NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 694: Nói Thẳng

Cập nhật lúc: 2025-12-22 02:55:39
Lượt xem: 88

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạc Nhược diễn tả cảm xúc của đối với Đường Tư. Có lúc thấy phụ nữ phiền phức vô cùng, nhưng đôi khi thấy cô khá đáng yêu, trọng tình trọng nghĩa. Đã mấy bọn họ gặp thích khách, phụ nữ đều bất chấp tính mạng lao lên giúp đỡ. Sự hào sảng, nghĩa khí đó cô gái nào cũng .

thì Đường Tư cũng mặc kệ, đuổi cô ? Đừng hòng!

Hôm nay cô nhất định ăn vạ ở đây .

"Được, chuyện cũ nhắc nữa. Vậy ngươi cứ coi như là thực sự sợ ma , cho nên ngươi đuổi .”

Cô tuyên bố đầy bá đạo.

Dứt lời!

Cô trực tiếp chui tọt lên giường của Mạc Nhược, trùm chăn kín mít, đến cả quần áo cũng thèm cởi.

Mạc Nhược đến ngây , cau mày: "Ngươi học cái thói mặt dày mày dạn thế hả?"

Không thèm để ý.

"Dậy ngay."

Vẫn thèm để ý.

"Ngươi mà dậy là ném thẳng ngoài đấy."

Vẫn trơ .

Mạc Nhược hết cách, cái cục tròn vo đang ngọ nguậy trong chăn mà bất lực bực . Hắn bước tới, túm lấy góc chăn định giật mạnh , nhưng phụ nữ bám chặt quá, cứ như thể cái chăn dính liền .

"Ta nữa, nếu ngươi dậy, sẽ ném ngươi ngoài thật đấy."

Rất nhanh, từ trong chăn vọng tiếng nghẹt mũi: "Ta cứ dậy đấy."

Thế là...

Ngay đó, Mạc Nhược bế thốc cả cô lẫn chăn lên, thẳng cửa. Đầu Đường Tư cũng thò khỏi chăn, kinh ngạc đàn ông đang bế trong lòng.

"Ngươi gì thế? Thả xuống."

"Cho chừa cái tội lời!”

Mạc Nhược gằn giọng.

"Thả xuống.” Cô vặn vẹo , miệng la hét.

Mạc Nhược mặc kệ.

Mắt thấy sắp đến cửa , để tránh ném ngoài thật, Đường Tư vội vàng vòng hai tay ôm chặt lấy cổ , sống c.h.ế.t buông, cứ như một bộ phận treo lủng lẳng .

"Buông tay.”

Mạc Nhược khó chịu.

"Không buông."

Hai bốn mắt !

Tư thế ôm ấp vô cùng mập mờ.

Suýt chút nữa thì tóe lửa tình.

Trong khoảnh khắc đó, trái tim Mạc Nhược bỗng đập mạnh một cái. Phản ứng , cổ tay dùng lực hất lên, ném thẳng "cục thịt" trong lòng xuống đất, cứ như ném quả dưa hấu .

"Á!"

Một tiếng hét t.h.ả.m thiết!

Cũng may là chăn quấn quanh nên ngã quá đau, nếu ngợm chắc cũng nát bét như dưa hấu thật .

Mạc Nhược phủi phủi vạt áo nhăn, vẻ mặt đầy ghét bỏ Đường Tư đất.

Người phụ nữ đất nghiến răng nghiến lợi, cô thích Mạc Nhược bao nhiêu thì giờ hận bấy nhiêu. Cô xoa xoa cái mông, lồm cồm bò dậy hét lớn mặt Mạc Nhược: "Mạc Nhược, xong với ngươi !"

Nào ngờ, chân cô vướng cái chăn, cả mất đà lao mạnh về phía .

Hả?

Bóng ập tới, Mạc Nhược còn kịp phản ứng thì đè ngã xuống đất.

Rầm một tiếng.

Hai bóng cùng ngã xuống, kẻ .

Gáy Mạc Nhược đập mạnh xuống sàn, đau điếng . Hắn ngóc đầu dậy thì môi chạm ngay môi Đường Tư.

Hai đôi môi dán chặt !

Khoảnh khắc đó, Đường Tư trợn tròn mắt, hàng mi dài khẽ run rẩy, chằm chằm đôi mắt cũng đang mở to hết cỡ của Mạc Nhược.

