NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 679: Phụng mệnh

Cập nhật lúc: 2025-12-22 01:28:15
Lượt xem: 86

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng sói trong lồng như tiếng trẻ con !

Chúng càng kêu gào t.h.ả.m thiết, đám tráng hán biến thái càng lớn hơn.

Bọn chúng tên nào tên nấy to cao vạm vỡ, so với nhóm Cảnh Dung thì như phương Bắc cạnh phương Nam.

Trong đám tráng hán đó, kẻ vác đại đao, kẻ giơ đuốc lớn, kẻ vẫn còn đang gặm dở miếng thịt sói tay.

Đối mặt với nhóm bất ngờ xuất hiện, chúng chẳng hề sợ hãi.

Vẻ hung tàn càng lộ rõ.

Tên cầm đầu chĩa đại đao về phía Cảnh Dung: "Không c.h.ế.t thì cút ngay."

Giọng ồm ồm vang dội.

Rõ ràng chẳng coi Cảnh Dung gì.

Cứ hống hách , lát nữa sẽ tay ông.

Đôi lông mày sắc bén của Cảnh Dung nhíu chặt, ánh mắt đằng đằng sát khí. sang mấy đang trói, hiệu cho thị vệ bên cạnh.

"Thả ."

Thị vệ tuân lệnh.

Vừa giơ kiếm định cắt dây trói, bỗng thấy một tên tráng hán vung cây đuốc lớn lao tới.

Hắn ép tên thị vệ lùi hai mét.

Chỉ trong nháy mắt, Cảnh Dung vung kiếm, nhanh như cắt c.h.é.m phăng cây đuốc hai đoạn.

Phần đầu đang cháy rơi xuống đất.

Tàn lửa b.ắ.n tung tóe.

Gã tráng hán kinh hãi!

Nhìn cây đuốc chỉ còn một nửa tay, gã trừng mắt Cảnh Dung đầy hung tợn.

Nhân cơ hội đó, tên thị vệ Cảnh Dung giải vây lập tức cắt dây trói cho những .

Họ vội vàng quỳ xuống dập đầu tạ ơn.

"Đa tạ các vị công tử."

"Đa tạ..."

Nước mắt lưng tròng.

Cảnh Dung : "Mau dắt sói của các rời khỏi đây ."

"Đa tạ công tử..."

Bốn vội vã mở lồng, dắt những con sói tuyết còn sót ngoài.

Sói thả, định lao c.ắ.n xé đám tráng hán nhưng chủ nhân kéo ngay.

Chỉ sợ xảy chuyện bất trắc!

Thấy dắt mất lũ sói cướp , đám tráng hán nổi trận lôi đình, định đuổi theo đòi .

Mạc Nhược chặn đường.

Kiếm của kề thẳng cổ một tên trong đó.

"Muốn sống thì liệu hồn mà yên."

Kiếm kề cổ, ai mà chẳng sợ, gã tráng hán im thin thít, nhưng ánh mắt vẫn hằn lên tia sát khí, nắm đ.ấ.m siết chặt, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên.

Thấy , tên cầm đầu nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất, hét lớn một tiếng.

"Huynh , xốc tinh thần nào, hôm nay một trận trò, g.i.ế.c hết cho tao, chừa một mống."

Lệnh ban , đám đàn em phía bèn giơ cao đại đao và đuốc, miệng hú lên những tiếng "ao ao ao".

Nghe như tiếng sói!

Rồi chúng lao nhóm Cảnh Dung c.h.é.m g.i.ế.c.

Cảnh tượng hỗn loạn!

Cảnh Dung vung kiếm, đ.â.m xuyên họng một tên, kết liễu ngay tức khắc.

"Lũ súc sinh, dám càn đất Đại Lâm ."

Hai bên lao hỗn chiến.

Khung cảnh vô cùng đẫm máu, khí chỉ tanh nồng mùi m.á.u sói mà còn lẫn cả mùi m.á.u .

Trong khi đó!

Ở nơi đóng quân, Kỷ Vân Thư trong lòng bồn chồn yên, lo sợ họ gặp chuyện chẳng lành, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Thị vệ thấy bèn an ủi: "Kỷ đừng lo, Vương gia bọn họ sẽ ."

" tình hình bên đó thế nào."

