NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 700: Khổng Cù
Cập nhật lúc: 2025-12-22 02:55:46
Lượt xem: 108
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Con quạ bay vút , như chìm nghỉm màn đêm đen đặc, hòa một thể, dù mắt thường cố cũng thấy bóng dáng .
Kỷ Vân Thư khẽ ngửa đầu, thở dài một .
Gần đây tiết trời còn oi bức như , đầu thu bắt đầu se lạnh. Gió nhẹ lướt qua mặt, dịu dàng mà mát mẻ, dễ chịu.
Cô rụt đôi tay lạnh lẽo trong tay áo, nắm chặt vài cái, thở dài, lặng trong sân một lúc.
Cô chắp nối bộ sự việc ma quỷ ở Hầu phủ từ đầu đến cuối.
Dấu tay m.á.u bảng hiệu?
Mấy cái cây xoắn ở cổng ?
Hòn giả sơn cạy đổ?
Cộng thêm việc Thái Đạt c.ắ.n lưỡi tự sát, chẳng lẽ thật sự là do lỡ tay g.i.ế.c nên hối hận mà c.h.ế.t?
Còn cả tiếng trẻ con , nếu là giả thần giả quỷ, lý nào lúc ở từ đường Cảnh Dung phát hiện chút gì!
Đằng sự việc rốt cuộc ẩn chứa điều gì?
Hoặc là, trong Hầu phủ bao nhiêu dính líu đến chuyện ?
Suy nghĩ một lượt, cô gọi trung: "T.ử Khâm".
Bóng dáng Thời T.ử Khâm nhanh chóng xuất hiện, bên cạnh cô: "Tiên sinh gì sai bảo?"
Dù Kỷ Vân Thư là nữ, nhưng cô vẫn quen gọi là "Tiên sinh".
Kỷ Vân Thư nghiêm giọng dặn dò: "Lát nữa ngươi bí mật xem xét trong Hầu phủ, xem việc gì khả nghi . Hễ tình hình, lập tức về báo cho ."
"Vâng.”
Đáp lời.
Đang định , Kỷ Vân Thư gọi .
"T.ử Khâm."
"Tiên sinh còn gì căn dặn?"
"Thật ngươi cũng cần lúc nào cũng kè kè bên cạnh , nếu việc gì thì ngươi cũng nên tranh thủ nghỉ ngơi."
"Tiên sinh cần lo cho , Vương gia giao phó bảo vệ là vinh hạnh lớn nhất của . Hơn nữa Vương gia dặn, Hầu phủ yên , bắt luôn túc trực bảo vệ , rời nửa bước."
Vô cùng nghiêm túc.
Kỷ Vân Thư : "Đây là Hầu phủ, bên ngoài lính canh, . Ngươi cứ như thế mãi, mệt lả thì ?"
" lệnh Vương gia thể trái, so với việc đó thì an nguy của quan trọng hơn."
"Sao đây nhận ngươi cứng đầu thế nhỉ.”
Kỷ Vân Thư trách yêu một câu.
Người học võ đúng là cứng nhắc, huống hồ là Thời T.ử Khâm ít .
Thời T.ử Khâm phản bác, chỉ im lặng.
Khuôn mặt rõ ràng là phụ nữ, nhưng thiếu vài phần dịu dàng, thừa vài phần lạnh lùng, lúc nào cũng lãnh đạm, ít . Nhất là đôi mắt , mỗi khi lạnh xuống mang theo sát khí nồng đậm khiến dám thẳng. Có lẽ do cô lớn lên từ địa ngục, đầy rẫy vết thương, liều c.h.ế.t chiến đấu để sống sót nên mới luyện tính cách cương nghị nhưng trung thành như .
Người như thế, Kỷ Vân Thư khâm phục cho ?
mà...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-700-khong-cu.html.]
Cũng giống Cảnh Dung, đều cố chấp như .
là một con sói nhỏ bướng bỉnh.
Kỷ Vân Thư thở dài, đành : "Được , ngươi tra xét ."
"Vâng."
Thời T.ử Khâm chắp tay, bóng biến mất nhanh như con quạ lúc nãy, để dấu vết.
"Thiết nương tử."
Kỷ Vân Thư bâng quơ với trung, khóe miệng khẽ , bước phòng.
Bên , Cảnh Dung về đến viện của .
Lang Bạc với vẻ mặt nghiêm trọng đưa cho một bức thư.
"Thư từ Nghi Thành gửi tới ạ."
"Khi nào?"
"Vừa mới đây thôi."
Cảnh Dung cầm lấy thư, vội vã phòng mới mở . Trên giấy chi chít chữ, nét chữ thể gọi là nắn nót, rõ ràng của văn nhân.
