NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 634: Con rối
Cập nhật lúc: 2025-12-21 07:05:15
Lượt xem: 121
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ treo cổ thành, Cảnh Huyên như biến thành một khác.
Không ồn ào!
Không quậy phá!
Cung nữ bảo ăn thì ăn, bảo ngủ thì ngủ.
Khác hẳn với Cảnh Huyên chỉ đập phá đồ đạc .
Cô gương, ánh mắt đờ đẫn chiếc gương đồng, trong gương như một con rối, mặc bài bố.
Cung nữ đang chải tóc cho cô.
"Công chúa, cần nô tỳ bảo Ngự thiện phòng chuẩn chút điểm tâm cho ?"
Không trả lời!
"Công chúa?"
Vẫn trả lời.
Cung nữ đau lòng cô, tiếp tục chải tóc.
Không qua bao lâu, Cảnh Huyên mới chậm rãi mở miệng: "Áo cưới may xong ?"
"Hả?”
Cung nữ sững , ngạc nhiên vì cuối cùng cô cũng chịu chuyện, vội vàng đáp: “Nương nương quan tâm đến áo cưới xuất giá của công chúa, sớm dặn dò bên Lễ Bộ , nhất định cho công chúa bộ áo cưới nhất."
"Còn hỉ lễ?"
"Cũng đang chuẩn , danh sách chắc gửi đến ."
"Còn gì nữa?"
"Còn nữa?”
Cung nữ ngẫm nghĩ, mắt sáng lên: “Phải , nương nương còn , đợi ngày công chúa xuất giá một hôm, sẽ đưa công chúa đến chùa Ly Sơn thắp hương, cầu mong công chúa sang Hồ Ấp bình an, đại phú đại quý."
Bình an?
Đại phú đại quý?
Cảnh Huyên với chính trong gương.
"Đoạn Nhi.”
Cô khẽ gọi.
"Nô tỳ đây.”
Cung nữ chải tóc tên là Đoạn Nhi, cô đặt lược xuống, cúi hỏi: “Công chúa gì sai bảo?"
"Ta ăn cháo, ngươi bảo Ngự thiện phòng chuẩn ."
"Vâng, nô tỳ ngay đây."
Vui mừng khôn xiết.
Đoạn Nhi khỏi tẩm cung, đụng ngay Tiêu phi nương nương.
"Tham kiến Tiêu phi nương nương."
"Vội vàng thế?"
"Công chúa ăn cháo, nô tỳ đang định đến Ngự thiện phòng."
Tiêu phi phất tay: "Mau ."
"Vâng.”
Đoạn Nhi ngay.
Tang Lan dìu Tiêu phi tẩm cung của Cảnh Huyên.
Nha đầu đó gương nhúc nhích, như mất hồn.
"Huyên nhi.”
Tiêu phi đến bên cạnh cô, trong gương, : “Hôm nay sắc mặt hơn nhiều , dạo thời tiết đổi, con chú ý giữ gìn sức khỏe."
Cảnh Huyên nghiêng đầu bà một cái, mặt biểu cảm gì, nhạt nhẽo : "Đa tạ mẫu phi quan tâm."
"Làm quan tâm con gái là chuyện đương nhiên, cần gì cảm ơn."
Ha ha.
Cảnh Huyên gì.
Từ chuyện cô treo cổ , thực sự đổi .
Ngoan ngoãn, yên phận.
Cô đòi c.h.ế.t nữa, Tiêu phi tuy yên tâm, nhưng luôn cảm thấy và đứa con gái ngày càng xa cách, ngày càng thiết.
Bà nắm lấy tay con gái, vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô: “Huyên nhi, ngày con xuất giá ngày càng gần , mẫu phi thực sự nỡ xa con. vì cho con, mẫu phi cũng chỉ đành đưa con sang Hồ Ấp. Con sang bên đó nhất định tự chăm sóc bản , cũng nhớ kỹ, con là công chúa Đại Lâm chúng , cao cao tại thượng, ngay cả Hồ Ấp cũng xưng thần với chúng , ai phép bắt nạt con. Sau đó, con đừng dễ dàng tin tưởng khác, thể tin tưởng, chỉ chính con thôi. Hiểu ?"
Người còn , vội dạy cô bài học tâm cơ !
Mẫu phi thế thật hiếm a!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-634-con-roi.html.]
Cảnh Huyên: "Mẫu phi cũng ? Cũng chỉ tin tưởng chính thôi ?"
Hả!
Tiêu phi khựng .
"Huyên nhi, mẫu phi vì các con, dầu sôi lửa bỏng cũng cam lòng, các con mới là thiết nhất của mẫu phi."