"Vương gia võ nghệ cao cường, Mạc công tử, Lang thị vệ và Thời T.ử Nhiên ở đó, ngài cứ yên tâm . Nếu mệt thì ngài nghỉ ngơi một chút."

Cô lắc đầu, tâm trí mà nghỉ ngơi, bèn cầm một cành cây, bắt chước Cảnh Dung lúc nãy, chọc chọc xuống đất liên hồi.

Thở dài một .

Đột nhiên...

Á!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-679-phung-menh.html.]

Bụng cô quặn thắt dữ dội, như d.a.o cứa da thịt.

Cành cây tay rơi xuống đất.

Sao thế ?

Thị vệ thấy lo lắng vô cùng, vội tiến xem xét: "Kỷ , ngài ?"

Môi cô trắng bệch, mồ hôi lạnh túa như tắm, chỉ co gối, ôm chặt lấy bụng, gục đầu xuống.

"Kỷ ?"

Mọi xúm .

hoảng hốt: "Chuyện... chuyện ?"

Kỷ Vân Thư cứ im bất động như thế, khuôn mặt gục giữa hai đầu gối trắng bệch còn giọt máu, cô c.ắ.n chặt răng chịu đựng cơn đau.

Đám thị vệ cuống cuồng cả lên, sợ đến mất mật.

Liên tục hỏi han tình hình của cô.

Thế nhưng...

Ý thức cô dường như dần lịm , trong đầu ong ong, thấy bất kỳ lời nào của xung quanh.

Phải đến một tuần , cơn đau âm ỉ mới dần tan biến khỏi vùng bụng, cô cũng từ từ tỉnh táo . Hít một thật sâu, cô từ từ ngẩng đầu lên, đập mắt là những khuôn mặt tái mét vì lo lắng của đám thị vệ.

"Kỷ , ngài ?"

Cô lắc đầu: "Ta ."

"Có ngài thấy khó chịu ở ?"

Cô trấn an: "Yên tâm , thật sự , chắc là... lồng ruột thôi."

Hả?

Lồng ruột?

Đám đầu tiên thấy ruột thể lồng .

Ngẩn một lúc, vẫn hết bàng hoàng.

"Kỷ , ngài ."

Ngay đó, đun chút nước nóng cho cô uống, quả nhiên đỡ hơn nhiều.

Biết lồng ruột thật.

Thấy cô thực sự , mới thở phào nhẹ nhõm!

tò mò hỏi: "Kỷ , lồng ruột là gì? Sao ruột lồng ?"

Chuyện ...

giải thích thế nào đây?

Đành chỉ trừ, .

trái tim mới đặt xuống lồng n.g.ự.c buộc nhảy lên tận cổ họng.

Bất thình lình...

Từ trong rừng xông một toán , ai nấy đều mặc áo giáp, đeo trường kiếm, vẻ mặt nghiêm trọng.

Bao vây chặt lấy họ!

Thấy , đám thị vệ lập tức bật dậy rút kiếm, che chắn cho Kỷ Vân Thư ở phía .

Thời T.ử Khâm đang âm thầm bảo vệ cô cũng xuất hiện.

Cả Văn Nhàn và Triệu Hoài đang quan sát trong bóng tối, thấy tình hình nguy cấp, Triệu Hoài định lao cứu nhưng Văn Nhàn giữ .

"Ngươi kéo gì? Không thấy Tiểu thế t.ử gặp nguy hiểm ?"

"Xem tình hình ."

"Tình hình gì?"

Văn Nhàn bình tĩnh về phía đó, : "Ngươi kỹ , bọn họ ác ý."

"Hửm?"

Triệu Hoài tạm nén cơn xung động, quan sát kỹ lưỡng.

Chỉ thấy toán lính mặc giáp trụ rẽ sang hai bên, nhường đường cho một bước .

Người mặt mũi hiền lành, hề sát khí.

Hắn chẳng những ý hại Kỷ Vân Thư mà còn tiến lên cúi hành lễ.

"Đã phiền Kỷ , chúng phụng mệnh đến đón ngài, xin mời ngài cùng chúng một chuyến."

Phụng mệnh?

Kỷ Vân Thư vẫn cảnh giác, lùi hai bước.

Trong lòng thắc mắc, mệnh của ai?

Cảnh Diệc?

Hay là Hoàng thượng?

 

 

Loading...