NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 665: Trắc Vương phi

Cập nhật lúc: 2025-12-22 00:55:15
Lượt xem: 99

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy !

"Vương phi, chứ?”

Thải Lan sợ đến trắng bệch cả mặt, vội vàng tìm t.h.u.ố.c băng bó cho cô .

Đầu ngón tay chỉ rướm chút máu, cố chịu đựng là qua thôi.

mà...

Kỷ Mộ Thanh nảy một ý.

kéo tay Thải Lan: "Ngươi mau báo cho Vương gia chuyện bổn vương phi thương."

"Hả..."

Vết thương nhỏ xíu mà kinh động đến Vương gia, quá lên ?

"Hả cái gì mà hả? Ngươi thấy bổn phi thương nặng ? Còn mau ."

Thải Lan theo hầu cô bao nhiêu năm, cô gì, qua là ngay.

Hơn nữa phận nô tỳ dám nhiều lời!

Thế là khi Kỷ Mộ Thanh dặn dò vài câu.

Thải Lan mặt mày xanh mét, đành vội vàng chạy tìm Diệc Vương.

Khổ nỗi, Diệc Vương lúc đang đ.á.n.h cờ với Trần Hương.

Quân đen trong tay Cảnh Diệc hạ xuống!

Lại kết thúc một ván cờ.

Trần Hương bĩu môi nũng nịu: "Ôi chao, thua , Vương gia thể nhường một ?"

Cảnh Diệc: "Đánh cờ cũng như hành quân đ.á.n.h trận, chuyện nhường nhịn."

Câu quen quen, hình như Cảnh Dung và Mạc Nhược lúc đ.á.n.h cờ cũng từng .

Trần Hương cam tâm, nhặt từng quân cờ bỏ hộp: "Không , phục, chúng ván nữa."

"Được, ván nữa."

Có thể thấy, Cảnh Diệc cực kỳ chiều chuộng vị Trắc phi .

Hai đang định tiếp tục thì Thải Lan ở bên ngoài gọi với : "Vương gia, ."

Giọng điệu vô cùng gấp gáp.

Cũng vì thế mà cắt ngang nhã hứng đ.á.n.h cờ của hai .

Biết là nha cận của Kỷ Mộ Thanh, Cảnh Diệc lập tức nhíu mày, vẻ mặt chán ghét.

Cứ dính dáng đến Kỷ Mộ Thanh là Cảnh Diệc thấy ghét cay ghét đắng, thậm chí ghét lây sang cả bản , lúc nào cũng cảm giác như ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc.

Thấy Cảnh Diệc mãi lên tiếng, Trần Hương đối diện nhắc: "Vương gia, nha của Vương phi đang ở bên ngoài kìa."

Nhắc nhở .

Hắn hừ một tiếng!

Mới gật đầu hiệu cho bên ngoài .

Thải Lan vội vàng chạy , hô lên: "Vương gia, ."

"Rốt cuộc chuyện gì? Cứ ầm ĩ cả lên."

"Vương phi thương ."

"Ồ?"

Hết á?

Chỉ một tiếng "ồ" thôi ?

Thải Lan vội : "Vương phi nóng lòng đến gặp Vương gia, đến thỉnh an Vương gia, nào ngờ vội quá nên ngã."

"Bổn vương đại phu, cũng chẳng ngự y trong cung, ngã thì báo cho bổn vương gì?"

Phụt...

Trần Hương đối diện nhịn thành tiếng.

Rồi vội thu nụ , bày vẻ mặt lo lắng quan tâm: "Vương gia, đến gặp mới ngã, nên qua xem một chút ."

"Nàng quan tâm lắm ?"

"Đó là của mà, mới đến Vương phủ, lạ nước lạ cái, đương nhiên quan tâm ."

"Vậy , nàng bổn vương một chuyến, chăm sóc Vương phi cho ."

Trong giọng mang đầy thâm ý.

Cơ hội thế Trần Hương đương nhiên bỏ qua, xong bèn dậy, hành lễ: "Vâng, ngay đây."

Lông mày Cảnh Diệc nhíu một cái khó nhận , phất tay: "Đi ."

Thế là bàn tính như ý của Kỷ Mộ Thanh đổ bể.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-665-trac-vuong-phi.html.]

Vốn Cảnh Diệc đến thăm , giờ đổi thành Trần Hương.

Trên đường , Trần Hương sai nha cận mời đại phu, bất ngờ kéo tay Thải Lan hỏi.

"Ngươi tên là Thải Lan?"

Thải Lan bàn tay nắm lấy, trong lòng rùng một cái, nhưng vẫn để mặc Trần Hương nắm.

Gật đầu: "Vâng, nô tỳ tên là Thải Lan."

"Trông thật lanh lợi!"

"Tạ ơn Trắc Vương phi."

