Hành động suýt chút nữa Kỷ Mộ Thanh tức phát .
Hai tay cô nắm chặt ga trải giường, nhưng dù tức giận đến , lý trí vẫn áp đảo sự bốc đồng. Cô hiện giờ là Vương phi, mỗi lời hành động đều bao nhiêu chờ xem trò , và xem cô trò nhất là phụ nữ mặt .
Không !
Cô nhịn.
Thế là cô từ từ nén cơn giận xuống, kiềm chế giọng điệu : "Ngươi xem cũng xem , bổn vương phi , ngươi ."
Thái độ đổi nhanh thật đấy.
Trần Hương đang toan tính gì đó trong lòng, : " Thải Lan ngã, ngã thế nặng nhẹ khó lường, dù cũng nên mời đại phu đến xem cho kỹ."
"Không cần."
"Xem một chút cho yên tâm, lỡ như..."
"Đã bảo cần mà!”
Kỷ Vân Thư cao giọng, chỉ tay cửa: “Ngươi mau ."
"Muội cố chấp thế? Bị thương cũng chuyện gì đáng hổ, đừng lo, nếu ngã thương mặt mũi, sẽ với Vương gia , cũng ngoài."
"Ngươi phiền hả?”
Kỷ Mộ Thanh thực sự mất kiên nhẫn, hất chăn, nhảy xuống giường, giậm chân bình bịch mấy cái, với Trần Hương: “Ngươi thấy đấy, ."
Trần Hương bộ dạng đó của cô , nhịn , phụ nữ thật xứng Diệc Vương phi, so với thì kém xa.
Không, kém xa, mà là căn bản tư cách so sánh với cô .
Rõ ràng là một kẻ ngốc.
Cô lấy khăn che miệng , giấu nụ chế giễu, : "Muội là ."
"Vậy ngươi thể ."
"Đã thì phiền nghỉ ngơi nữa."
Kỷ Mộ Thanh trừng mắt cô , đang định leo lên giường, nào ngờ, ngay lúc cô đề phòng, Trần Hương lén đưa chân ngáng một cái.
"Á!"
Cùng với tiếng hét thất thanh, cô lao thẳng về phía , chỗ bám víu, chỉ thể cắm đầu ngã xuống.
"Rầm" một tiếng.
Đầu đập mạnh cột giường, đầu gối quỳ xuống đất phát tiếng động trầm đục.
Trần Hương gần nhất vội vàng giả vờ bụng đỡ cô dậy, nhưng mới đỡ một nửa thì buông tay.
Khiến Kỷ Mộ Thanh ngã rầm xuống nữa, vai đập cạnh giường, xương kêu răng rắc.
Đừng , chỉ tiếng thôi thấy thót tim.
Đám nha trong phòng đều sững sờ, trơ mắt chủ t.ử ngã liên tiếp hai .
"A!”
Kỷ Mộ Thanh bệt đất, đau đến đỏ cả mắt.
Đám nha hồn vội chạy tới đỡ cô dậy cẩn thận.
Vừa hỏi: "Vương phi, chứ?"
Đầu cô va choáng váng, mắt nổ đom đóm, chân mềm nhũn thẳng nổi.
Sau đó...
Ngất xỉu.
Bất tỉnh nhân sự.
Đám nha trong phòng sợ c.h.ế.t khiếp.
mà...
Trần Hương thầm đầy âm hiểm.
Không lâu , chuyện lan truyền khắp Vương phủ, mời mấy đại phu đến khám vết thương cho cô , kê nhiều thuốc, sắc hết bát đến bát khác đổ miệng cô .
Chuyện cuối cùng cũng kinh động đến Cảnh Diệc. Hắn vốn qua, nhưng nghĩ đến việc cả phủ đều , qua xem thử thì vẻ hợp lý lắm.
Bèn lê bước chân chậm chạp tới.
Vừa phòng thấy Trần Hương túc trực bên giường, vẻ mặt lo lắng Kỷ Mộ Thanh đang hôn mê bất tỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-666-cao-trang.html.]
Thấy đến, Trần Hương vội vàng tiến lên: "Vương gia, thật đáng thương, vốn dĩ ngã một cái thương , còn cố xuống giường, vững nên mới nông nỗi . May mà đại phu xem xong bảo , nếu thì thế nào."
