NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 687: Nhất ngôn cửu đỉnh

Cập nhật lúc: 2025-12-22 02:27:52
Lượt xem: 119

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nương nương, ?"

Lập tức, đám cung nữ ùa trong.

Cảnh Huyên cũng dừng bước, vội vàng .

Tiêu phi sóng soài đất, quần áo xộc xệch, trâm cài tóc cũng rơi vài chiếc.

Thấy cảnh tượng đó, cô vội nhào tới, lệnh: "Còn ngây đó gì? Còn mau mời ngự y."

"Vâng."

Đám nha đầu chạy mời ngự y, xúm dìu Tiêu phi lên giường.

Rất nhanh đó, ngự y đến, Cảnh Diệc nhận tin cũng tới nơi.

Còn Kỳ Trinh Đế chỉ sai qua hỏi thăm vài câu cho lệ.

Ngự y khám cho Tiêu phi một hồi, lắc đầu gật đầu, vẻ mặt đầy suy tư.

Cảnh Diệc gặng hỏi: "Ngự y, thế nào ?"

Ngự y đáp: "Vương gia đừng lo, nương nương chỉ là cơ thể quá yếu nên mới ngất xỉu, chỉ cần điều dưỡng kỹ là sẽ khỏi."

"Thật sự chứ?"

"Thần bắt mạch cho nương nương, mạch tượng tuy nhanh nhưng là mạch trầm, gì đáng ngại, chỉ cần nghỉ ngơi nhiều là . Thần kê vài thang thuốc, để nương nương uống đúng giờ."

Trái tim đang treo lơ lửng của Cảnh Diệc mới hạ xuống.

Đợi ngự y khỏi, Tiêu phi cũng tỉnh .

Cảnh Diệc kịp bước tới, Cảnh Huyên lao đến, bên mép giường, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiêu phi, mắt ngấn lệ, nghẹn ngào lo lắng.

"Mẫu phi, Huyên nhi sợ c.h.ế.t khiếp."

Thấy con gái thương tâm như , khóe miệng nhợt nhạt của Tiêu phi khẽ nhếch lên: "Mẫu phi , đừng lo."

"Sao , ngự y quá yếu, là do lao lực quá mới thành thế ."

Tiêu phi dậy, thấy Cảnh Diệc đang mặt.

Ngạc nhiên: "Sao con tới đây?"

Cảnh Diệc: "Nghe tin Mẫu phi bệnh, nhi thần lo lắng nên lập tức cung."

"Là con nha đầu nào báo tin? Bổn cung chẳng kinh động đến Diệc Vương ?"

Tang Lan vội quỳ xuống, cúi gầm mặt: "Là nô tỳ , cho báo tin cho Diệc Vương."

"Cái con nha đầu , Bổn cung đó dặn dò ngươi thế nào? Vương gia bận trăm công nghìn việc, bảo ngươi đừng phiền nó, ngươi coi lời Bổn cung là gió thoảng bên tai ?"

"Nương nương tha mạng."

"Người .”

Tiêu phi gọi một tiếng, mấy thái giám bước : “Lôi con nha đầu ngoài, vả miệng thật đau cho ."

"Tuân lệnh."

"Khoan .”

Cảnh Diệc ngăn : "Mẫu phi bớt giận, chỉ là một tiểu nha đầu thôi, cần gì tức giận hại . Hơn nữa, nó báo tin cho Bổn vương cũng là việc nên ."

"Sao con đỡ cho nó?"

"Mẫu phi, bỏ qua ."

Tiêu phi thở dài, lườm Tang Lan đang quỳ đất: "Lần là Vương gia xin tha cho ngươi, còn dám tái phạm thì chỉ là vả miệng ."

Tang Lan vội dập đầu: "Vâng, tạ ơn nương nương."

"Còn mau cút ngoài."

Đương nhiên là cút lẹ !

Chứ ở để mắng tiếp ?

Sau khi Tang Lan lui , Tiêu phi bảo Cảnh Huyên: "Huyên nhi, con cũng ngoài , Mẫu phi chuyện với Hoàng con."

Cảnh Huyên ngoan ngoãn, gật đầu, cau đôi mày thanh tú ngoài.

Trong phòng chỉ còn Tiêu phi và Cảnh Diệc.

"Mẫu phi chuyện gì ?"

"Mấy ngày nay con cung, cũng gửi tin tức gì , Mẫu phi lo lắng việc tiến hành thế nào ?"

"Mẫu phi cứ yên tâm, hiện giờ Kỷ Tư Doãn giúp sức, cho dù tên Cảnh Dung đó mọc cánh cũng chắc bay kinh thành. Hơn nữa, trong tay chúng còn tên ngốc con tin, vạn sự chuẩn xong xuôi, Mẫu phi cứ an tâm."

