Không ngốc?
Tuệ Nhi chằm chằm đôi mắt luôn trong veo của Vệ Dịch, lắc lắc cái đầu nhỏ.
Lại lẩm bẩm: "Ngươi... chắc đồ ngốc nhỉ?"
Vệ Dịch cô bé, khóe miệng khẽ nhếch lên nụ khó nhận thấy, : "Ai cũng bảo ngốc, cũng đúng là đồ ngốc thật, cô cứ coi như là thế ."
"Tại ?”
Tuệ Nhi ngạc nhiên: “Ngươi xem ngươi kìa, năng lưu loát thế , ngốc chỗ nào? Chắc chắn là họ bậy, thấy ngươi dễ bắt nạt nên mới thế."
"Vậy ?"
Hắn quan tâm!
Tuệ Nhi vốn là con nha đầu lắm mồm, giờ cộng thêm tính tò mò, càng kìm lòng.
Dứt khoát xổm xuống hỏi: "Ta hỏi ngươi, tại Tiêu phi nương nương nhốt ngươi ở đây?"
Hắn lắc đầu!
"Không ? Sao chứ? Bản ngươi tại bắt mà ? Vô lý, ngươi chuyện gì chọc giận nương nương mà ?"
Cứ như cái máy hát!
Hỏi liên tục mấy câu .
Tuệ Nhi cũng ch.ó chê mèo lắm lông, lúc Tiêu phi hỏi cô sai ở , cô cũng chẳng trả lời .
Vệ Dịch tuy cũng nhiều, nhưng Tuệ Nhi hỏi dồn dập thế cũng đỡ nổi.
"Ta thật sự .”
Hắn thốt một câu.
"Lạ thật, gì ai bắt mà vì chứ."
Vệ Dịch thở dài một , đôi mắt sáng như sương bạc ngoài, trầm xuống, dừng ở ánh mắt khó hiểu của Tuệ Nhi, : "Tuệ Nhi, cô thể giúp một việc ?"
"Việc gì?"
"Cô thể tìm cho ít tre trúc nhỏ và giấy trắng ? Lấy thêm ít bút mực giấy nghiên nữa."
"Ngươi cần mấy thứ đó gì?"
"Ta đèn lồng.”
Hắn nhướng mày .
Đẹp vô cùng.
Đôi mắt sâu thẳm ánh lên những tia sáng lấp lánh như .
Tuệ Nhi đến ngẩn ngơ, trong đôi mắt nhỏ bé ánh lên vẻ e thẹn, thầm nghĩ, nam t.ử thật.
Mãi thấy trả lời, Vệ Dịch hỏi: "Được ?"
Hoàn hồn, Tuệ Nhi vội gật đầu: "Được, đương nhiên .”
nghĩ : “Nếu ngươi đèn lồng, là thắp thêm cho ngươi một cái nữa trong phòng , ngươi đừng nữa, phiền phức lắm."
Hắn khẽ lắc đầu, kiên trì: "Ta tự ."
Tuệ Nhi cũng gì nữa, đầu sân: "Vậy ngoài , ngươi ngoan ngoãn ở đây, tìm đủ đồ sẽ mang cho ngươi."
"Ừ."
Trước khi Tuệ Nhi khỏi cửa, Vệ Dịch lời cảm ơn.
Cô bé vui sướng vô cùng, về đến phòng vẫn còn tủm tỉm.
Mấy cung nữ cùng phòng thấy bèn hỏi.
"Tuệ Nhi, ngươi thế?"
"Không ."
"Nhìn cái dạng của ngươi, chủ t.ử nào ban thưởng đấy chứ?"
Nghe , Tuệ Nhi cuống lên, vội : "Đừng lung tung.”
Che lấy vết thương mặt: “Ta dám mong chủ t.ử ban thưởng nữa? Bài học còn đủ sợ !"
Một rắn c.ắ.n mười năm sợ dây thừng.
Cung nữ hỏi: "Thế ngươi ?"
Cô cúi đầu, dậy đóng cửa , kéo mấy cung nữ hỏi: "Chẳng các tỷ bảo nhốt là đồ ngốc ?"
Mấy gật đầu: " , đương nhiên là đồ ngốc, còn hỏi ? Lần công chúa còn đưa cung mà. Tên ngốc đó buồn lắm, bọn cho bánh lấy, cho nước uống, cứ lì trong sân đợi , lúc đó bọn vỡ bụng."
"Vậy tại công chúa đưa cung?"
"Không , hình như là vì Kỷ ."
"Kỷ ? Kỷ là ai?”
Tuệ Nhi tò mò.
