NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 661: Vệ Dịch? Có thật là ngươi không?

Cập nhật lúc: 2025-12-22 00:55:11
Lượt xem: 111

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau đó.

Tuệ Nhi cũng đành kiên trì bưng thức ăn từ Ngự thiện phòng đến cho công chúa.

Đến cửa, bước chân cô khựng .

Thò đầu trong thăm dò, nhưng trong phòng thấy ai, yên tĩnh lạ thường.

Tuệ Nhi từng đến đây, cũng từng gặp Cảnh Huyên, nên khó tránh khỏi tò mò, thấp thỏm. Hít sâu mấy , cô mới rón rén bước .

"Công chúa?"

Giọng vang vọng trong tẩm cung rộng lớn, tạo tiếng vọng.

Tuệ Nhi thấy ai ở điện ngoài, bèn bưng thức ăn nội điện, vặn thấy Cảnh Huyên đang lấy một chiếc áo choàng mỏng bình phong xuống.

"Công chúa, để nô tỳ cho."

Tuệ Nhi vội đặt đồ tay xuống, chạy tới đón lấy áo choàng, cẩn thận khoác lên Cảnh Huyên.

"Công chúa định ngoài ạ?"

Cảnh Huyên từng gặp nha đầu .

"Ngươi ở cung nào?"

"Nô tỳ mới điều đến điện Chương Chí ạ."

"Đoạn Nhi ?"

"Đoạn Nhi tỷ tỷ khỏe, nên bảo nô tỳ mang thức ăn đến cho công chúa."

Một hỏi một đáp!

Cảnh Huyên liếc thức ăn bàn, ánh mắt lạnh vài phần, đẩy Tuệ Nhi đang buộc dây áo choàng cho .

Hai dải dây màu trắng xám tuột khỏi tay, áo choàng trượt khỏi cô rơi xuống đất.

Nằm mềm oặt chân.

Tuệ Nhi tưởng sai gì đó, sợ hãi quỳ sụp xuống đất, cúi đầu: "Nô tỳ sai , công chúa tha mạng."

Bất kể sai ở , tiên cứ nhận sai sai.

Cảnh Huyên liếc cô : "Mang đồ , đói."

"Công chúa..."

"Ngươi sợ cái gì? Đứng lên."

"Vâng."

Tuệ Nhi run rẩy dậy, nhưng lưng dám thẳng nữa.

"Nhặt đồ lên.”

Giọng Cảnh Huyên lạnh, cũng nhỏ.

Tuệ Nhi dám lắm lời, vội nhặt áo choàng đất lên, phủi bụi bám đó, cẩn thận khoác lên Cảnh Huyên.

Cảnh Huyên chú ý đến vết thương mặt cô .

Nhàn nhạt hỏi một câu: "Mặt ngươi thế?"

Tuệ Nhi căng thẳng, ánh mắt d.a.o động: "Nô tỳ cẩn thận ngã."

"Ngã mặt?"

"Vâng."

Ha ha.

Cảnh Huyên nhạt một tiếng, trong lòng hiểu rõ, cung nữ ở điện Chương Chí bình thường đến thở mạnh cũng dám, việc đều cẩn thận từng li từng tí, thể ngã nông nỗi ?

Cô nghiêng đầu, đưa tay chạm mặt Tuệ Nhi, ánh mắt âm u: "Bà dùng dao? Hay là mảnh sứ vỡ? Hay là, cái kéo?"

Hả!

Tuệ Nhi rùng một cái.

Trợn tròn mắt.

Cảnh Huyên như một con quỷ dữ, tay từ lớp băng gạc mặt Tuệ Nhi từ từ di chuyển xuống cằm, bóp chặt, nâng lên.

Bắt buộc con nha đầu thẳng .

"Công chúa?"

"Ta nghĩ, lúc đó bà chắc chắn bóp chặt ngươi thế , cầm cái kéo dùng tỉa hoa, từng chút từng chút rạch lên mặt ngươi, đúng !"

Giọng đó như vọng lên từ vực sâu đáy, khiến rợn tóc gáy.

Như thể lúc đó, cô đang ở hiện trường tận mắt chứng kiến .

Tuệ Nhi thề rằng, lúc Tiêu phi rạch mặt cô , cô cũng từng sợ hãi như bây giờ.

Thảo nào đều đến hầu hạ vị công chúa .

Hóa , cô điên !

Điên đến mức biến thái.

Tuệ Nhi dám cử động, cô với ánh mắt đầy sợ hãi.

Cho đến khi Cảnh Huyên buông cô : "Ngươi sợ lắm ?"

"Không... ."

"Ha ha, độc ác như bà , sẽ lấy mạng ngươi ."

"Tạ... tạ ơn công chúa."

Cảnh Huyên , dịu dàng.

Nụ đó, như mang đầy gai nhọn, đ.â.m tiểu nha đầu mặt đến lỗ chỗ vết thương.

"Được , ngươi mau mang đồ ."

Nói xong, cô điện ngoài.

Tuệ Nhi ngây đó hồi lâu mới phản ứng , vội vàng bưng đồ .