Hắn , Lang Bạc : "Từ khi Hoàng hậu Tiên Xu qua đời, nhà họ Khổng gần như tản mác khỏi kinh thành. Khổng Cù - tiên phong Nguyên Lâm quân tuy đến Nghi Thành xa xôi ở Tây Bắc, nhưng Nghi Thành là cửa ải quan trọng chống Hồ Ấp xâm phạm Đại Lâm, vị trí vô cùng trọng yếu. Hiện tại Khổng Cù là chủ một thành, trấn thủ Tây Bắc coi như yên một cõi. Hơn nữa Khổng Cù khi còn ở kinh thành vốn là kiêu ngạo, Vương gia mượn binh của ông để chuẩn cho việc chống Diệc Vương , e là... khó."
Lời sai chút nào!
Kể từ khi Tiên Xu Hoàng hậu băng hà, thế lực nhà họ Khổng suy tàn, vài còn chút tài cán đều rời bỏ kinh thành. Khổng Cù tính tình cố chấp, là kẻ cô độc kiêu ngạo, xưa nay chỉ thích phân cao thấp chiến trường, thích tham gia chuyện tranh quyền đoạt vị. Vì thế khi Hoàng hậu mất, ông mới xin Nghi Thành, từ đó bước chân kinh thành nửa bước. Cả ngày sống cuộc đời nhàn tản nơi biên ải, nuôi ngựa luyện binh, thỉnh thoảng cưỡi ngựa săn bắn, cuộc sống thoải mái đến nhường nào.
Giờ Cảnh Dung gửi mật thư mượn binh mã, Khổng Cù đương nhiên sẽ đồng ý. Không chiếu chỉ điều binh của triều đình, dù một binh một ông cũng sẽ động.
Tuy nhiên, trong bức thư Cảnh Dung gửi cho Khổng Cù, còn nhắc đến cái c.h.ế.t của Thái t.ử Cảnh Hoa.
Trong thư một câu rằng: "Nếu Khổng tướng quân chân tướng việc Thái t.ử vây cung g.i.ế.c vua, hãy cho mượn binh, tự khắc sự thật sẽ phơi bày."
Cảnh Dung toạc là Cảnh Diệc ngầm sai xúi giục Cảnh Hoa tạo phản.
Khổng Cù cũng Thái t.ử là kẻ bất tài, sẽ dễ dàng vây cung g.i.ế.c vua như , nhưng ông cũng nghĩ sâu xa. Thế nhưng khi thấy bức thư của Cảnh Dung, nội tâm ông bắt đầu d.a.o động.
Một mặt, ông trấn thủ biên ải Nghi Thành, chỉ cần Hồ Ấp yên phận là ông tiêu d.a.o tự tại, thật lòng về kinh tham gia bè phái đấu đá!
Mặt khác, ông thực sự chân tướng đằng việc Thái t.ử vây cung là gì? Dù Thái t.ử cũng là con trai của Tiên Xu Hoàng hậu, là của dòng họ ông .
Cho nên...
Ông đắn đo lâu.
cuối cùng, vẫn lấy lý do " chiếu chỉ điều binh" để từ chối, nội dung từ chối đều hết trong bức thư gửi đến lúc .
Đọc xong!
Cảnh Dung nhẹ nhàng đặt bức thư xuống tay vịn, nhếch mép : "Kết quả cũng trong dự đoán."
Lang Bạc ngạc nhiên, cúi đầu hỏi: "Nói là Vương gia ?"
"Lần Bổn vương mượn binh của ông , nhắc đến chuyện Thái t.ử trong thư, chẳng qua là nhắc nhở Khổng Cù một chút. Đừng tưởng rời khỏi kinh thành là thể ở Nghi Thành an nhàn đến mức sinh bệnh. Giờ bức thư , chắc chắn ông sẽ yên nữa ."
"Thuộc hạ hiểu ý Vương gia."
Cảnh Dung chắp tay lưng, bước đến cửa dừng , : "Thái t.ử là con trai Hoàng hậu Tiên Xu, nên việc nhà họ Khổng dốc sức phò tá Thái t.ử là lẽ đương nhiên. Thái t.ử vây cung g.i.ế.c vua, tự sát trong Đông cung. Khổng Cù tuy là võ tướng, nhưng năm xưa khi Hoàng hậu mất, ông thể chủ động xin Nghi Thành, thoát khỏi chốn kinh thành quỷ quyệt, chỉ dựa điểm cũng đủ thấy ông là thông minh.
Đã là thông minh, thể nghĩ điểm đáng ngờ trong vụ Thái t.ử vây cung? Cộng thêm việc Bổn vương nhắc đến trong thư, ông nhất định sẽ sinh nghi, suy ngẫm kỹ ngọn ngành sự việc, đến lúc đó tự khắc sẽ hiểu giống như Phụ hoàng thôi. Mà ông là nhà họ Khổng, thì tuyệt đối sẽ để yên khi chuyện Thái t.ử vây cung uẩn khúc mà vẫn tiếp tục nhàn rỗi ở Nghi Thành. Cho nên bức thư Bổn vương gửi là nhắc nhở, là dẫn dắt. Tuy ông lấy cớ 'chiếu chỉ điều binh' để từ chối Bổn vương, nhưng trong lòng e là quyết định . Chỉ cần quyết định xong, tự khắc sẽ xuất binh giúp Bổn vương thôi."