NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 655: Kiên trì được thì sống!

Cập nhật lúc: 2025-12-22 00:55:05
Lượt xem: 103

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạc Nhược cũng quan tâm nhiều nữa, x.é to.ạc áo ngoài của Kỷ Vân Thư, để lộ tấm lưng đẫm máu.

Lúc , m.á.u vẫn ngừng chảy từ vết thương.

Hắn chọn một cây kim bạc hơ lửa nến, châm gáy Kỷ Vân Thư.

Lại châm liên tiếp mấy cây lên đầu, lưng, mang tai...

Rất nhanh cầm máu!

Mạc Nhược vẻ mặt nghiêm trọng Cảnh Dung: "Bây giờ rút d.a.o cho cô , nhưng mà..."

"Nàng thể c.h.ế.t."

"Cảnh Dung..."

Cảnh Dung đột nhiên gào lên: "Ta , nàng thể c.h.ế.t, bổn vương cho phép nàng xảy chuyện, ngươi ?"

Mạc Nhược hiểu tâm trạng lúc nên chấp nhặt lời lẽ kích động của .

Kiên nhẫn giải thích tình hình: "Cảnh Dung, ngươi nên hiểu rõ, rút d.a.o thể c.h.ế.t, cũng thể sống, cơ hội là năm mươi năm mươi, thể quyết định. Nếu cô chịu đựng , là mạng cô lớn."

Đầu óc Cảnh Dung trống rỗng!

Đột nhiên...

Kỷ Vân Thư rên lên một tiếng "ư".

Cảnh Dung lập tức đẩy Mạc Nhược , nhoài bên giường, nắm chặt lấy ngón tay trắng bệch của cô.

Cô cố mở mắt, đôi môi trắng bệch mấp máy: "Ngài ngoài , để... rút."

"Vân Thư..."

" Ngài ngoài ."

Nếu cô thực sự qua khỏi, cô thấy khoảnh khắc c.h.ế.t .

Cảnh Dung cô, nước mắt rơi xuống.

Mạc Nhược bên cạnh khuyên: "Ngươi ngoài , đảm bảo sẽ dốc hết sức bình sinh để giữ mạng cho cô ."

Giọng điệu kiên định!

Như một lời hứa.

Cảnh Dung đưa tay vuốt những sợi tóc vương má cô: "Nàng , dù chuyện gì xảy cũng sẽ ở bên cạnh bổn vương. Bổn vương đưa nàng thảo nguyên, đưa nàng cưỡi ngựa b.ắ.n cung, còn đưa nàng núi tuyết sa mạc. Nàng ở đó hoa Cách Tang , nàng mở mắt thấy. Bổn vương hứa với nàng, nhất định sẽ đưa nàng , nàng cũng hứa với bổn vương, nhất định để bản xảy chuyện."

Khóe miệng cô từ từ nhếch lên nụ , nhưng còn sức lực.

Cảnh Dung buông tay cô , chống dậy.

Nhìn Mạc Nhược : "Nhờ cả ngươi."

"Ừ.”

Mạc Nhược bao giờ nghiêm túc đến thế.

Cảnh Dung và Đường Tư ngoài.

Hắn với đôi mắt đỏ ngầu xuống , cả khách điếm như một lò sát sinh khép kín, ngoài g.i.ế.c chóc chỉ còn những cái xác đầy máu.

Cảnh Diệc!

Ngươi thực sự tàn nhẫn đến mức ?

Bàn tay trong áo nắm chặt thành đấm.

Nghiêng đầu Văn Nhàn đang canh cửa, : "Chăm sóc bên trong cho ."

"Yên tâm ."

Ngay đó, trong mắt Cảnh Dung bùng lên sát ý tàn độc, đạp chân nhảy xuống , đoạt lấy thanh kiếm từ tay một kẻ địch, vung kiếm bắt đầu một cuộc tàn sát.

Ai xông lên g.i.ế.c kẻ đó, chút lưu tình.

Đường Tư cũng rút roi , nhảy xuống theo.

"Lũ khốn các ngươi dám hại A Kỷ, lấy mạng các ngươi."

Roi vung lên, quấn lấy cổ một tên, siết c.h.ế.t tươi.

"Roi của bà cô đây cũng đến lúc uống m.á.u ."

Bắt đầu cuộc tàn sát vô tận.

Trong phòng.

Mạc Nhược với Kỷ Vân Thư: "Kỷ cô nương, cô nhịn đau."

"Rút ."

"Ta phong huyệt đạo cho cô, giảm bớt đau đớn, nhưng vẫn còn tám phần đau, cô tự c.ắ.n răng chịu đựng."

