Khi Đường Tư đang sét đ.á.n.h ngang tai, Mạc Nhược cũng sang.
Ha ha.
"Nhìn cái gì mà ? Có gì lạ ? Cá của cô rơi xuống đất kìa."
Cô hồn, vội nhặt que xiên cá lên, nuốt nước bọt đ.á.n.h ực một cái, hai má run run Mạc Nhược đang bình thản như .
"Hai họ... là tình huống gì thế?"
"Tình huống gì là tình huống gì?"
"Vừa ngươi thấy ? Tay hai họ... tay , nắm kìa.”
Mặt Đường Tư nhăn nhúm .
Mạc Nhược liếc cô một cái, buông một câu: "Thấy , thì ? Lạ lắm ?"
"Đương nhiên là lạ , tay hai gã đàn ông nắm lấy , ngươi bảo lạ ?”
Cô kích động lạ thường, hạ thấp giọng, nheo mắt : “Ngươi thật cho , hai họ là...”
Đoạn tụ chứ?
"Nói bậy bạ gì đấy?”
Mạc Nhược khẽ mắng: “Đầu óc cô suốt ngày chứa cái gì thế, nghĩ linh tinh."
Đường Tư cam tâm.
Hất cằm lên.
Đột nhiên nắm lấy tay Mạc Nhược: "Đàn ông với đàn ông thế thì , nhưng như chúng thế thì ."
Cô cũng chẳng đầu óc chập mạch mà hành động như thế, chắc là dùng hành động thực tế để bày tỏ ý .
mà...
Mạc Nhược bàn tay đang nắm tay , sững sờ giây lát.
Cảnh tượng , dường như từng trải qua.
Mấy năm , Khổng Ngu cũng từng nắm tay như , với : "Mạc Nhược, theo lên núi ăn chay niệm phật, thể mấy năm về . Huynh tự chăm sóc bản cho , uống rượu hại , uống ít thôi. Thời gian vắng nhà, cũng giúp trông chừng A Dung, ở trong am sẽ cầu phúc cho các ."
Ký ức ùa về, giọng của Khổng Ngu văng vẳng bên tai .
Theo bàn tay đó, ánh mắt từ từ dừng khuôn mặt Đường Tư.
Hắn từng , phụ nữ vài phần giống Khổng Ngu, đến ngẩn ngơ, dù trong lòng rõ phụ nữ Khổng Ngu.
mỗi chăm chú cô như , lòng bình yên đến lạ, cảm giác đó là sự an .
Đường Tư đến luống cuống tay chân, ánh mắt đó, thần thái đó khiến lục phủ ngũ tạng cô nhảy loạn xạ.
Cô vội vàng rụt tay về, cầm lấy que xiên cá, nướng cá e thẹn: "Ngươi... ngươi như thế gì?"
Mạc Nhược bừng tỉnh, cũng chút hoảng hốt, lông mày bất giác nhíu .
"Cái đó... gì, chỉ bừa thôi."
"Ồ."
Đường Tư tươi như hoa.
Tim Mạc Nhược đầu tiên đập thình thịch, bắt đầu bồn chồn, vội vàng xách bầu rượu lên uống một ngụm.
Trấn tĩnh !
Thầm nghĩ, thật sự rung động với con nha đầu thối ... chứ?
Phi phi phi, thể nào.
Tuyệt đối thể nào.
"Đoàng... rầm rầm..."
Một tia chớp kèm theo tiếng sấm nổ vang trời.
Xem sắp mưa ?
Bốn đồng loạt lên trời, rõ ràng bầu trời đen kịt đầy , tự dưng sấm chớp?
Nói thì chậm mà diễn thì nhanh, đột nhiên...
Mưa rơi lộp bộp.
"Á!”
Đường Tư hét lên một tiếng, vứt con cá nướng chín tay , vội vàng dậy ôm đầu.
Mạc Nhược túm lấy tay cô chạy về phía xe ngựa.
Khoảnh khắc đó, Đường Tư ngơ ngác, để mặc kéo lên xe.
Ngay đó, Cảnh Dung cũng kéo Kỷ Vân Thư lên xe.
