NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 702: Vừa Đấm Vừa Xoa

Cập nhật lúc: 2025-12-22 14:59:57
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe Kỷ Vân Thư tối nay sẽ bắt ma, ngơ ngác, hiểu chuyện gì.

Đám đông bắt đầu xì xào bàn tán.

"Nghe thấy , Kỷ bảo sẽ bắt ma đấy."

"Nghe ."

"Hôm qua chẳng còn bảo đời ma quỷ ? Sao giờ đổi giọng bảo ma, còn đòi bắt ma?"

"Dù thì cũng thấy rợn hết cả . Phủ dạo kỳ quái lắm, cứ cảm giác thứ gì đó sạch sẽ. Chưa đến mấy chuyện lạ mấy hôm nay, cứ hơn mười đang liệt trong phòng xem, suốt ngày kêu đau, mời bao nhiêu đại phu cũng tìm bệnh. Theo thấy thì là ma , chứ đang khỏe mạnh tự nhiên thế?”

Người bĩu môi, vẻ mặt như thể đoán trúng chân tướng.

Người bên cạnh gật đầu tán đồng, nhưng nhắc nhở: "Nói bé thôi, đừng để thấy."

Thế là im bặt.

Trong phòng, Khang Hầu gia ngẫm lời Kỷ Vân Thư, lo lắng : "Kỷ , nếu ngài bảo bối mất, vẫn còn trong phủ, cho lục soát khắp nơi? Nếu tìm thấy trong phòng ai thì chẳng tóm ma ?"

Cũng là một cách!

theo Kỷ Vân Thư thì cách ngốc.

: "Hầu gia, đồ còn trong phủ thì cần vội vã. Hơn nữa, những kẻ trộm bảo bối của ngài ngốc đến thế . Sao bọn chúng thể giấu đồ trong phòng đợi Hầu gia đến bắt quả tang?

Hầu gia thử nghĩ xem, ngài nhiều trân bảo như , món nào cũng là độc nhất vô nhị, thế mà chỉ trong một đêm tráo đổi sạch sẽ thành đồ giả. Có thể thấy kẻ trộm mưu tính từ lâu, kế hoạch chắc chắn sắp đặt kỹ lưỡng. Khi đồ đạc tráo , chúng sẽ tùy tiện giấu trong một căn phòng nào đó . Chắc chắn chỗ giấu đồ cực kỳ kín đáo, Hầu gia cho lục soát cũng tìm ."

"Ý ngài là, bảo vật thật sự giấu trong phủ, nhưng thể lục soát ?"

" ."

"Vậy thì..."

"Tại hạ , đợi đến tối, chúng chỉ tìm kẻ trộm, mà còn tóm cả những hồn ma tác quái trong phủ. Hầu gia cứ đợi thêm chút nữa, trời tối sẽ rõ trắng đen.”

Giọng Kỷ Vân Thư bình thản nhưng đầy kiên định.

Đã , Khang Hầu gia đành bỏ ý định lục soát, chờ đến tối để bắt ma. đống đồ giả đầy phòng, trong lòng ông bùng lên cơn giận.

Muốn trộm thì cứ trộm , còn để đống đồ giả để đ.á.n.h tráo, coi Khang Hầu gia là thằng ngốc ?

Đây chẳng khác nào tát thẳng mặt ông mấy cái!

Tức c.h.ế.t !

"Người !”

Khang Hầu gia nộ khí xung thiên, lệnh: "Mau mang hết đống rác rưởi ném ngoài đập nát cho , một món cũng giữ ."

Ơ!

Quản gia bên cạnh cân nhắc một chút bước lên hỏi: "Hầu gia, thật sự đập hết ?"

"Đập! Đập hết! Đốt hết! Để đây chỉ thêm ngứa mắt."

Khang Hầu gia phất tay áo bỏ .

Quản gia thở dài, tiếc rẻ đống đồ. Tuy là đồ giả nhưng nếu sành sỏi cũng khó phân biệt thật giả, mang ngoài bán cũng khối tiền. Giờ đập hết thì phí phạm quá.

