NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 686: Bệnh nặng
Cập nhật lúc: 2025-12-22 02:27:51
Lượt xem: 129
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Dung kinh ngạc, Khang Hầu gia bản lĩnh gì chứ?
Ông sớm còn quan trong triều, thế lực ở kinh thành cũng chẳng còn, lấy bản lĩnh giúp Cảnh Dung an kinh?
Dường như sự lo ngại của Cảnh Dung, Khang Hầu gia dậy, về phía , vẻ mặt nghiêm túc.
"Khang Hầu gia một là một, hai là hai, bao giờ dối. Năm xưa ngài lấy Kim Lũ Giáp điều kiện, cho mượn mấy ngàn binh mã, dù quân diệt, cũng giữ lời hối hận. Hiện giờ là và ngài mỗi bên lấy thứ cần, ngài hồi kinh, gia trạch yên . Chỉ cần tra chân tướng chuyện quái dị trong phủ , cam đoan ngài thể an hồi kinh. Lời , tuyệt đối sai."
Lời chắc nịch!
Khang Hầu gia mê bảo vật, chơi bời trác táng, chuyện đó ai cũng . xưa nay ông uy tín cực cao, giữ lời hứa, chuyện ai cũng rõ.
Chỉ là...
Cảnh Dung tin lời hứa ngàn vàng của ông , mà là lo ông đủ khả năng.
"Khang Hầu gia, ông năm ngàn phủ binh nuôi trong vườn, nhưng Kỷ Tư Doãn ở kinh thành nắm trong tay mấy vạn quân. Ông hộ tống Bổn vương an kinh, chuyện đơn giản như mua bán trân bảo ."
"Ngài lo lắng là điều đương nhiên.”
Khang Hầu gia thẳng thắn: " hôm nay lời , thì tuyệt đối suông. Ngài thể chọn tin tưởng ."
"Xin rửa tai lắng ."
"Chỉ cần vị Kỷ đồng ý."
Khang Hầu gia nghiêm túc chuyển ánh sang Kỷ Vân Thư.
Kỷ Vân Thư dậy, Cảnh Dung đang nửa tin nửa ngờ, khẽ ngước mắt với Khang Hầu gia: "Nếu tại hạ đồng ý, Hầu gia ?"
"Quân t.ử nhất ngôn!"
"Được, đồng ý."
Khang Hầu gia mừng mặt, thở phào nhẹ nhõm, còn cúi hành lễ với cô.
Thấy , Kỷ Vân Thư vội chắp tay đáp lễ: "Không dám nhận!"
Cảnh Dung ngạc nhiên, nghiêng đầu cô, ánh mắt như hỏi nguyên do?
Cô tỏ vẻ kiên quyết, tự tính toán, sang với Mạc Nhược đối diện: "Mạc công tử, e là cũng phiền ngươi ."
Hầy!
Mạc Nhược đang uống rượu dở.
Hắn hiểu ý Kỷ Vân Thư, bèn thở dài, Khang Hầu gia hỏi: "Nói , đang ở ?"
Khang Hầu gia: "Mười mấy , đều ở hậu viện."
Mạc Nhược chống tay dậy, tay xách bầu rượu, khỏi đại sảnh hướng về phía hậu viện, buông một câu: "Đi thôi, khám bệnh nào."
Giọng điệu thật thảnh thơi!
Kỷ Vân Thư với Khang Hầu gia: "Tại hạ một chuyến tới từ đường, Hầu gia cứ cùng Mạc công t.ử qua bên ."
"Vậy trăm sự nhờ , lát nữa sẽ qua."
Cô gật đầu.
Đợi khuất, cô bèn kéo Cảnh Dung, theo tiểu nha đầu tới từ đường!
Còn Đường Tư vẫn thẫn thờ trong đại sảnh như mất hồn.
Mắt thẳng đờ đẫn!
Chỉ thấy sống lưng lạnh toát, cô ôm lấy hai cánh tay rùng một cái.
Miệng lắp bắp: "Ta mà... ma gõ cửa cả đêm ?"
Sợ đến mức thốt nên lời!
Nuốt nước bọt, mặt cắt còn giọt máu.
Đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ đảo qua đảo đầy hoang mang.
Tại hậu viện.
Mạc Nhược đẩy cửa một gian phòng, bên trong là một cái phản lớn, mười mấy la liệt đó.
Mọi nhăn nhó, lăn lộn giường vì đau đớn, rên rỉ ỉ ôi, nhưng dám kêu quá to.
Cửa mở, thấy Khang Hầu gia và một nam t.ử bước , cố gượng dậy.