"Thời tiết quỷ quái gì thế , mưa là mưa.”
Đường Tư lau nước mưa mặt càu nhàu.
Kỷ Vân Thư: "Đây gọi là mưa rào, mưa một lúc là tạnh ngay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-625-triet-ly-cua-tra-gung.html.]
"Mưa rào? Mưa rào là cái gì?"
"Là...”
Cô nhún vai, giải thích thế nào, dù cũng chuyên gia khí tượng, sức khỏe cô vốn yếu, dầm mưa chút cảm lạnh.
"Khụ khụ..."
Cảnh Dung hai lời, cởi áo khoác của khoác lên cô, ôm chặt cô lòng.
Mặc kệ đôi mắt sắp lồi của Đường Tư.
Nhìn , cho thoải mái.
Kỷ Vân Thư cũng né tránh vòng tay , ho rúc sâu hơn lòng .
Tóm là ân ái, ngược cẩu.
Đường Tư nhặt cái cằm rớt đất lên, thầm nghĩ, hai gã đàn ông mà còn tình cảm thế , tên đối diện chẳng chút biểu hiện gì với ? Sự tương phản cũng rõ rệt quá đấy?
Tên đối diện , đương nhiên là Mạc Nhược.
Cô cũng giả vờ ho vài tiếng, nhưng tên vẫn thờ ơ.
Tức quá, cô giơ chân, đá mạnh đầu gối Mạc Nhược.
"Á!"
Trong xe ngựa vang lên tiếng kêu t.h.ả.m thiết.
Sớm muộn gì đầu gối Mạc Nhược cũng cô đá hỏng cho xem.
Về phủ, nhà bếp nấu một nồi gừng.
Thời T.ử Nhiên hiểu chuyện bưng bốn bát gừng từ bếp lên, hai bát đưa cho Vương gia nhà , hai bát còn đưa cho Mạc Nhược.
Cảnh Dung hiểu ý, tự uống một bát, bát bưng cho Kỷ Vân Thư.
Mạc Nhược uống xong một bát bèn đẩy bát sang một bên, : "Ta uống nổi hai bát ."
Thời T.ử Nhiên suýt ngất xỉu tại chỗ: "Ai bảo bát cho ngài?"
"Không cho thì ngươi đặt mặt gì?"
"Là để ngài mang cho Đường cô nương đấy."
Đồ ngốc!
là kẻ ngốc trong tình yêu!
Mạc Nhược chép miệng: "Liên... liên quan gì đến ?"
"Ồ, liên quan đến ngài thì để bảo khác đưa qua ."
"Khoan ."
"Sao thế?”
Thời T.ử Nhiên gian xảo.
Mạc Nhược : "Ta tự .”
Bưng bát gừng lên, quên càu nhàu một câu: “Ngươi cũng giống Vương gia nhà ngươi, phiền c.h.ế.t ."
Miệng thì nhưng vẫn bưng bát gừng tìm Đường Tư.
Ha ha.
Đây là đầu tiên Thời T.ử Nhiên to như .
Thầm nghĩ, đàn ông là thế đấy, dù là động vật m.á.u lạnh cao ngạo đến , gặp phụ nữ là hóa rồng ngay, hung mãnh lắm.
Trong phòng Kỷ Vân Thư.
Cô bộ quần áo sạch sẽ, tóc vẫn còn ướt.
Cảnh Dung bước , đặt bát gừng tay cô.
"Mau uống , kẻo cảm lạnh."
Cô ngoan ngoãn lời.
Uống hơn nửa bát.
"Muộn thế , ngài về nghỉ sớm ."
"Nàng đang đuổi bổn vương ?"
"Không , chỉ là..."
"Không là , bổn vương thêm lát nữa."
Ánh mắt bá đạo của khuôn mặt trắng hồng của Kỷ Vân Thư, ngũ quan tinh xảo, đôi lông mày lá liễu cong cong, đôi môi nhỏ nhắn đỏ hồng...
Đẹp vô cùng!
Trong phòng yên tĩnh, ánh nến lung linh lay động, kéo bóng hai gần .
Đan xen chồng chéo.