NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 660: Chỉ khi còn sống mới có cơ hội
Cập nhật lúc: 2025-12-22 00:55:20
Lượt xem: 110
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc .
Tiêu phi mới ngủ dậy, vẫn rạng rỡ, châu báu đầy , sang trọng quý phái như khi.
Tang Lan đang chải đầu cho bà .
chải một nửa, tay Tang Lan khựng , khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc. Phản ứng lớn nhưng vẫn Tiêu phi thấy, bà qua gương đồng hỏi: "Sao thế?"
Tang Lan hồn, vội vàng lắc đầu: "Không... gì."
Giọng run run.
Tiêu phi tin, đưa tay sờ tóc gáy, nghiêng đầu soi gương, mà thấy mấy sợi tóc bạc.
Vẻ mặt cứng đờ.
Tóc bạc!
Đối với một phi tần, đây quả là điều chí mạng!
Nương nương trong cung, đa phần đều sống nhờ nhan sắc trẻ trung.
Tang Lan thấy sắc mặt Tiêu phi , chiếc lược trong tay run rẩy rơi xuống đất.
Cô cũng vội vàng quỳ xuống.
Dập đầu: "Nương nương tha mạng!"
Tóc của Tiêu phi xưa nay đều do cô chăm sóc, xuất hiện mấy sợi tóc bạc, cô chắc chắn thoát khỏi phạt.
nào ngờ, Tiêu phi Tang Lan đang quỳ đất, sắc mặt trầm xuống: "Bổn cung đáng sợ thế ? Ai trong các ngươi cũng cầu xin bổn cung tha mạng."
"Không , nương nương đáng sợ chứ? Là của nô tỳ, để nương nương mọc tóc bạc."
"Người già tự nhiên sẽ mọc tóc bạc, trách ngươi. Bổn cung kẻ g.i.ế.c chớp mắt, sẽ động một tí là g.i.ế.c . Chỉ nô tài phạm bổn cung mới g.i.ế.c, nhưng ngươi ở bên cạnh bổn cung nhiều năm, chăm sóc tận tình, bổn cung nỡ g.i.ế.c ngươi?"
Nghe , Tang Lan thở phào nhẹ nhõm.
"Tạ ơn nương nương."
"Đứng lên , đừng quỳ nữa, tiếp tục chải đầu cho bổn cung."
"Vâng."
Tang Lan nhặt chiếc lược đất lên, dậy tiếp tục chải đầu cho bà .
Vô cùng cẩn thận.
Đột nhiên, Tiêu phi dường như nhớ điều gì, nghiêng đầu hỏi: "Phải , Diệc Vương thành cũng một thời gian ngắn , ngươi mang ý chỉ của bổn cung xuất cung, bảo Vương phi và Trắc Vương phi ngày mai cung một chuyến, là bổn cung trò chuyện với hai họ."
"Vâng."
Tang Lan nhận lệnh.
Lúc , Đoạn Nhi bước , hành lễ: "Tham kiến nương nương."
Tiêu phi liếc cô một cái: "Ngươi trông coi công chúa, chạy đến đây gì?"
Lập tức, Đoạn Nhi quỳ xuống, lóc van xin: "Nương nương, cứu công chúa , công chúa hai ngày ăn uống , cứ thế nữa, nô tỳ lo công chúa sẽ chịu nổi."
Nghe đến chuyện của Cảnh Huyên.
Đôi lông mày thanh tú của Tiêu phi nhíu , sắc mặt tối sầm: "Công chúa bây giờ thế nào?"
"Cứ lì trong phòng, hai ngày nay , nô tỳ cầu xin thế nào cũng chịu ăn."
Hừ!
"Nó chọc bổn cung tức c.h.ế.t mới cam tâm ?”
Tiêu phi tức giận nhưng cũng lo lắng: “Ngươi đây, bất luận thế nào cũng bắt công chúa mở miệng ăn, bổn cung mặc kệ các ngươi cạy miệng nó là nhét thức ăn mồm nó, tóm đều bắt nó ăn . Công chúa nếu xảy chuyện gì, thể xuất giá sang Hồ Ấp đúng hạn, bổn cung sẽ lấy đầu các ngươi."
Hóa , bà quan tâm đến con gái , mà quan tâm đến việc... đó thể xuất giá đúng hạn .
Ha ha.
Đoạn Nhi thất vọng. Trước khi đến, cô còn ôm một tia hy vọng, tưởng rằng Tiêu phi cuối cùng sẽ đành lòng, sẽ bỏ cái vẻ cao cao tại thượng xuống, một bình thường khuyên giải Cảnh Huyên.
Nào ngờ...
Người phụ nữ trong mắt chỉ quyền quý.
Lòng Đoạn Nhi lạnh lẽo, lau nước mắt, dậy, cúi lui .
Trở về tẩm cung của Cảnh Huyên.
Đám cung nữ vội vàng hỏi: "Thế nào? Nương nương ?"
Cô trả lời, mở khóa cửa, khi dặn dò họ: "Các ngươi đừng , cũng trộm, chuyện với công chúa một lát."
Mọi gật đầu.
