NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 637: Kỷ Mộ Thanh xuất giá

Cập nhật lúc: 2025-12-21 07:05:18
Lượt xem: 106

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Mộ Thanh tài đức gì mà quốc mẫu?

Loại phụ nữ đó, căn bản lọt mắt Tiêu phi.

"Ngay từ đầu, bổn cung nghĩ đến chuyện để Kỷ Mộ Thanh Diệc Vương phi."

Lương Tông Chính: "Vậy tại nương nương..."

"Lương Tông Chính nên , Kỷ gia hai nắm giữ trọng binh là Kỷ Lê và Kỷ Hoàn. Nếu thể nhân cơ hội thu về dùng, giúp Diệc Vương vinh đăng đế vị, thì cưới cô Diệc Vương phi ? phụ nữ đó tài đức gì mà trở thành quốc mẫu? Cô còn bằng một con nha đầu phố chợ."

Lời cay độc.

Người phụ nữ đó, đức tài, Tiêu phi vốn là cao ngạo, tự cho là thanh cao, thể để mắt đến loại phụ nữ như Kỷ Mộ Thanh?

Phi!

Ngay cả nha đầu rửa chân cho bà cũng đủ tư cách.

Lương Tông Chính mới vỡ lẽ ý , giọng run run: "Hóa , nương nương ngay từ đầu giúp con gái thần đòi công bằng, mà là để Diệc Vương cưới cô nương nhà họ Kỷ, từ đó lôi kéo Kỷ gia lên ngôi."

"Không sai, quả thực là như ."

Lương Tông Chính trán nổi đầy gân xanh.

Oán khí trong lòng ông bùng phát qua ánh mắt, đỏ rực như lửa. Con gái c.h.ế.t thảm, kẻ đầu sỏ những nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật mà còn Diệc Vương phi, chỉ nghĩ thôi ông hận thể diệt cả nhà họ Kỷ.

Tiêu phi nhận ông cam lòng, dậy, bước tới, chậm rãi : "Lương Tông Chính, ông bổn cung hết . Cô tuy trở thành Diệc Vương phi là thật, nhưng đợi khi Diệc Vương nhờ Kỷ gia vinh đăng đế vị, cô cũng hết giá trị lợi dụng, chỉ là một quân cờ thể vứt bỏ bất cứ lúc nào. Muốn quốc mẫu, cô đừng hòng mơ tưởng. Đến lúc đó, cô hoặc là đày lãnh cung, hoặc là tàn phế suốt đời, từ từ hành hạ như mới thực sự báo thù cho Nhứ nhi."

Vừa , bà âm hiểm.

"Hơn nữa, cô gả phủ Diệc Vương, cuộc sống cũng chẳng dễ chịu gì , chừng đợi đến lúc Diệc Vương đăng cơ, cô c.h.ế.t .”

nhếch môi đỏ mọng: “Bổn cung , Lương Tông Chính một cô cháu gái, sinh xinh như hoa, vài phần giống Nhứ nhi."

Hả?

"Sao nương nương nhắc đến Lạc Ly?"

"Ồ? Cô tên là Lạc Ly ? Tên thật , đúng là như tên. Bổn cung còn , cô cầm kỳ thi họa, cái gì cũng tinh thông, dịu dàng hiền thục, đoan trang rộng lượng, hiện tại vẫn xuất giá."

Ý ...

Lương Tông Chính dường như hiểu đôi chút, lông mày khẽ nhíu .

Tiêu phi tiếp tục: "Cô gái như , thế gian hiếm , quốc mẫu thực sự như mới đúng. Chỉ cần thời cơ đến, bổn cung đảm bảo, cháu gái Lạc Ly của ông là ứng cử viên sáng giá nhất cho ngôi vị mẫu nghi thiên hạ mà bổn cung lựa chọn."

Oa, cái bánh vẽ to thật.

Lương Tông Chính vốn đang giận đùng đùng, giờ cơn giận trong lòng bỗng tiêu tan.

, ông vẫn nghi ngờ.

"Lời nương nương là thật?"

"Lời bổn cung câu nào cũng là thật, cho nên Lương Tông Chính cứ yên tâm. Chỉ cần Kỷ gia giúp Diệc Vương lên ngôi hoàng đế, nhà họ Kỷ sẽ chỉ là một đống phế vật vô dụng, thể vứt bỏ bất cứ lúc nào. Đến lúc đó, bổn cung tự sẽ bảo Diệc Vương cưới Lạc Ly, phong cô Hậu, Lương gia các cũng sẽ trở thành hoàng quốc thích."

Hoàng quốc thích!

Bốn chữ to đùng như tẩm đầy quyền lực ném về phía Lương Tông Chính.

Ném cho ông choáng váng mặt mày.

Tiêu phi rèn sắt khi còn nóng: "Đây là lời hứa của bổn cung, tuyệt đối nuốt lời."

