NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 698: Cắn Lưỡi Tự Sát
Cập nhật lúc: 2025-12-22 02:55:44
Lượt xem: 98
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tin Thái Đạt c.h.ế.t nhanh chóng lan truyền khắp Khang Hầu phủ.
Lúc , Mạc Nhược vẫn đang trong phòng sách. Vì Đường Tư quấy rối lúc nên tâm thần bất định, sách cũng chẳng đầu, mấy thất thần, liếc giường vội thu ánh mắt về.
Mắt thấy sắp đến giờ nghỉ ngơi , chẳng lẽ cũng chen lên cái giường đó ?
hai còn thành , ngủ chung một giường thì thể thống gì?
Hắn nghĩ ngợi lắc đầu quầy quậy, vội gạt bỏ ý nghĩ đó . Hắn quanh phòng xem chỗ nào ngủ , nhưng ngoài bàn ghế thì chỉ còn sàn nhà. Cái lưng vốn , nếu ngủ bàn ghế cứng ngắc đất cả đêm, chẳng là tự hành xác ?
Không , !
nếu sang phòng khác ngủ, lo "cục thịt" giường sợ hãi, lúc đó chừng bám dính lấy .
Thế là ý định cũng dập tắt.
Đang lúc sầu não thì bên ngoài tiếng gõ cửa.
"Cốc cốc cốc" mấy tiếng.
Rất gấp gáp!
"Ai đó?"
"Mạc công tử, Hầu gia mời ngài đến nhà củi sân một chuyến."
Hửm?
Đêm hôm khuya khoắt mời nhà củi gì?
Mạc Nhược vứt cuốn sách trong tay xuống, dậy mở cửa.
"Hầu gia bảo nhà củi gì?"
Gã gia đinh trán lấm tấm mồ hôi lạnh, cúi đầu : "Công tử... cứ qua đó ạ."
Giọng run rẩy!
Kỳ lạ thật.
Mạc Nhược một lúc, suy tính một hồi gật đầu, phất tay áo: "Đi thôi."
bước khỏi cửa hai bước, Đường Tư kéo .
"Ta cùng ."
Cái cô chui từ lúc nào thế?
Mạc Nhược theo bàn tay đang túm lấy tay áo , lên đến ánh mắt cô. Người phụ nữ với ánh mắt đầy vẻ cầu xin, còn mang theo vài phần vô tội.
Cái cục nợ xem Mạc Nhược cắt đuôi .
Hắn gạt tay Đường Tư khỏi tay áo , giọng bực bội: "Đừng gây thêm rắc rối cho đấy."
Đường Tư nở nụ , kiên định: "Đảm bảo ."
Hai bèn kẻ theo gã gia đinh về phía sân .
Đêm khuya.
Đám nha , gia đinh đều tụ tập bên ngoài căn nhà củi giam giữ Thái Đạt.
Từng chôn chân tại chỗ, run lẩy bẩy!
Có bỏ , nhưng sợ về phòng một sẽ gặp thứ gì sạch sẽ, nên đành túm tụm một chỗ.
Trong đám đông, tiếng xì xào bàn tán.
"Ngươi xem ? Người rốt cuộc c.h.ế.t thế nào?"
"Ta dám , chỉ lưỡi của Thái Đạt đứt lìa, đoạn lưỡi rơi m.á.u me be bét, kinh tởm lắm."
"Đứt lưỡi á? Sao lưỡi đứt ?”
Người co rúm , đôi mắt đầy sợ hãi liếc nhanh trong phòng, nuốt nước bọt, hạ giọng : "Chẳng lẽ... thật sự là ma quỷ ?"
Người bên cạnh rùng : "Ngươi đừng mê tín dị đoan nữa, Kỷ , đời gì ma, dọa thôi."
"Ngươi tin lời Kỷ đó thật ? Bà bảo ma thì là ? Nếu ma quỷ tác quái, giải thích chuyện trong phủ gần đây? Hơn nữa, hôm nay c.h.ế.t liền hai mạng ! Cái giải thích đây?"
Cái !
Người run rẩy, đáp thế nào.
Còn bên trong nhà củi, Khang Hầu gia cau mày sâu hoắm, Thái Đạt c.h.ế.t đất. Ông nhăn mũi, sắc mặt khó coi, vì sợ, mà là vì cái c.h.ế.t của Thái Đạt quá kinh tởm, khiến buồn nôn.
Một lúc lâu , đợi dày dễ chịu hơn chút, ông mới sang hỏi hai tên gia đinh canh giữ đó: "Trong lúc đó ai đây ?"