Trần Hương ba chữ "Trắc Vương phi" mà thấy khó chịu trong lòng, vui, nhưng biểu lộ mặt, ngược càng nắm chặt bàn tay đang run rẩy của Thải Lan hơn.

Cười dịu dàng: "Ngươi theo hầu Vương phi từ nhỏ ?"

"Vâng."

"Thật đáng tiếc, một cô nương xinh thế nha đầu cho ."

"Được hầu hạ Vương phi là vinh dự lớn lao của nô tỳ."

"Miệng lưỡi khéo léo thật.”

Trần Hương thở dài: “Bổn phi ngươi thấy thích, trông ngươi cũng ngoan ngoãn, thật đưa ngươi về bên cạnh . Chỉ tiếc là Vương phi phúc hơn, nha đầu ý như ngươi hầu hạ, như mấy đứa trong viện của bổn phi, chỉ ăn uống, chẳng hiểu chuyện gì cả."

Nói xong, cô vỗ nhẹ lên mu bàn tay Thải Lan mấy cái.

Cái vỗ nhẹ khiến Thải Lan run lên bần bật.

"Ngươi sợ lắm ?"

"Không ạ."

"Ngươi cần sợ, bổn phi cũng ăn thịt ngươi . Thực , nếu ngươi , ngươi thể đến tìm bổn phi bất cứ lúc nào, khó khăn gì cứ mở miệng , nếu giúp , bổn phi nhất định sẽ giúp."

Thải Lan giọng điệu dịu dàng của cô , sự đề phòng trong lòng tan biến, khóe miệng nở nụ : "Tạ ơn Trắc Vương phi."

Nào ngờ Trần Hương đột nhiên : "Chỉ là, bổn phi thích ba chữ Trắc Vương phi , nếu bớt một chữ thì mấy."

Ngay lập tức, Thải Lan hiểu ý, gọi một tiếng: "Vương phi."

Tuy gọi phần dè dặt nhưng là xuất phát từ tận đáy lòng.

Trần Hương vui mừng khôn xiết.

Thải Lan trong lòng cũng mong sớm đổi chủ tử, nếu cứ ở bên cạnh Kỷ Mộ Thanh mãi, sớm muộn gì cũng đ.á.n.h c.h.ế.t, cảnh tượng tát tai vẫn còn in đậm trong tâm trí.

Mỗi nhớ , nửa đêm giật tỉnh giấc, mồ hôi lạnh ướt đẫm.

Trong khi đó, vị Trắc Vương phi giọng dịu dàng mặt thích , nếu theo hầu chủ t.ử , chắc chắn sẽ hưởng phúc.

Hai chuyện, chẳng mấy chốc đến viện của Kỷ Mộ Thanh.

Vừa phòng thấy giường.

Xem ngã cũng đau thật đấy!

khi Kỷ Mộ Thanh mở mắt , thấy Cảnh Diệc mà là Trần Hương, cô bật dậy ngay lập tức.

Cũng khỏe đấy chứ.

Trần Hương xuống mép giường, ngạc nhiên : "Không ngã một cái nặng ? Sao còn tự dậy ? Nhìn thế hình như cũng nghiêm trọng lắm."

Kỷ Mộ Thanh trừng mắt , sang chất vấn Thải Lan: "Vương gia ?"

"Vương gia ngài ..."

Lời dứt, Trần Hương cướp lời: "Vương gia đ.á.n.h với mấy ván cờ nên mệt, qua thăm , nhưng dặn dò qua hỏi thăm một chút."

"Ai cần ngươi hỏi thăm, cút ."

"Muội nóng tính thế, Vương gia cũng là quan tâm mà."

Kỷ Mộ Thanh hừ một tiếng: "Ngươi đừng tưởng , trong lòng ngươi đang hả hê thế nào . Đừng diễn kịch mặt nữa."

Định đưa tay đẩy cô .

tay chạm Trần Hương nắm lấy, đẩy mạnh về phía .

Đầu Kỷ Mộ Thanh suýt đập cột giường phía .

Trần Hương nhíu mày, vội : "Ái chà, cố ý , chứ?"

Cú đẩy khiến bao nhiêu uất ức trong lòng Kỷ Mộ Thanh bùng nổ, cô nghiến răng nghiến lợi hét lên: "Trần Hương, là Vương phi danh chính ngôn thuận của Vương gia, ngươi chỉ là một Trắc phi, dựa mà đè đầu cưỡi cổ ?"

"Đè đầu cưỡi cổ?”

Trần Hương tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc: “Không đang gì? Vương gia vì quá mệt qua nên mới bảo qua thăm , thế? Ta và đều là của Vương gia, đáng lẽ hòa thuận mới đúng, cũng coi như ruột của mà."

Phi!

Ngươi thấy buồn nôn ?

 

 

Loading...