Hành lễ: "Nô tỳ cáo lui."

Vừa định lui ...

"Khoan .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-661-ve-dich-co-that-la-nguoi-khong.html.]

Cảnh Huyên gọi cô .

"Công chúa còn gì sai bảo?"

"Đoạn Nhi ở đây, ngươi chải đầu cho .”

xuống gương.

Tuệ Nhi hoảng sợ: "Nô tỳ... nô tỳ từng chải đầu cho chủ tử, sợ chải ."

"Không , đây."

"Vâng."

Tuệ Nhi run rẩy cầm lược chải đầu cho cô, dám dùng sức, vẫn cẩn thận từng chút một.

Cảnh Huyên mở một hộp trang sức, chọn một món trong đó, cầm tay ngắm nghía, qua gương hỏi: "Thích ?"

Tuệ Nhi gật đầu.

Cảnh Huyên giơ tay cài cây trâm đó lên đầu cô : "Nếu ngươi thích, tất cả trang sức ở đây ngươi đều thể lấy ."

"Nô tỳ dám."

"Có gì mà dám? Là ngươi xứng đáng nhận."

Hả?

Xứng đáng?

Tuệ Nhi hiểu.

Cảnh Huyên : "Vết thương mặt ngươi e là sẽ theo ngươi cả đời, mẫu phi nợ ngươi, cả đời cũng trả hết ."

Ồ!

Hóa là ý .

Tuệ Nhi hoảng hốt xua tay lắc đầu: "Là do nô tỳ sai lời, chọc giận nương nương vui, nô tỳ đáng phạt."

Khoảnh khắc đó, ánh mắt Cảnh Huyên trầm xuống, khóe môi lạnh lùng nhếch lên, đôi mắt phượng tụ quang, lóe lên hàn khí.

"? Thế nào là sai? Thế nào là đúng? Tất cả, đều do bà quyết định.”

Cười nhạt một tiếng, nhưng trong mắt nhanh chóng khôi phục vẻ bình tĩnh, khóe miệng nở nụ dịu dàng hỏi Tuệ Nhi: “Nhà ngươi còn ai ?"

"Không còn ai ạ, chỉ còn nô tỳ."

"Vậy ngươi theo ?"

"Hả?"

"Đợi ngày xuất giá, sẽ đưa ngươi sang Hồ Ấp."

"A!"

Lại "a" một tiếng.

Cảnh Huyên hỏi: "Không theo ?"

"Không , theo hầu công chúa là vinh hạnh của nô tỳ, chỉ là... bây giờ ."

"Tại ?"

"Nương nương bảo nô tỳ chăm sóc tên ngốc .”

thật.

Tên ngốc?

Cảnh Huyên đầy nghi hoặc: "Tên ngốc nào? Trong cung tên ngốc nào?"

Tuệ Nhi : "Là tên ngốc mà công chúa từng đưa cung đấy ạ, nương nương mấy hôm đưa cung, bây giờ đang nhốt trong căn phòng phía Tây, bảo nô tỳ chăm sóc."

Vệ Dịch?

Cảnh Huyên nhíu mày, hỏi: "Tại mẫu phi đưa cung?"

"Cái nô tỳ .”

lắc đầu, tiếp: “Hắn bảo nô tỳ tìm ít tre trúc và giấy cho , lấy thêm bút mực giấy nghiên, đèn lồng."

Còn tại tên ngốc đó đèn lồng thì .

Trong lòng Cảnh Huyên đầy nghi hoặc, mấy tháng , Vệ Dịch theo Dung Vương và Kỷ Vân Thư rời kinh thành mà, lúc Vệ Dịch ở kinh thành?

Lại còn ở trong điện Chương Chí ?

Kỷ Vân Thư ?

Dung Vương ?

Cô càng nghĩ càng thấy đúng.

Cô suy tính hồi lâu : "Tuệ Nhi, từ hôm nay trở , ngươi ở chỗ , nhưng cũng tiếp tục chăm sóc tên ngốc đó, hiểu ?"

"Vâng."

"Hắn bút mực giấy nghiên ? Ngươi cứ chuẩn cho ."

"Vâng."

Tuệ Nhi nhận lời, cảm thấy vị công chúa cũng đáng sợ như !

Đêm hôm đó, nhân lúc trong điện ai, Cảnh Huyên khoác áo, xách đèn lồng khỏi tẩm cung.

Một lúc đến bên ngoài căn phòng giam giữ Vệ Dịch.

Bên ngoài ai, cửa khóa một ổ khóa.

Cô cũng lấy chìa khóa mà mở cửa.

Bên trong chỉ một ngọn đèn, cửa mở, gió lùa , thổi tắt ngấm ngọn nến.

Tối đen như mực!

May mà Cảnh Huyên còn xách theo một chiếc đèn lồng.

Cô đưa đèn lồng về phía , thấy Vệ Dịch vẫn xếp bằng đất, cũng đang ngẩng đầu cô.

vì ánh sáng chiếu , theo bản năng đầu .

"Vệ Dịch? Có thật là ngươi ?"

 

 

Loading...