểu hòa thượng ban nãy mở rộng cả hai cánh cửa.

Cậu bé chắp tay ngực: "A Di Đà Phật, phương trượng 'Tự phương nhất gia, khổ nạn phúc thụ' (Cửa chùa rộng mở, khổ nạn cùng chia). Mời các vị thí chủ chùa trú mưa. Mưa nhất thời tạnh , nên chùa sắp xếp vài gian thiền phòng, mời các vị thí chủ nghỉ một đêm."

Phương trượng nhà ngươi thật đấy!

Lang Bạc chắp tay ôm kiếm hành lễ: "Đa tạ tiểu hòa thượng."

"A Di Đà Phật."

 

Loading...