Ông đang tính toán xem là lén mang bán, thì ý định đó Cảnh Dung dập tắt ngay lập tức.

"Hầu gia dặn các ngươi hủy hết , còn ngây đó gì? Không định động tay ?"

"Vâng , đập ngay đây ạ."

Quản gia đành gọi đám gia đinh, nha khuân đồ sân, bắt đầu đập phá loảng xoảng. Món nào đập vỡ thì gom một đống châm lửa đốt.

Lửa cháy hừng hực.

Bên cạnh cảm thán: "Tiếc quá, đồ ."

"Chứ còn gì nữa? Dù là đồ giả thì mang ngoài cũng bán khối tiền."

Xem chỉ quản gia nghĩ .

cũng : "Mấy thứ sạch sẽ, đừng rước họa , đốt nhất."

Nói trắng , rốt cuộc là ma , vẫn ai rõ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-702-vua-dam-vua-xoa.html.]

Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư đống đồ thiêu rụi cũng rời .

Trên đường về viện, Cảnh Dung nghi hoặc hỏi: "Cô chắc chắn là ai ?"

Cô lắc đầu: "Không ."

"Không ?"

"Ừm."

"Cô đúng là to gan thật, dám mạnh miệng như thế. Tối nay mà bắt 'ma', e là Khang Hầu gia sẽ coi cô là ma đấy."

Phì .

Kỷ Vân Thư nhịn , nghiêng đầu : "Có ở đây, sợ."

Câu với Cảnh Dung quả thực vô cùng êm tai.

Trong lòng nở hoa, cằm khẽ hất lên: "Đó là đương nhiên, Bổn vương ở đây, kẻ nào dám động cô. mà...”

Ánh mắt trầm xuống, nghiêm túc phụ nữ mặt: "Dù cô cũng nên khoác lác. Không thì cứ , hà cớ gì lừa gạt Khang Hầu gia? Làm thế chẳng khác nào cho viên kẹo, tát một cái ?"

" giúp ông tìm bảo bối nữa.”

Gương mặt vô tội.

" cô bảo là ."

"Hiện tại đúng là ai trộm, nhưng thể đến tối sẽ ."

Hả?

Cái lý luận gì đây?

Kỷ Vân Thư rảo bước nhanh về viện, dường như giải thích quá rõ ràng. Cảnh Dung đoán tâm tư của cô, dứt khoát đoán nữa. Tóm , cô gì thì là cái đó, cứ tin là .

Phía bên , Khang Hầu gia hậm hực trở về phòng, hình mập mạp phịch xuống chiếc ghế gỗ lê. Chiếc ghế kêu "rắc" một tiếng, dường như gãy.

Ông bật dậy, đá một cước ghế.

"Rầm"!

Chiếc ghế đá tan tành, chỏng chơ đất như đống củi vụn.

"Đến cả mi cũng bắt nạt !"

Tức điên lên .

Nghe tiếng động bên trong, hai tên gia đinh vội chạy , thấy chiếc ghế gãy nát đất thì ái ngại.

"Hầu gia, ngài..."

"Cút ngoài!"

Tiếng quát lớn vang lên.

Ai cũng Khang Hầu gia đang nổi nóng, ai dại dột mà vuốt râu hùm lúc , hai tên gia đinh đành lủi thủi lui .

Hai thì một đàn ông khác bước .

Người trạc tuổi Khang Hầu gia, nhưng trông tinh hơn, ánh mắt tuy nghiêm nghị nhưng khuôn mặt toát lên vẻ ôn hòa.

Đây là đó mệnh rừng đón Kỷ Vân Thư.

Cởi bỏ bộ áo giáp, ông trông vẻ bình dị dễ gần hơn.

"Châu Văn?”

Khang Hầu gia ông .

Châu Văn cúi đầu: "Hầu gia."

"Có việc gì ?"

"Vừa kẻ trộm đ.á.n.h tráo bảo bối của Hầu gia."

Haizz!

 

Loading...