"Cho nên, dù là thiết nhất, cũng thể tin tưởng, đúng ?"
Cô hỏi.
Lần hỏi, sắc mặt Tiêu phi sa sầm xuống.
Thấy bà như , Cảnh Huyên nhạt một tiếng.
Không gì.
Tiêu phi cô đang ám chỉ điều gì!
Chỉ đành : "Huyên nhi, mẫu phi con hận , sớm muộn gì cũng ngày con sẽ hiểu nỗi khổ tâm của mẫu phi."
"Vâng, con gái , Tam vương t.ử Hồ Ấp là duy nhất thể trở thành Hồ Ấp Vương, con gái gả sang đó, sẽ là Vương hậu. Mẫu phi khổ tâm như , Huyên nhi thể chứ? Sang Hồ Ấp , con nhất định sẽ an phận sống nốt quãng đời còn , mất mặt hoàng thất Đại Lâm."
"Chuyện qua , con hà tất cố chấp?"
"Cố chấp?”
Từ mới mẻ thật đấy, cô khổ: “Con gái nhận mệnh , còn mà cố chấp? Người cho con chuyện dại dột, con nữa. Người bảo con ngoan ngoãn ở trong tẩm cung, con ngoan ngoãn ở. Người con lấy chồng, con lấy. Người con cho phụ hoàng chuyện và hoàng , con cũng . Bây giờ, con cái gì cũng theo , cố chấp ở ? Thân xác của con, mặc cho mẫu phi bài bố, bảo con hướng Đông, con hướng Đông, bảo , con , cho dù mẫu phi bảo con c.h.ế.t, con cũng sẽ giãy giụa."
Lòng cô sớm c.h.ế.t , cũng thấu , bởi vì cô , từ ngày sinh , cô là một con cờ trong tay mẫu phi.
Có thể vứt bỏ!
Có thể ném !
Cũng thể hủy hoại!
Tiêu phi chỉ thở dài: "Con đừng trách mẫu phi."
Mắt ngấn lệ.
"Con gái mệt , nghỉ ngơi."
Tiêu phi thôi, cuối cùng gì nữa.
Khi bà định rời , Cảnh Huyên đột nhiên một câu: "Phiền mẫu phi con gái lời chúc mừng với hoàng . Ngày đại hôn của hoàng , con sẽ đến, đến lúc đó, con sẽ bảo Đoạn Nhi chuẩn một món quà."
"Được, con nghỉ ngơi cho khỏe, cần gì cứ với mẫu phi."
Tiêu phi rời .
Người , mắt Cảnh Huyên tối sầm , nhưng cô vẫn đó nhúc nhích, trong tầm mắt chỉ khuôn mặt trắng bệch của trong gương đồng.
Nực !
Đó là hai chữ duy nhất hiện lên trong lòng cô lúc .
Không lâu , Đoạn Nhi bưng cháo đến.
"Công chúa, đây là món cháo đậu hoa thích ăn nhất."
Cô liếc , gật đầu: "Để đó, ngươi ngoài ."
"Vâng, nô tỳ đợi ở bên ngoài, công chúa việc thì gọi nô tỳ."
Đoạn Nhi ngoài.
chân cô bước , trong phòng truyền đến tiếng đồ sứ vỡ, cô vội vàng thì thấy Cảnh Huyên giữa phòng, chân là bát cháo nóng hổi đưa tới từ Ngự thiện phòng.
Vỡ tan tành đất.
Nhầy nhụa.
"Công chúa, ... thế?”
Đoạn Nhi chạy tới, lo lắng hỏi.
Cảnh Huyên đó với thể mềm nhũn, mặt lăn dài hai hàng nước mắt, bước khó nhọc về phía cửa sổ.
Miệng lẩm bẩm: "Hoàng thất? Tình ?"
Nói , cô lớn: “Tất cả thứ, chung quy thoát khỏi hai chữ quyền lực."
Tiếng thê lương.
Khiến đau lòng.
Đoạn Nhi hình run rẩy của cô bên cửa sổ, kìm bật .
"Công chúa, đừng như ."
"Ta bây giờ sống, khác gì c.h.ế.t ?"
"Công chúa đừng bậy."
"Đoạn Nhi, đợi ngày xuất giá, ngươi cần theo sang Hồ Ấp nữa, sẽ đưa ngươi khỏi cung. Ngươi nhớ kỹ, nếu thể, cả đời đừng bao giờ bước chân hoàng cung nửa bước."
Hoàng cung, rốt cuộc nơi dành cho con .