"Không... ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-698-can-luoi-tu-sat.html.]
"Một chút động tĩnh cũng thấy ?"
"Không ."
Khang Hầu gia nổi giận: "Các ngươi ăn kiểu gì thế? Bảo canh giữ cẩn thận, đột nhiên c.h.ế.t?"
Hai tên gia đinh vội vàng quỳ rạp xuống đất, hai tay chống phía , hoảng hốt : "Hầu gia, chúng con thật sự gì cả."
"Nói! Có các ngươi canh ở ngoài mà lén về phòng ngủ ?"
"Không , chúng con thật sự về phòng, lệnh Hầu gia canh giữ cẩn thận bên ngoài nhà củi, dám lơ là chút nào, nửa bước cũng rời."
Oan uổng quá!
Khang Hầu gia nghiêm mặt, thở dài sườn sượt: "Đứng dậy ."
Hai tên gia đinh mới run rẩy lên.
Khang Hầu gia hỏi: "Đã mời Kỷ và Mạc công t.ử ?"
"Đi mời ạ."
Vừa dứt lời, Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung tới.
Hai vốn định đợi Khang Hầu gia và Thái Đạt qua, nhưng ngờ Thái Đạt c.h.ế.t, bèn vội vã chạy tới.
là lo gì gặp nấy!
Bây giờ c.h.ế.t, đêm hôm đó Lâm bà bà c.h.ế.t như thế nào, e là còn cách nào nữa.
Thấy hai đến, mày Khang Hầu gia càng nhíu chặt hơn, bước lên : "Vương gia, Kỷ , hai vị xem..."
Liếc mắt t.h.i t.h.ể đất.
Thấy !
Thấy !
Thái Đạt c.h.ế.t quá kinh tởm.
Máu me đầy miệng!
Lưỡi rơi đất!
Đôi mắt vẫn trợn tròn thao láo.
Kỷ Vân Thư trầm mặt, bước tới xổm xuống kiểm tra.
Hành động khiến đám gia nhân trố mắt kinh ngạc, miệng xuýt xoa. Ai nấy đều nghĩ vị Kỷ gan to thật, lúc sờ xác Lâm bà bà thì thôi , giờ chút sợ sệt xem xét xác Thái Đạt kinh dị thế .
Họ Kỷ Vân Thư từng thấy nhiều cái xác còn kinh khủng hơn thế nhiều.
Trong lúc cô kiểm tra, Cảnh Dung hỏi tên thị vệ phái bắt Thái Đạt: "Xảy lúc nào?"
Thị vệ đáp: "Lúc Vương gia sai thuộc hạ qua dẫn thì phát hiện , nhưng c.h.ế.t bao lâu thì ạ."
Cảnh Dung gật đầu, hỏi thêm nữa.
Chỉ thấy Kỷ Vân Thư chằm chằm đôi mắt trợn trừng của Thái Đạt, thấy giác mạc đục lắm, nắn thử tay chân thấy cứng, chắc là mới c.h.ế.t lâu.
Sau đó, cô nghiêng đầu ngước lên Cảnh Dung: "Vương gia, tại hạ cần ngài giúp một việc."
Khỏi cần cũng là nghiệm thi, ai bảo tay phụ nữ còn quấn băng gạc.
Cảnh Dung ngoan ngoãn xuống cạnh cô: "Nói , kiểm tra thế nào?"
"Cạy miệng , xem bên trong."
"Xem cái gì?"
"Xem lưỡi."
Kỷ Vân Thư lấy một chiếc khăn tay đưa cho : "Cầm lấy."
Cảnh Dung hít một , cầm lấy khăn tay phủ lên tay , xòe hai ngón tay , qua lớp khăn bóp lấy hai má Thái Đạt, dùng chút lực cạy miệng .
Miệng mở, m.á.u loãng nhớt nhát trào , may mà cái khăn chắn .
Kỷ Vân Thư ghé đầu sát cái miệng đầy m.á.u me .
Hàm răng vốn ố vàng giờ đỏ lòm máu, giữa môi và răng, những sợi m.á.u dính nhớp nháp kéo màng. Cái lưỡi đứt một đoạn lớn trông đáng sợ. Vết cắt phẳng, rõ ràng vật sắc nhọn cắt đứt, mà đúng là do tự c.ắ.n lưỡi.
Cô đưa kết luận: "Người c.h.ế.t gần hai canh giờ , đúng là c.ắ.n lưỡi tự sát."
Cảnh Dung buông má Thái Đạt , tiện tay vuốt mắt cho nhắm .
Hai từ từ dậy.