Lương Tông Chính cân nhắc trong lòng, cuối cùng c.ắ.n răng, cúi đầu: "Được, thần tin nương nương."

"Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Lương Tông Chính ông tuyệt đối sẽ thất vọng , tương lai Lương gia nhất định sẽ như chim én bay cao."

Ông còn nữa?

Cái bánh vẽ sớm ông choáng váng .

Tiêu phi: " về chuyện Cao Bỉnh Trạch, Lương Tông Chính tuyệt đối đừng ngoài, tránh... rước lấy rắc rối cần thiết."

Ông chắp tay: "Vi thần tuyệt đối sẽ tiết lộ nửa chữ."

Tiêu phi , vị trí.

"Ngày Kỷ cô nương xuất giá, là lúc cơn ác mộng của cô bắt đầu."

Trong đại điện vang vọng tiếng âm hiểm của bà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-637-ky-mo-thanh-xuat-gia.html.]

...

Hôm , Diệc Vương đại hôn.

Cả phủ Diệc Vương ngập tràn khí vui mừng, cũng treo lụa đỏ, đèn lồng đỏ, nến đỏ...

Sáng sớm tinh mơ, ngưỡng cửa phủ Diệc Vương đạp mòn, quan trong triều đều đến, còn nhiều con em quan m.á.u mặt ở kinh thành cũng đến.

Người đến chúc mừng nườm nượp dứt, tiếng pháo nổ cũng liên miên dứt.

Ngay cả quà mừng cũng chất đầy mấy gian phòng.

Kiệu hoa đón dâu từ sáng sớm xuất phát từ phủ Diệc Vương, hướng về phía phủ Tướng quân.

Lúc Kỷ Mộ Thanh vẫn đang trang điểm trong phòng, cô mặc bộ hỉ phục đỏ rực, thêu đôi uyên ương sống động như thật, trang sức vàng bạc thiếu thứ gì.

cầm một tờ giấy son, khẽ mím môi, đỏ rực như lửa, tương phản với bộ hỉ phục.

Trang điểm tinh tế, mắt hạnh trong veo, lông mày lá liễu...

Quả là một mỹ nhân!

Trâm cài ngọc bội búi tóc cũng lấp lánh chói mắt, nhưng hề cảm thấy phô trương, còn toát lên vẻ quý phái.

yên bàn trang điểm, đợi rể đến đón.

Mấy ngày nay, tại Kỷ Mộ Thanh đối xử với Kỷ Uyển Hân cực kỳ thiết, đem nhiều đồ Hoàng thượng ban thưởng cho cô, hôm nay xuất giá còn kéo cô đến giúp trang điểm.

Kỷ Uyển Hân cài cây trâm cuối cùng lên đầu Kỷ Mộ Thanh, con gái dung mạo tinh xảo trong gương, cô khen ngợi.

"Đại tỷ hôm nay thật."

Tỷ , tỷ thấy chột ?

Kỷ Mộ Thanh e thẹn, nhíu mày: "Uyển Nhi, tỷ bây giờ căng thẳng?"

"Lát nữa sẽ bà mối dẫn tỷ , tỷ cứ theo bà ."

"Ừ."

Lúc ...

Bên ngoài truyền đến tiếng hô: "Giờ lành đến ."

Người hầu thở hồng hộc chạy : "Tiểu thư, kiệu hoa của phủ Diệc Vương đến cửa , lão gia bảo đến báo cho tiểu thư, nhanh chóng lên kiệu hoa thôi, kẻo lỡ giờ lành."

Vừa , đám nha trong phòng bắt đầu cuống lên, vội vàng kéo tân nương dậy, đeo lên đủ thứ đồ "lỉnh kỉnh", nhét tay cô một quả táo đỏ chót.

Sau đó...

Khăn trùm đầu trùm lên!

Xuất giá thôi.

Trước cổng lớn, nhóm Kỷ Thư Hàn đều đang đó.

Thấy con gái một hỉ phục đỏ rực bước , ông lập tức đỏ hoe mắt.

Dặn dò: "Về phủ Diệc Vương , con tự chú ý nhiều hơn."

Kỷ Mộ Thanh gật đầu.

Tân nương chuyện.

Kỷ Thư Hàn đành nén nước mắt, đích đưa con gái lên kiệu, theo kiệu hoa rời , ông lén lau nước mắt.

Kỷ Lê thì vẻ mặt nặng trĩu, mặt chẳng chút vui vẻ nào.

Bị Kỷ Thư Hàn thấy, ông lập tức mắng một câu: "Hôm nay là ngày đại hỷ của con, con đại ca mà trưng cái mặt đưa đám đó. Bộ dạng nếu để thấy, bảo Kỷ gia chúng xảy chuyện tày trời gì."

Kỷ Lê đời kính trọng nhất là Kỷ Thư Hàn.

Hắn cúi đầu: "Con sai ."

"Được , ."

Rồi phủ.

 

 

Loading...