Mấy nha đầu : "Cái cũng , Kỷ đó là nhân vật lợi hại đấy. Lần công chúa đưa tên ngốc đó cung, Kỷ gì mà công chúa thả ngay. Lúc đó công chúa còn buồn bã mấy ngày liền đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-660-mot-lan-bi-ran-can-muoi-nam-so-day-thung.html.]
"Chứ còn gì nữa? Ta thấy Kỷ đó trắng trẻo nho nhã, công chúa là..."
"Suỵt!”
Có vội huých tay cô : “Đừng bậy, để công chúa thấy là mất mạng đấy."
Tiểu nha đầu sợ c.h.ế.t khiếp, vội bịt miệng .
Tuệ Nhi mới cung lâu, từ quê lên, tự nhiên về vị Kỷ nào cả. Cô nghĩ ngợi, sự chú ý chuyển sang Vệ Dịch.
Kéo tay mấy : "Các tỷ tỷ, các tỷ xem, tại Tiêu phi nương nương nhốt , còn cho chúng ngoài."
"Cái bọn ? Dù nương nương dặn gì thì cứ nấy, đừng lắm mồm. Muội cứ thành thật chăm sóc tên ngốc đó là , đừng gây chuyện gì nữa, kẻo đến lúc đó nửa khuôn mặt còn cũng hủy thì mà ."
Hả!
Không dọa cô .
Tính khí Tiêu phi ai mà chẳng , động một tí là tát tai c.h.é.m đầu, thái giám cung nữ trong điện Chương Chí ngày nào cũng sống trong nơm nớp lo sợ, chỉ sợ mở mắt là đầu rơi xuống đất.
Tuệ Nhi cũng thực sự sợ hãi.
Cái đầu nhỏ rụt , hai tay ôm mặt, thầm nghĩ, nếu hủy nốt nửa khuôn mặt thì cả đời cô coi như xong.
Khi còn đang hoang mang lo sợ, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.
Gấp gáp!
"Các ngươi khóa cửa gì? Mau mở cửa."
Hóa là một tiểu cung nữ cùng phòng, cứ tưởng lưng thấy, suýt nữa thì dọa c.h.ế.t khiếp.
Vội vàng mở cửa.
Hóa là cung nữ cận của công chúa tên Đoạn Nhi, cô mặt mày nhăn nhó, một tay bám khung cửa, một tay ôm bụng đau, : "Ai rảnh , giúp đưa cơm cho công chúa với, đau bụng quá, chịu nổi nữa ."
Á!
Mọi đều lùi phía , thi từ chối: "Bọn , gần đây tình trạng công chúa , bọn dám qua đó. Lỡ xảy chuyện gì, nương nương trách tội xuống thì mất mạng như chơi."
"Chỉ là bưng cơm qua thôi, tốn thời gian . Thôi nữa, tìm Hồ ngự y ở Ngự d.ư.ợ.c phòng xem ."
Nói xong luôn.
Mọi bắt đầu đùn đẩy .
Ngươi !
Hay là ngươi !
Chẳng ai .
Cuối cùng...
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Tuệ Nhi, kéo cô dậy từ giường.
"Tuệ Nhi, là ."
"Muội ngoan ngoãn hiểu chuyện nhất."
" đấy, là ."
Đẩy cô cửa.
Tuệ Nhi kịp từ chối các tỷ ép nhận việc .
Ai bảo cô là mới chứ!
" ..."
"Đừng nhưng nhị gì nữa."
"Nương nương dặn trông chừng tên ngốc ."
"Tên ngốc đó chạy , cửa khóa mà. Muội mau , Đoạn Nhi tỷ tỷ bình thường đối xử với nhất, giờ tỷ khỏe, thể giúp chứ."
"Muội..."
"Đi , ."
Không đợi cô thêm gì nữa.
Rầm một tiếng, đóng cửa .
Cô ngẩn một lúc, thở dài thườn thượt.
Ai cũng gần đây trạng thái của công chúa tệ, từ treo cổ bất thành, cứ như biến thành khác, cả ngày hồn vía lên mây, mà đau lòng, chừng lúc nào chuyện dại dột.
Treo cổ!
Cắt cổ tay!
Nghĩ thôi thấy toát mồ hôi hột.
Cho nên các tiểu cung nữ hầu hạ đều cẩn thận, thu hết những vật sắc nhọn trong phòng, tránh để công chúa xảy chuyện, đến lúc đó cũng liên lụy.
bây giờ củ khoai nóng bỏng tay ném tay Tuệ Nhi.
Cô nhận .
Nói cho cùng, cô là mới mà.