"Ừ, tóm dù thế nào cũng để Cảnh Dung kinh."

"Nhi thần rõ."

Tiêu phi tỏ vẻ thất vọng cùng cực: "Chỉ ngờ Phụ hoàng con ngầm hạ mật chiếu gọi nó về kinh. Tâm tư , thật khiến đoán nổi."

"Mẫu phi đừng lo, hiện tại quần thần đều về phía nhi thần. Phụ hoàng triều công khai hạ khẩu dụ cho Cảnh Dung về kinh, nhưng thánh chỉ gửi đến Ngự phủ ngài sửa đổi thành mật chiếu. Cảnh Dung kinh, chỉ cách duy nhất là Phụ hoàng công khai mật chiếu. một khi công khai, Phụ hoàng sẽ mất uy tín quần thần, đến lúc đó triều thần tất sẽ náo loạn, khó xử sẽ là Phụ hoàng. Cho nên, để an định lòng , Phụ hoàng sẽ công khai mật chiếu. Ngài công khai thì Kỷ Tư Doãn sẽ dẫn chặn Cảnh Dung ngoài thành, tuyệt đối cho bước chân kinh."

Phải thừa nhận, nước cờ của Cảnh Diệc cao tay.

Tiêu phi gật đầu hài lòng.

"Bản con sự cẩn thận."

"Mẫu phi yên tâm."

Thấy Tiêu phi mệt mỏi, Cảnh Diệc phiền nữa, bèn cáo lui.

Ra khỏi cửa tẩm cung, thấy Cảnh Huyên đang ở trong sân.

Cô đang cùng mấy cung nữ đá cầu.

Mọi đá qua đá vui vẻ.

Cảnh Huyên rạng rỡ, quả thực như biến thành một khác!

Không, chính xác mà , cô ngày xưa của trở .

Thấy , Cảnh Huyên lơ đãng một chút, chú ý nên quả cầu rơi xuống đất. Cô bĩu môi, chạy ăn vạ.

"Hoàng , tại đấy, nếu chằm chằm thì chắc chắn đá một trăm cái ."

"Cái con bé , nghịch ngợm thế hả?"

"Đâu ? Hoàng bậy.”

Cô liếc trong, hỏi: "Hoàng , Mẫu phi thế nào ? Đã đỡ chút nào ?"

"Có con bé ồn ào như ở đây, Mẫu phi khỏe ?"

"Hả? Vậy sức khỏe Mẫu phi...”

Mặt cô bí xị.

Cảnh Diệc , ánh mắt đầy vẻ cưng chiều của ca ca, vội : "Yên tâm , Mẫu phi ."

Cảnh Huyên hừ một tiếng, nắm tay đ.ấ.m nhẹ : "Hoàng thật là, chỉ dọa ."

"Muội xem, lớn tướng mà còn chơi mấy trò trẻ con ."

ngượng ngùng: "Ồ! , Hoàng đợi một chút."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-687-nhat-ngon-cuu-dinh.html.]

"Sao ?"

Cảnh Huyên sang bảo Đoạn Nhi: "Đoạn Nhi, em mau lấy chiếc vòng tay hôm nọ vỡ sửa xong mang đây, cả phần lễ vật của nữa."

"Vâng."

Đoạn Nhi vội vàng lấy đồ.

Cảnh Huyên đưa cho Cảnh Diệc, chỉ một cái hộp : "Trong là chiếc vòng tay hôm lỡ vỡ, giờ sửa xong , Hoàng trả cho Hoàng tẩu nhé.”

Lại chỉ cái hộp khác: "Lần đại hôn của Hoàng đến , trong lòng cứ áy náy mãi, nên chuẩn một phần quà mừng, tặng bù cho Hoàng và Hoàng tẩu."

"Muội cũng lòng đấy."

"Đương nhiên .”

Cô đắc ý nhướng mày.

Thế là, Cảnh Diệc mang theo hai món quà về phủ.

Hắn giao chiếc vòng tay cho Trần Hương.

Trần Hương đang phơi nắng trong sân, thấy đến bèn dậy hành lễ.

"Bổn vương , cô cần hành lễ."

"Đa tạ Vương gia.”

Trần Hương chú ý đến cái hộp cầm tay, hỏi: "Đây là Vương gia tặng cho ?"

"Không , là con bé Cảnh Huyên nhờ Bổn vương đưa cho cô. Nói là chiếc vòng tay vỡ hôm sửa xong, giờ mang trả ."

"Ồ."

chút thất vọng, cứ tưởng là Cảnh Diệc tặng quà gì cho .