"Ừ."

chuẩn sẵn sàng!

Mạc Nhược vo tròn một cái khăn nhét miệng cô cho cô cắn.

Người phụ nữ vốn sức khỏe yếu, bệnh nhẹ cũng mấy ngày, huống hồ là d.a.o găm cắm lưng.

Chịu đựng là sống!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-655-kien-tri-duoc-thi-song.html.]

Không chịu đựng là c.h.ế.t!

Mạc Nhược hít sâu một , căng thẳng từng thấy. Nếu là khác, rút d.a.o chắc chắn sẽ căng thẳng thế , nhưng giường bây giờ là Kỷ Vân Thư.

Nếu xảy chuyện gì, e là Cảnh Dung cũng sống nổi.

Hắn nắm chặt tay, tập trung tinh thần, đang định rút thì...

Kỷ Vân Thư mở miệng cầu xin: "Mạc Nhược, ngươi thể hứa với một chuyện ?"

"Cô ."

Cô mấp máy môi, khó khăn : "Nếu... nếu c.h.ế.t, xin... xin ngươi với Cảnh Dung, bảo nhất định... nhất định chăm sóc cho Vệ Dịch, vĩnh viễn... đừng để thế của . Nếu thể... thì đưa Vệ Dịch , rời khỏi Đại Lâm cũng ."

"Kỷ , cô đừng nữa."

"Còn nữa, ngươi với Cảnh Dung, bảo ... nhất định sống thật , đừng chuyện dại dột. Ngoài , với , thiêu xác , tro cốt... rải xuống biển."

"Kỷ ..."

"Ngươi hứa với ."

Mạc Nhược : "Được, hứa với cô, nhưng nghĩ cơ hội chuyển lời giúp cô , bởi vì cô nhất định sẽ , bởi vì hứa với Cảnh Dung, nhất định sẽ để cô xảy chuyện."

Kỷ Vân Thư thở dốc, lời nào nữa.

"Ta rút đây, cô nhịn nhé."

Kỷ Vân Thư c.ắ.n chặt khăn.

Tay Mạc Nhược siết chặt hơn.

Sau đó...

Cổ tay dùng sức.

"A!"

Tiếng hét xé lòng vang lên từ trong phòng.

Vừa vặn lọt tai Cảnh Dung đang tàn sát tầng một, dây thần kinh não như tiếng hét đó cho căng đứt, m.á.u huyết sôi trào.

Hắn cầm kiếm trong tay như con quỷ hút m.á.u tham lam, c.h.é.m từng nhát một.

Máu tươi nhuộm đỏ !

Mặt mũi cũng đầy máu!

Như một con báo săn uống máu.

Chưa ai từng thấy như thế bao giờ!

Một nén nhang , sát thủ trong khách điếm gần như g.i.ế.c sạch, chỉ còn hai tên.

Hai tên đó lập tức vứt kiếm đầu hàng!

"Dung Vương tha mạng, chúng cũng là phụng mệnh hành sự."

Cảnh Dung cầm thanh trường kiếm đẫm máu, đôi mắt khát m.á.u tràn ngập sát ý vô tận, sâu thấy đáy.

Lạnh lùng hai tên đang quỳ đất.

Giơ kiếm lên!

"Lý do hạ lệnh?"

Hai đồng thanh: "Không cho Vương gia bước kinh thành nửa bước."

Vừa dứt lời, Cảnh Dung vung kiếm, c.h.é.m một nhát đứt cổ họng hai tên.

C.h.ế.t !

Không cho bất kỳ cơ hội sống sót nào.

Máu b.ắ.n lên áo bào của .

Bộ trường bào màu xanh nhạt giờ đẫm máu.

Lang Bạc vội : "Vương gia, ngài...”

Hắn dám hỏi.

Cảnh Dung lạnh lùng xác c.h.ế.t trong khách điếm, xung quanh nồng nặc mùi m.á.u tanh.

Hắn ném thanh kiếm đẫm m.á.u trong tay !

Rơi vũng máu.

Đôi mắt âm u nheo , lệnh cho Lang Bạc: "Vứt hết xác c.h.ế.t núi cho sói ăn, bổn vương chúng xương cốt còn."

Hả!

Lang Bạc vẫn kinh ngạc!

Vương gia nhà tàn nhẫn như từ bao giờ thế? Dù tức giận đến cũng đến mức câu vứt xác cho sói ăn chứ.

mà...

"Vâng!"

Dù kinh ngạc nhưng vẫn nhận lệnh.

 

 

Loading...