Đường Tư chỉ trợn mắt .
Cô bĩu môi, suy nghĩ một chút sáp gần Kỷ Vân Thư, thì thầm hỏi: "A Kỷ, hỏi ngươi , tên nhóc đó từng cô nương nào tổn thương ?"
Vốn giọng to như cái loa, dù cố hạ thấp giọng thì cũng chẳng nhỏ là bao, câu hỏi vặn lọt tai Cảnh Dung ở đuôi thuyền. Hắn liếc mắt, cướp lời khi Kỷ Vân Thư kịp mở miệng.
"Hắn chỉ nữ nhân tổn thương, mà còn nam nhân tổn thương nữa."
"Hả?”
Đường Tư vội bịt miệng, trợn tròn mắt kinh ngạc: “Bị nam nhân tổn thương? Ai thế?"
"Bổn vương.”
Hắn thong thả nhả hai chữ, mắt mặt hồ trong veo mặt, cố tình cao giọng : “Nhớ năm xưa, bổn vương cũng là một thư sinh mặt trắng, Mạc đại công t.ử theo đuổi bổn vương lâu. Bổn vương là kẻ điều, đuổi . Vì thế ngày ngày ngâm trong hũ rượu, mượn rượu giải sầu, mới sinh cái tật nghiện rượu . Đoán chừng bổn vương mà đồng ý nữa, sớm muộn gì cũng c.h.ế.t trong rượu."
Quả nhiên là bạn nối khố!
Dìm hàng thì thôi .
Ngay đó...
Một bình rượu từ đầu thuyền bay vèo xuống đuôi thuyền, Cảnh Dung một tay bắt gọn.
Mạc Nhược nghiến răng ken két: "Nói hươu vượn."
"Bổn vương sự thật, chẳng lẽ Mạc đại công t.ử lúc nào cũng chạy theo lưng bổn vương ?"
Phải , ngài gì cũng đúng.
Mạc Nhược cũng thể phản bác, bởi vì đúng là sự thật.
Từ nhỏ, hai như hình với bóng, Mạc Nhược lúc nào cũng lẽo đẽo theo Cảnh Dung. Cảnh Dung đó, Cảnh Dung gì nấy. Cho đến một ngày, Cảnh Dung chịu hết nổi mắng một trận, đau lòng c.h.ế.t, từ đó về bám theo Cảnh Dung nữa mà ngày ngày ngâm trong hũ rượu, say bí tỉ như đống bùn nhão.
Nhớ nhất là một , Mạc Nhược say khướt, cứ nằng nặc đòi cởi hết quần áo ôm Cảnh Dung ngủ, Cảnh Dung tức điên đ.ấ.m cho mấy phát. Vì thế cứ thấy uống rượu là Cảnh Dung ghét cay ghét đắng, thậm chí là hận.
Tình bạn duy trì đến bây giờ, tuyệt đối xứng đáng gọi là tình bạn cách mạng.
Hai ngừng đấu khẩu, trở yên bình.
Đường Tư tiếp tục truy hỏi Kỷ Vân Thư: "A Kỷ, ngươi cho mà."
"Nói cái gì?"
Cô hất hàm về phía Mạc Nhược: "Hắn từng thích ai ?"
Ừm... thế nào nhỉ?
Về chuyện Khổng Ngu, ai dám nhắc đến mặt .
"Cô thì tự mà hỏi ."
"Hắn chắc chắn sẽ cho ."
"Người trong cuộc còn , là ngoài gì đây.”
Kỷ Vân Thư nhún vai.
Đường Tư hỏi gì cũng đành thôi.
Tiếp tục nghịch nước.
Chèo thuyền xong, mấy bắt vài con cá, nhóm lửa bên hồ nướng cá.
Trời cũng dần tối.
Bên hồ hai đống lửa, nướng mấy con cá. Một bên là Đường Tư và Mạc Nhược, một bên là Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung.
Mùi cá nướng thơm nức mũi!
Lan tỏa trong màn đêm đen kịt, vô cùng hấp dẫn.
Trong bóng tối, đám thị vệ của Cảnh Dung bụng đói cồn cào, ngửi thấy mùi cá nướng càng chịu nổi.
"Thơm quá!”
Có l.i.ế.m môi.
"Phải đấy, ăn một miếng thì mấy."
