NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 680: Trò chuyện
Cập nhật lúc: 2025-12-22 01:28:16
Lượt xem: 90
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thị vệ của Cảnh Dung cảnh giác, họ che chắn hình nhỏ bé của Kỷ Vân Thư lưng.
Quát hỏi: "Các ngươi phụng mệnh ai?"
Người thẳng dậy, Kỷ Vân Thư: "Kỷ tự khắc sẽ ."
Còn úp mở nữa ?
Kỷ Vân Thư hỏi: "Các là ai?"
Giọng điệu bình thản.
"Kỷ yên tâm, chúng tuyệt đối sẽ hại ngài. Chỉ cần ngài cùng chúng một chuyến, lát nữa, chúng sẽ đón Vương gia cùng tới."
Còn đón cả Cảnh Dung?
Kỷ Vân Thư quan sát kỹ mặt, ánh mắt sát khí, cung kính.
Hơn nữa mang theo ít nhất cũng hơn trăm quân lính, của thì quá ít ỏi, thế cô lực mỏng, nếu liều mạng chắc chắn sẽ chịu thiệt.
Dù phá vòng vây thì kết cục cũng kẻ c.h.ế.t thương!
Nghĩ nghĩ , quả thực đáng.
Thế là...
Kỷ Vân Thư : "Được, cùng các ."
Thị vệ kinh hãi: "Kỷ , Vương gia bảo chúng thuộc hạ ở bảo vệ sự an nguy của ngài, nếu ngài..."
"Ta tin họ sẽ hại .”
Kỷ Vân Thư kiên định .
Người : "Kỷ là khách quý, chúng đương nhiên sẽ hại ngài, ngài cứ yên tâm theo chúng ."
Thị vệ vẫn tiếp tục can ngăn.
Kỷ Vân Thư quyết.
Cô lo ngại: "Người của họ quá đông."
Mọi cũng đều tính cách của Kỷ Vân Thư, việc gì quyết thì mười con trâu cũng kéo .
Ngang ngửa với Vương gia nhà !
Vậy là...
Cô dẫn theo nhóm thị vệ Cảnh Dung để , theo những .
Lên xe ngựa, nhanh rời khỏi đường quan, về hướng nào?
Cô trong xe, nén nhịp tim đang đập thình thịch, khẽ vén rèm ngoài. Xe ngựa vẫn đang trong rừng, con đường gập ghềnh khúc khuỷu.
Suốt dọc đường xóc nảy.
Chẳng mấy chốc, đoàn xe khỏi rừng, cuối cùng cũng lên một con đường rộng rãi.
Bên đường một tấm bia đá.
Trên đó khắc hai chữ: Kinh Châu!
Kinh Châu?
Phải , đường kinh vốn dĩ qua Kinh Châu.
Chỉ là những rốt cuộc là ai? Tại đưa cô đến Kinh Châu, gặp ai?
Cô ngẫm nghĩ kỹ càng.
Kinh Châu?
Đó chẳng là địa bàn của Khang Hầu gia .
Cô cuối cùng cũng hiểu .
Quả thật, chỉ Khang Hầu gia mới thể nuôi binh ở đây, và cũng chỉ ông mới dám chuyện .
lúc Cảnh Dung !
Họ đang chìm trong cuộc c.h.é.m g.i.ế.c đẫm máu.
Một mất!
Một còn.
Tuy đám tráng hán to con lực lưỡng, sức trâu và lỳ đòn, nhưng gặp nhóm cao thủ như Cảnh Dung, rốt cuộc cũng chỉ như sơn tặc gặp quan binh.
Chỉ nước chịu đòn!
Mười mấy tên tráng hán ban đầu, g.i.ế.c đến nỗi chỉ còn ba tên.
Trong mắt ba tên lộ nỗi sợ hãi từng , run rẩy lùi phía , chất vấn: "Các ngươi... rốt cuộc là ai?"
Giọng run rẩy.
Đường Tư bước lên: "Bà cô đây đổi tên đổi họ, Đường Tư."
Này , hỏi cô.
Ánh mắt cả ba tên đều đổ dồn Cảnh Dung.
Cảnh Dung ánh mắt sắc lạnh, quét qua một lượt: "Xuống âm phủ mà hỏi Diêm Vương ."
Ba tên hoảng loạn, đống xác c.h.ế.t la liệt đất, như thấy kết cục của chính , cuối cùng cũng chỉ thành một cái xác trong đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-680-tro-chuyen.html.]
Máu chảy thành sông!
Trong cơn sợ hãi tột cùng, chúng định giãy c.h.ế.t, cú chót liều mạng.