Đồng thanh gọi: "Hầu gia."
"Các ngươi cứ yên đó.”
Khang Hầu gia đầy vẻ lo lắng, chỉ bên cạnh: "Đây là Mạc công tử, là thần y, Bổn hầu mời ngài đến khám bệnh cho các ngươi."
Mọi yên giường dám động đậy.
Những ánh mắt cầu cứu và tràn trề hy vọng đổ dồn về phía Mạc Nhược đang giữ vẻ mặt thản nhiên.
Hắn thong thả bước giữa những dãy phản, đảo mắt một lượt, chọn một gã trai trẻ trông vẻ khỏe mạnh nhất để bắt mạch.
Người ngoan ngoãn đưa tay cho khám.
"Ngươi đau ở ?"
"Đau khắp cả ."
"Đau nhất là chỗ nào?"
"Đầu."
"Ngoài đầu thì ?"
"Thì là ngực, đau tức."
Mạc Nhược nheo mắt suy nghĩ: "Thè lưỡi xem nào."
Gã trai trẻ lời, thè lưỡi dài thượt .
Trông như con ch.ó pug!
Mạc Nhược "ừm" một tiếng.
Gã trai rụt lưỡi , nuốt nước miếng, đau toát mồ hôi hỏi: "Đại phu, thế nào ? Rốt cuộc là bệnh gì? Cứ thế c.h.ế.t ?"
"Yên tâm , c.h.ế.t , chỉ đau thôi."
"A!”
Gã trai thốt lên: "Thế chẳng là sống bằng c.h.ế.t ?"
Mạc Nhược phủi bụi áo, dậy đôi mắt sợ hãi của : "Cũng gần như thế, nếu cứ tiếp tục thế , đúng là sống bằng c.h.ế.t thật."
"Vậy bệnh gì?"
"Nội bệnh, từ từ mới trị .”
Lời Mạc Nhược mơ hồ, khiến chẳng hiểu gì.
Nội bệnh là cái gì?
dù cũng hiểu đại khái là... c.h.ế.t , nhưng cũng chẳng khỏi ngay .
Thế là cả phòng bắt đầu gào .
"Hầu gia, ngài cứ cho chúng con một đao kết liễu luôn ."
"Cứ đau thế , chúng con thật sự sống bằng c.h.ế.t! Hầu gia, ngài g.i.ế.c chúng con ."
Thảm thiết vô cùng!
Khang Hầu gia trơ mắt trong phủ đau đớn như mà lực bất tòng tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-686-benh-nang.html.]
Mạc Nhược thấy đau tai, bèn ngoài.
Khang Hầu gia vội đuổi theo, hỏi: "Mạc công tử, tìm nguyên nhân ? Chẳng lẽ cứ đau cả đời như ?"
"Hầu gia, ông hỏi như , thực cũng ."
"Không ?"
"Nói thế cho ông hiểu nhé, trừ khi họ mắc một loại bệnh lạ mà , hoặc là... họ hề bệnh."
"Không bệnh? Chuyện thể!"
"Ta chỉ thể cố gắng hết sức để tra bệnh, nhưng nếu ngay cả cũng tra bệnh, thì chỉ thể chứng minh, họ thực sự bệnh, mà là đang giả vờ.”
Mạc Nhược thẳng.
Hắn là thần y, bệnh gì mà chẩn !
Khang Hầu gia trầm ngâm.
Sao bệnh?
Người đau đến thế cơ mà.
ngay cả thần y cũng , ông đành bảo: "Vậy giao cả cho công tử."
Mạc Nhược gật đầu.
Ở một diễn biến khác.
Trên đường Kỷ Vân Thư cùng Cảnh Dung đến từ đường.
Hắn hỏi: "Tại nhận lời?"
"Bức thư nhị tỷ gửi ngài cũng thấy , đại ca đích bố binh ngoài thành chặn đường, nếu xông thì ?"
"Vậy nàng chọn tin lời Khang Hầu gia?"
Cô bước chậm , nghiêng đầu : "Đây vấn đề tin . Nếu Khang Hầu gia thực sự thể đưa an về kinh, thì giúp ông phá một vụ án cũng là lẽ đương nhiên. Nếu ông , nhưng án bày mắt, chẳng lẽ bỏ mặc? Đây là vấn đề an ninh gia trạch."
Thái độ cô kiên quyết!