Cảnh Diệc vì bận việc nên lâu, quan tâm vài câu .

Trần Hương cầm cái hộp ngây đó hồi lâu, cho đến khi nha đầu bên cạnh hỏi: "Trắc Vương phi, ?"

"Chát!"

Cô vung tay tát cho con nha đầu một cái nổ đốm mắt.

"Đã bảo , lúc Vương gia vắng mặt gọi Bổn phi là Vương phi, ngươi điếc ?"

Nha đầu ôm mặt quỳ xuống: "Vương phi tha mạng."

Một tiếng "Vương phi" mới khiến cô thuận tai.

"Được , lên ."

"Tạ ơn Vương phi.”

Nha đầu lồm cồm bò dậy.

Trần Hương mở hộp , bên trong là chiếc vòng Tiêu phi ban thưởng, sửa hảo.

Cô lấy ngắm nghía kỹ càng, một chút tì vết, thể thấy Công chúa quả thực tốn ít tâm sức.

Thế nhưng...

"Hỏng là hỏng, sửa thế nào thì chung quy vẫn là đồ hỏng.”

Cô nhếch mép nhạt, vẻ mặt âm hiểm, trong lòng toan tính gì đó, đột nhiên : "Đi, theo Bổn phi xem con đàn bà điên nhốt trong phòng chứa củi ."

Đàn bà điên!

Ý chỉ Kỷ Mộ Thanh.

ưỡn ẹo bước với vẻ đắc thắng tới phòng chứa củi.

Bên ngoài vẫn canh gác.

"Tham kiến Trắc Vương phi."

"Mở cửa ."

"Vâng."

Cửa mở, bên trong lập tức bốc mùi ẩm mốc hôi thối.

Trần Hương nhíu mày, dùng khăn tay bịt mũi, liếc trong đầy ghét bỏ nhưng vẫn bước .

Người bên trong đầu bù tóc rối, quần áo bẩn thỉu, mặt mũi bóng dầu.

Chẳng còn phong thái .

"Đây chẳng là vị Vương phi kiêu ngạo ?”

Giọng Trần Hương vút lên cao vút.

Kỷ Mộ Thanh cúi gầm đầu, mấy ngày nay đối với cô dài như mấy năm, đau khổ tột cùng.

Không thấy trả lời, Trần Hương khẩy: "Sao thế? C.h.ế.t ?"

Hồi lâu ...

Kỷ Mộ Thanh mới ngẩng đầu lên, chạm ánh mắt đắc ý của Trần Hương.

lúc , cô mất hết vẻ hung hăng , chỉ đó lạnh nhạt, một lời.

Trần Hương nhạt: "Vương phi Vương phi, ngươi mơ cũng ngờ ngày hôm nay nhỉ? Đường đường là đại tiểu thư Kỷ gia, hai ca ca che chở, thế mà sa cơ lỡ vận phòng chứa củi, thật nực . Nếu ngoài , họ sẽ mặt ngươi thế nào đây?"

Hừ!

Kỷ Mộ Thanh: "Đại ca sẽ sớm các đối xử với thế nào, đến lúc đó, sẽ sai san bằng cả cái Vương phủ ."

"Ngươi cũng giỏi khoác lác thật.”

Trần Hương xổm xuống ngang tầm mắt cô , : "Ta cho ngươi , đại ca nhị ca ngươi sẽ , bởi vì tin ngươi nhốt lọt ngoài, càng đến tai đại ca ngươi. Hơn nữa, còn con Thải Lan mà! Đại ca ngươi hỏi gì, chỉ cần Thải Lan một câu là xong chuyện."

"Ngươi...”

nghiến răng ken két.

"Sao? Lại bóp c.h.ế.t ? Được thôi, nhất là bóp c.h.ế.t . Nếu bóp c.h.ế.t hại đến tiểu thế tử, ngươi nghĩ Vương gia lấy cái mạng nhỏ của ngươi ? Ngài sẽ băm vằm ngươi muôn mảnh."

Cười lớn ha hả.

Dữ tợn đáng sợ!

, Kỷ Mộ Thanh đáp trả, mà chỉ chằm chằm đàn bà đang đắc ý quên hình mặt với ánh mắt lạnh lẽo.

Ánh đó khiến Trần Hương chột !

"Ngươi cái gì?"

"Ta ngươi ngu."

"Cái gì?”

Trần Hương trừng mắt: "Không ai mới là kẻ ngu, chỉ kẻ ngu xuẩn mới nhốt ở đây."

"Ta thừa nhận, Kỷ Mộ Thanh là một kẻ ngốc, nhưng ngươi còn ngốc hơn cả ."

Hả!

Trần Hương hiểu ý cô .

 

 

Loading...