Không gian xung quanh tĩnh lặng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-694-noi-thang.html.]

Một!

Hai!

Ba!

Đột nhiên...

Đường Tư chống hai tay lên lồng n.g.ự.c rắn chắc , dùng sức đẩy mạnh, nhổm dậy, tách môi khỏi môi Mạc Nhược. Cô phắt dậy, mặt đỏ bừng, lưng với đàn ông đang đất.

Mạc Nhược thì đờ đó nhúc nhích, như điểm huyệt, đôi mắt tròn xoe chằm chằm lên trần nhà.

Rất lâu ...

Mới phản ứng !

Hắn lồm cồm bò dậy, vội vàng dùng tay áo lau miệng, bóng lưng Đường Tư, ấp úng: "Vừa... ..."

"Không gì cả."

"Ngươi..."

"Ngươi chịu trách nhiệm với .”

Đường Tư xoay , e thẹn hất cằm .

"Hả!”

Mạc Nhược toát mồ hôi hột.

"Hả cái gì mà hả, bây giờ chúng danh chính ngôn thuận .”

Cô ôm lấy cái chăn đất, về phía giường, : "Hôn cũng hôn , giờ ngươi lý do gì đuổi nữa."

Nói xong bèn vật xuống giường!

Lần , Mạc Nhược mất hết dũng khí, dám lôi thôi với cái chăn cô nữa. Hắn nuốt nước bọt, đóng cửa lẳng lặng xuống bàn, cầm cuốn sách xong lên xem. tâm trí bay mất, trong lòng hoảng loạn nên lời, trái tim vốn bình tĩnh giờ đập thình thịch liên hồi. Đôi mắt lơ đãng thi thoảng liếc về phía giường, chột sợ Đường Tư bắt gặp nên vội vàng thu .

Trên giường, Đường Tư lưng về phía Mạc Nhược, kéo chăn trùm kín đến tai, che khuôn mặt đỏ bừng. Đôi mắt to tròn vô định, c.ắ.n môi trộm.

Cứ thế, hai yên lặng trong phòng.

Không ai với ai câu nào nữa!

Bên phía , Kỷ Vân Thư với đôi tay quấn băng trắng toát tìm một chiếc đèn lồng đưa cho Cảnh Dung.

Cảnh Dung cầm lấy, hỏi: "Làm ?"

"Đã tra án mà."

"Đêm hôm khuya khoắt thế á?"

"Chẳng ma quỷ ? Đã là ma quỷ thì tranh thủ lúc vắng bắt chứ."

Cảnh Dung khẽ cau mày, nhưng vẫn cầm lấy đèn lồng, cô chằm chằm: "Nàng bảo ma cơ mà? Sao giờ đòi bắt ma?"

Kỷ Vân Thư : "Đi theo ."

Nói bước khỏi cửa.

Người đàn ông phía cũng vội vàng theo.

Một xách đèn , một chắp tay lưng . Ánh sáng loang lổ nền đá xanh, dẫn lối đến tận phòng Lâm bà bà.

Bên ngoài hai thị vệ của Cảnh Dung đang canh gác.

Thực việc lẽ do của Khang Hầu phủ , nhưng vì ai nấy đều nhát như cáy, dù gan hơn chút cũng dám canh giữ một cái xác c.h.ế.t bất đắc kỳ tử. Lính trong phủ vì bình thường phép nội viện nên chỉ tuần tra bên ngoài, ít khi trong. Vì thế việc đành rơi tay của Cảnh Dung.

Thấy hai đến, thị vệ lập tức cúi đầu: "Vương gia, Kỷ ."

"Thi thể vẫn ở trong chứ?"

"Vẫn ở trong ạ."

Hai bèn bước .

Cũng may trời chuyển mát nên t.h.i t.h.ể bốc mùi quá nồng nặc.

Kỷ Vân Thư thắp sáng ngọn nến cũ kỹ trong phòng, căn phòng sáng bừng lên. Cô cầm chân nến tiến gần t.h.i t.h.ể mặt đất. Cái xác vẫn ở vị trí cũ khi cô rời , chỉ điều phủ thêm một tấm vải trắng.

đầu Cảnh Dung đầy ẩn ý.

Cái đó khiến Cảnh Dung rùng một cái.

Hắn vội hỏi: "Có gì cô cứ thẳng."

 

 

Loading...