Cảnh Diệc liếc giường, lạnh lùng buông một câu: "Không c.h.ế.t là ."
Tất nhiên, nhất là đừng c.h.ế.t.
Nếu lợi dụng Kỷ gia ?
Trần Hương kéo tay : "Vương gia, là ngài ở , nếu tỉnh thấy ngài đầu tiên chắc chắn sẽ vui."
Hắn chỉ đến cho lệ thôi, thời gian rảnh rỗi mà ở bên cạnh loại phụ nữ , đang định mở miệng từ chối thì...
Kỷ Mộ Thanh giường tỉnh dậy!
"Đau quá!”
Cô nhíu mày, sờ lên trán, thấy quấn băng gạc, tay thì cử động .
Trần Hương vội bước tới: "Muội , tỉnh ?"
"Ngươi... ngươi tránh !”
Kỷ Mộ Thanh như thấy kẻ thù g.i.ế.c cha, đầu thì thấy Cảnh Diệc bên giường, lập tức như vớ cọc: "Vương gia, ngài chủ cho thần ."
Khóc lóc tủi , cố sức dậy.
Cảnh Diệc cũng đành hỏi thăm một câu: "Vương phi chứ?"
"Vương gia, là phụ nữ độc ác ngáng chân thần .”
Ngón tay chỉ thẳng Trần Hương đang bên giường.
Trần Hương sững , đôi lông mày lá liễu nhíu chặt, vẻ mặt đầy oan ức, ngả kinh ngạc : "Muội gì thế? Ta đẩy bao giờ?"
"Chính ngươi ngáng chân ngã."
"Sao thể ngậm m.á.u phun thế? Vừa ngã, còn đưa tay đỡ mà."
"Đỡ ? Ngươi rõ ràng là hại !”
Cô sang Cảnh Diệc: “Vương gia, những lời thần đều là sự thật, ngài giúp ."
Trần Hương cũng , cúi đầu nức nở, lấy khăn tay lén lau nước mắt, dáng vẻ như Tây Thi ôm ngực, thôi thấy đau lòng.
Cảnh Diệc mặt cảm xúc, thể thiên vị ai, dù cũng đang mặt bao nhiêu .
Hắn hỏi Kỷ Mộ Thanh: "Nàng bằng chứng ?"
"Thải Lan thấy.”
Cô Thải Lan cách đó xa: “Lúc đó ngươi chắc chắn thấy, ngươi , cho Vương gia , là phụ nữ ngáng chân ."
Nằm cũng trúng đạn!
Thải Lan run rẩy bước tới, ngước đôi mắt hoảng loạn Vương phi nhà , Trần Hương đang cúi đầu lau nước mắt.
Hồi lâu gì!
Kỷ Mộ Thanh cuống lên: "Ngươi chứ! Nói ngươi thấy , là ả ngáng chân ."
Cảnh Dung cũng : "Ngươi , lúc đó rốt cuộc là thế nào?"
"Nô tỳ..."
Khoảnh khắc , Thải Lan suy nghĩ nhiều. Lúc đó cô gần nhất, quả thực thấy Trần Hương ngáng chân Kỷ Mộ Thanh ngã. bây giờ nếu cô thấy thì đắc tội Trắc Vương phi, thấy thì đắc tội Vương phi.
Hai , cô chọc nổi ai cả!
nghĩ ở một góc độ khác, đường về, Trần Hương nắm tay cô thiết vô cùng, hơn gấp vạn so với việc Kỷ Mộ Thanh tát tai.
Nghĩ , cô c.ắ.n răng : "Bẩm Vương gia, lúc đó nô tỳ thấy!"
Hả!
Kỷ Mộ Thanh kinh ngạc, dám tin nha cận của . Đây là nha đầu cô nuôi từ nhỏ, mang từ Cẩm Giang đến kinh thành, từ phủ Tướng quân đến phủ Diệc Vương, cho dù cô thực sự thấy thì cũng nên là thấy mới .
Con nha đầu chán sống !
"Thải Lan, ngươi cái gì? Lúc đó rõ ràng ngươi thấy mà."
"Vương phi, nô tỳ thấy thật, chỉ thấy ngã một cái, Trắc Vương phi đưa tay đỡ , nhưng đẩy ngài , ngã xuống nữa.”
Mồm mép lanh lợi, trôi chảy.
Cứ như thật .