Cảnh Dung thở dài một , bước chân cũng chậm , về hành lang phía : "Mật chiếu của Phụ hoàng thực chất là đang khó Bổn vương! Không về là kháng chỉ, về thì gian nan! Phụ hoàng đối mặt với sức ép của văn võ bá quan, khẩu dụ cho Bổn vương về kinh, gửi mật chiếu tới. Thiên t.ử nhất ngôn cửu đỉnh, nên sẽ công khai mật chiếu, thì việc hồi kinh chỉ thể do Bổn vương tự nghĩ cách."
Kỳ Trinh Đế ơi là Kỳ Trinh Đế!
Người hại khổ con trai .
Kỷ Vân Thư lén nắm lấy tay , : "Hy vọng , Khang Hầu gia thực sự ."
Hắn nhẹ!
Không tâm tư.
Hai đến từ đường.
Kỷ Vân Thư cuối cùng cũng thứ vốn thờ cái giá nhưng biến mất là gì.
Hóa là đôi giày mà Khang Hầu gia thờ phụng!
Vì là ban ngày, trông coi từ đường đổi thành mấy tiểu nha đầu.
Cô quanh quan sát một lúc, từ đường tổng cộng ba cánh cửa.
Cửa chính , và hai cửa ở hai bên bài vị.
Ngoài cửa là một cái sân, lớn nhỏ, trồng hoa cỏ. Hai cửa bên hông thông hoa viên hậu viện, cũng là nơi hòn giả sơn đổ đó.
Bình thường buổi tối chỉ một Lâm bà bà trông coi, hơn nữa cả ba cửa đều mở, nếu lấy trộm giày thì dễ như trở bàn tay.
Cô quan sát hồi lâu cũng phát hiện điều gì bất thường!
Bèn gọi một nha đầu hỏi.
"Lúc đôi giày mất, ai là trông coi từ đường?"
"Là Lâm bà bà.”
Nha đầu đáp.
"Bà ?"
"Không , Lâm bà bà thường tối mới đến."
Lời dứt, một tiểu nha đầu hốt hoảng, loạng choạng lao .
Miệng la thất thanh: "Không... xong , Lâm bà bà... bà c.h.ế.t ."
Hả!
...
Lúc tại Kinh thành!
Mấy ngày nay, sức khỏe Tiêu phi hiểu luôn cảm thấy mệt mỏi, ngủ cũng nhiều hơn.
Sáng sớm dậy là ho ngớt.
Tang Lan lo lắng: "Nương nương, chứ?"
"Không .”
Bà đưa tay day day ấn đường: "Chắc là... thấy uể oải thôi."
"Nô tỳ truyền thái y đến xem cho ."
"Không cần , thể Bổn cung Bổn cung tự , cần truyền thái y, tránh để tin tức truyền đến chỗ Diệc nhi nó lo lắng."
" nương nương, thế ..."
"Đã bảo .”
Nói xong, bà bắt đầu ho, sắc mặt ngày càng kém, còn chút huyết sắc, đôi mắt trống rỗng vô hồn.
Tang Lan mà nhíu mày, nhưng chủ t.ử cho mời thái y, đành hầu bên cạnh.
Sáng sớm, Cảnh Huyên tin mẫu phi khỏe, sai nấu bát canh sâm vội vàng bưng tới.
Lo lắng đến rơm rớm nước mắt!
"Mẫu phi, đừng để mệt quá sinh bệnh, lúc con xuất giá còn cần đưa tiễn nữa mà."
Tiêu phi con: "Mẫu phi , con đừng lo, chỉ là mấy nay trời nên cảm lạnh thôi."
"Không là .”
Cô đưa bát canh sâm cho Tiêu phi: "Đây là con đặc biệt sai Ngự thiện phòng , Mẫu phi uống lúc còn nóng , cho sức khỏe lắm."
"Huyên nhi thật hiểu chuyện."
Tiêu phi uống nửa bát canh sâm, cảm thấy thở thuận hơn nhiều, mặt nở nụ , kéo Cảnh Huyên trò chuyện một lúc lâu.
"Mẫu phi, cứ nghỉ ngơi , con phiền nữa."
"Ừ."
Cảnh Huyên dậy hành lễ ngoài.
Ra khỏi phòng, cô lấy từ trong tay áo mấy miếng hương liệu mang theo, đưa cho cung nữ chuyên trách việc đốt hương cho Tiêu phi, dặn dò: "Hương dùng hết thì đốt loại , đừng để tắt."
Cung nữ đốt hương chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, nhận lời.
Mấy ngày nay cô cũng hề để hương tắt, Tiêu phi nương nương cũng thích mùi hương đó, ban đêm ngủ say giấc.
Thế nhưng ngay khi Cảnh Huyên rời , trong phòng bèn vang lên tiếng hét của Tang Lan.