Cửa đóng !
Đoạn Nhi , Cảnh Huyên vẫn yên đó, cô tới quỳ xuống.
"Công chúa, hà tất ?"
, hà tất ?
"Nô tỳ một câu đại nghịch bất đạo, nếu trong lòng công chúa thực sự oán, hận, thì càng sống cho mới đúng. Chỉ sống, mới cơ hội!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-660-chi-khi-con-song-moi-co-co-hoi.html.]
Hả!
Cô xong câu , ánh mắt tan rã của Cảnh Huyên bỗng động đậy.
Phát hiện lời của hiệu quả, Đoạn Nhi tiếp: "Công chúa từng , sống bằng c.h.ế.t! Đã sống bằng c.h.ế.t, tại còn hành hạ bản như ?"
Đánh thức Cảnh Huyên!
Bàn tay đặt đùi từ từ nắm chặt , nắm chặt lấy vạt áo gấm trong lòng bàn tay.
"Công chúa tỉnh , nếu cứ tiếp tục như , cuối cùng đau lòng khổ sở chỉ thôi."
Hồi lâu...
Ánh mắt cô mới dần trong trẻo trở , chống tay dậy, chân trần giẫm lên sàn nhà lạnh lẽo, đến gương.
Người trong gương mặc bộ váy dài trắng, tóc xõa lòa xòa bên má, khuôn mặt trắng bệch chút máu, nhất là đôi mắt , sâu hoắm thấy đáy, trống rỗng vô hồn.
Như sắp c.h.ế.t.
Đây còn là Cảnh Huyên ngang ngược bướng bỉnh năm nào ?
Cơ thể tê dại từ lâu của cô theo cái lạnh từ lòng bàn chân lan tỏa khắp mà dần dần hồi phục.
Hồi lâu...
Cô mấp máy môi: "Mang cơm nước đến đây."
Đoạn Nhi vui mừng khôn xiết: "Vâng, nô tỳ sẽ bảo Ngự thiện phòng ngay, món công chúa thích ăn nhất."
Vui sướng vô cùng.
Cảnh Huyên gật đầu.
Đoạn Nhi dậy, vội vàng chạy ngoài sai đến Ngự thiện phòng truyền thiện.
Rất nhanh, một bàn đầy thức ăn bày .
Cảnh Huyên ăn nhiều, thần sắc cũng hơn nhiều, nghỉ ngơi một đêm ngon giấc, hôm dậy, tinh thần phấn chấn.
Người trong cung đều xúc động rơi nước mắt.
"Nghe trong điện khách, là Vương phi và Trắc Vương phi.”
Đoạn Nhi báo cho cô .
Ánh mắt Cảnh Huyên lạnh lùng, lệnh: "Chải đầu cho ."
"Vâng."
Đoạn Nhi chải đầu cho cô, Cảnh Huyên cầm một tờ giấy son, mím nhẹ lên môi mấy cái, đôi môi đỏ rực in trong gương, con đó, quyến rũ mà bí ẩn.
Cô chọn một cây trâm khá chói mắt cài lên đầu.
"Công chúa, cây trâm hợp với ."
"Ta thích thế ."
Cười , ngây thơ vô cùng.
Trang điểm xong, cô xách váy chuẩn gặp hai vị hoàng tẩu , khỏi cửa chặn .
"Công chúa, nương nương dặn, cho bước khỏi phòng nửa bước."
"Ta thỉnh an mẫu phi, chẳng lẽ cái cũng ngăn cản ?”
Cô .
"Không dám."
"Thế thì đừng cản."
Nói xong, cô gạt phăng mấy chắn mặt .
Cái khí thế đó, cứ như Cảnh Huyên ngày xưa trở .
Trong đại điện Chương Chí.
Kỷ Mộ Thanh và Trần Hương đến, hai hai bên trái .
Một dịu dàng hiền thục!
Một phóng khoáng hào sảng!
Tiêu phi ở vị trí chủ tọa, nhướng mày phượng, dịu dàng Kỷ Mộ Thanh, hỏi: "Bổn cung mấy hôm con ngã, đập đầu, bây giờ đỡ hơn ?"
Kỷ Mộ Thanh sờ vết bầm tím vẫn còn trán, liếc Trần Hương đối diện với vẻ đắc ý khoe khoang, lúc mới trả lời: "Mộ Thanh đỡ nhiều , mấy ngày nay Vương gia cũng luôn chăm sóc."
"Vậy thì , lúc bổn cung mới tin cũng sợ hết hồn, thể con ngọc ngà châu báu, cú ngã ngàn vạn đừng để xảy chuyện gì."
"Có nương nương quan tâm, Mộ Thanh thể khỏe chứ?"
"Con nha đầu , chỉ cái khéo mồm.”
Tiêu phi khép miệng, ngoài còn tưởng bà thật lòng thích Kỷ Mộ Thanh.
...
Trần Hương trong lòng vui.
Cô vẻ mặt khoe khoang của Kỷ Mộ Thanh, cộng thêm lời cảnh cáo của Cảnh Diệc đó, trong lòng hận đến nhỏ máu.