Một tên hét lớn: "Có c.h.ế.t cũng kéo theo chúng mày."
Nói xong, gã giơ cao đại đao quá đầu, định c.h.é.m tới thì một mũi tên sắc lẹm từ sâu trong rừng bất ngờ bay , xuyên thẳng từ gáy trán gã.
Lực b.ắ.n cực mạnh!
Mũi tên xuyên qua đầu gã, găm phập cây.
Trên đầu gã tráng hán thủng một lỗ lớn.
Hự!
Mắt trợn ngược, ngã vật c.h.ế.t.
Hai tên còn sững sờ, đao khựng giữa trung.
Ngay đó, hai mũi tên bay từ rừng sâu, b.ắ.n c.h.ế.t nốt hai tên còn .
Chuyện gì thế ?
Cảnh Dung đầu , trong rừng cây đen kịt vang lên tiếng xào xạc, tiếp đó là tiếng bước chân dồn dập.
Ánh đuốc sáng rực, ngày càng gần!
Chỉ thấy gần trăm từ trong rừng ùa .
Ai nấy mặc giáp trụ, mặt mày nghiêm nghị.
Còn hiểu là ai thì thấy một vẻ mặt nghiêm túc bước tới, cung kính chắp tay với Cảnh Dung.
"Tham kiến Vương gia."
"Các ngươi là?"
"Chúng là của Khang Hầu gia."
Khang Hầu gia?
Kinh ngạc!
Nơi là địa phận Kinh Châu, đương nhiên là đất của Khang Hầu gia, nên những đều là phủ binh của ông .
Cảnh Dung nhíu mày: "Sao các ngươi ở đây?"
"Chúng phụng mệnh đến bắt lũ tội phạm bỏ trốn ."
"Tội phạm bỏ trốn?”
Hắn đống xác c.h.ế.t la liệt, chẳng tội phạm ? Trên tay chúng hình xăm nghệ thuật gì, phàm là trọng phạm từng ngục Kinh Châu đều xăm chữ như lên .
Đáng lẽ đoán sớm hơn mới .
Cảnh Dung dây dưa với của Khang Hầu gia, hơn nữa Kỷ Vân Thư vẫn đang đợi ở nơi đóng quân, về sớm kẻo cô lo lắng.
Hắn lạnh lùng : "Nếu tội phạm c.h.ế.t cả , các ngươi thể về phục mệnh."
"Vương gia.”
Người gọi giật : "Tiểu nhân vẫn còn một nhiệm vụ nữa."
"Chuyện gì?"
"Hầu gia sai chúng đến đón ngài về phủ."
Hả?
Khoan ...
Lão già đó đang ở Kinh Châu?
Hắn mật chiếu triệu hồi về kinh, theo lý mà , dù lọt tin tức ngoài thì gió cũng thể thổi nhanh đến thế, càng thể đến tai một Khang Hầu gia sớm rút lui khỏi triều đường!
Có chỗ nào sai sót ư?
Chẳng lẽ tên Kiều Chính mật báo?
Hắn suy tính trong đầu, nghĩ đến khả năng thể xảy .
Cuối cùng quanh một lượt, : "Đón Bổn vương về phủ? Sao hả? Chẳng lẽ Khang Hầu gia Bổn vương sẽ tới?"
"Vâng, nên chúng mới đến đón Vương gia qua phủ. Hầu gia còn , vì mượn Vương gia mấy ngàn binh mã đ.á.n.h trại Cao Sơn, kết quả quân diệt, nên cùng Vương gia trò chuyện về việc ."
Trò chuyện?
Mẹ kiếp!
Lão già !
Đang ủ mưu tính kế gì đây?
Hoàng thượng ban cho lão chiếc Kim Lũ Giáp mà lão thích nhất để bồi thường , bảo đến rụng cả răng cửa, giờ còn lôi chuyện cũ tính sổ với Bổn vương?
Hắn nghiêm giọng từ chối: "Không cần , Bổn vương còn việc quan trọng , thời gian gặp Khang Hầu gia. Các ngươi Bổn vương chuyển lời, nếu dịp, Bổn vương nhất định sẽ mang rượu ngon nhất đến hầu chuyện Hầu gia về việc mượn binh."
Hắn định dẫn của rời .
Người vẫn bỏ cuộc, gọi với theo: "Vương gia dừng bước, Hầu gia Vương gia hồi kinh, nên nhắn rằng, nếu Vương gia chịu đến gặp ngài , chắc chắn sẽ chịu thiệt ."
Lời đầy ẩn ý!
Không chịu thiệt?
Cảnh Dung thầm đoán xem câu rốt cuộc ý gì?