"Thật ghen tị với Lang thị vệ."
Hả?
Có thắc mắc: "Ngươi ghen tị với gì? Lang thị vệ bây giờ suốt ngày nuôi gà cho Vương gia trong sân, mùi phân gà."
Người bên cạnh bĩu môi: "Thế là ngươi sai . Ngươi nghĩ xem, ít nhất còn cơm ăn. Nhìn chúng xem, theo Vương gia chạy đôn chạy đáo bên ngoài, còn chịu đói. So thì thà nuôi gà cho Vương gia còn hơn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-624-nhung-nguoi-ben-canh-ta-la-han.html.]
Nghe , đều gật đầu tán thành.
"Cũng lý."
còn cách nào khác, chỉ thể nuốt nước bọt, Cảnh Dung đưa con cá nướng xong cho Kỷ Vân Thư.
Cô nhận lấy, đưa lên mũi ngửi, mùi vị cũng tệ.
"Đây là bổn vương nướng theo công thức bí truyền đấy, nếm thử xem."
Chèo thuyền cả ngày, cô sớm đói , c.ắ.n một miếng, cứ tưởng khó ăn cũng cố nuốt vì đói quá.
ngờ, mùi vị cực ngon!
"Ừm, tệ."
"Lần tệ là thật sự tệ ?”
Cảnh Dung cô như một đứa trẻ chờ khen.
"Đây là con cá nướng ngon nhất từng ăn."
"Nói là nàng còn từng ăn cá nướng khác ?"
Cô gật đầu thẳng: "Trước Kỷ Bùi từng đưa bờ sông một , cũng nướng cá như thế ."
Kỷ Bùi!
Mỗi nhắc đến Kỷ Bùi, khóe miệng cô luôn nở nụ .
Mấy năm đó là thời gian vui vẻ nhất của cô.
Cảnh Dung cô nhắc đến Kỷ Bùi, trong lòng chút khó chịu, thậm chí là buồn bã. Nhìn đống lửa đang cháy rực mặt, hồi lâu mới chua chát : "Bổn vương mãi bằng Kỷ Bùi và Vệ Dịch trong lòng nàng. Mỗi nhắc đến họ, nàng luôn vui vẻ nhất."
Hả?
Ghen ?
Kỷ Vân Thư lén , khuôn mặt nãy còn đắc ý vì nướng cá ngon giờ kéo dài thượt.
Cằm sắp rớt xuống đất !
"Sao ngài nghĩ như ?"
"Không tại nghĩ như , mà sự thật là như . Nàng ở bên Kỷ Bùi Vệ Dịch, ký ức giữa các luôn , vui vẻ. ở bên bổn vương, chuyện gặp ngoài tranh đấu triều đình thì là c.h.é.m chém g.i.ế.c g.i.ế.c."
Hắn ghen, mà chỉ cảm thấy bất lực và buồn bã.
Nói thì đúng là , từ khi Kỷ Vân Thư gặp , trải qua phá án thì là những chuyện rắc rối trong triều, những thời gian nhàn nhã như khi ở bên Kỷ Bùi, cũng tự do tự tại như khi ở bên Vệ Dịch.
mà...
Khóe môi cô khẽ nhếch lên: " bên cạnh là ngài, hơn nữa hiện tại tương lai, đều ai thể thế ."
Tim rung lên, cứ tưởng phụ nữ là khúc gỗ, ngoài việc nghiệm thi phá án năng hùng hồn thì chẳng những lời .
Ai ngờ còn trơn tru hơn cả .
Lập tức quét sạch "mây mù" trong lòng .
Cảnh Dung ngạc nhiên cô: "Thật ?"
"Đương nhiên."
Như thể đột nhiên ai đổ một hũ đường miệng, ngọt từ miệng xuống họng, từ họng lan tỏa tim, cả đều ngọt ngào.
Hắn nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô như một đứa trẻ.
Nhìn cô đắm đuối.
Đường Tư bên đống lửa tình cờ sang, thấy hai nắm tay .
Lập tức c.h.ế.t lặng.
Trong lòng như hàng vạn con ngựa phi qua.
Trời ơi!
Đoạn tụ kìa!
Sợ đến mức rơi cả que xiên cá xuống đất.
Nuốt nước bọt ừng ực.