NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 604: Mãnh hổ trong núi
Cập nhật lúc: 2025-12-21 03:42:52
Lượt xem: 138
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Viện An Thường, tứ bề thọ địch.
Sau khi Kỷ Vân Thư trốn thoát, Xảo Nhi và Trang Nhi trong viện bắt, Thời T.ử Khâm cũng bắt sống.
Văn phu nhân lập tức phái đuổi theo!
Tiểu Tịch Nguyệt thấy Kỷ Vân Thư an rời mới buông tay, đôi mắt đỏ hoe .
Không thể tin nổi!
"Mẹ, thích ca ca ? Tại g.i.ế.c ?”
Giọng nghẹn ngào.
Tuy nhiên, Văn phu nhân để ý đến cô bé.
"Tại ? Ca ca đối xử với con, là . Mẹ, tại g.i.ế.c ? Tại ?"
Bốp!
Nào ngờ, Văn phu nhân tát mạnh khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo đó.
"Hỏng việc!”
Quát lớn.
Đây là đầu tiên trong đời Tiểu Tịch Nguyệt ăn tát.
Trên mặt in rõ dấu ngón tay, cô bé hít mũi, ôm mặt, đôi mắt to tròn tràn ngập sự kinh ngạc và chấn động, còn cả nước mắt. Cô bé cao lớn mặt , mà cảm thấy buồn, mà là thấy xa lạ.
Người thế , cô bé từng thấy bao giờ!
Hồi lâu, cô bé mới : "'Khổng Mạnh' , thánh hiền lấy hiếu đầu, nhưng trong 'Tiên Kinh' , đạo phân thiên địa, đặt hiếu trọng. Ca ca sai, g.i.ế.c , con gái tôn sùng 'Tiên Kinh' thì gì sai?"
Người Văn gia Tịch Nguyệt tuy nhỏ tuổi nhưng thông minh lanh lợi, sách hàng vạn cuốn quả sai.
Nói những lời cũng gì lạ!
Ánh mắt Văn phu nhân chấn động, bàn tay đ.á.n.h giờ vẫn còn run rẩy.
Ánh mắt sắc bén dịu xuống.
"Tịch Nguyệt...”
Giọng nhẹ nhàng đầy hối : “Mẹ cố ý, chuyện con hiểu . Mẹ g.i.ế.c , là bảo vệ ."
"Nói dối! Mẹ đang dối!"
"Mẹ lừa con."
Bà định đưa tay chạm hình nhỏ bé của Tịch Nguyệt, nhưng cô bé né sang một bên, bà như một con quỷ dữ.
Giọng lanh lảnh cao vút vang lên: "Mẹ là ."
Bỏ câu đó, cô bé ôm mặt chạy .
Văn phu nhân hối hận thôi!
mà...
Bây giờ lúc để bà áy náy.
Bà đến mặt Thời T.ử Khâm đang bắt giữ, : "Ngươi yên tâm, sẽ g.i.ế.c ngươi. Ngươi vẫn luôn âm thầm bảo vệ Kỷ , cảm ơn ngươi còn kịp."
Đôi mắt lạnh lùng của Thời T.ử Khâm sắc như kiếm, như thể mũi kiếm tẩm kịch độc trong thiên hạ.
"Ngươi cần bằng ánh mắt đó, công t.ử nhà ngươi sẽ . Hơn nữa, đời ai dám g.i.ế.c , sẽ là đầu tiên g.i.ế.c kẻ đó."
Bà rốt cuộc là ai?
Đây là nghi hoặc hiện lên trong lòng Thời T.ử Khâm lúc .
Cô lạnh lùng , vẫn dùng ánh mắt đó phụ nữ mặt.
Văn phu nhân tránh ánh mắt cô , đến mặt Xảo Nhi và Trang Nhi.
Xảo Nhi và Trang Nhi sớm sợ mất mật, hai run lẩy bẩy, trán toát mồ hôi lạnh, đôi mắt kinh hoàng trợn tròn.
Ai mà chẳng sợ c.h.ế.t!
Văn phu nhân dặn dò áp giải họ.
"Đừng hại tính mạng hai họ."
"Vâng!"
Hả?
Xảo Nhi và Trang Nhi , vẻ sợ hãi tan một nửa.
Còn phía .
Tả Nghiêu dẫn của huyện nha và những cao thủ võ lâm từ chui , bắt hết trong Viện An Thường.
Những đó vì chống đỡ nổi nên đều trói gô một đống.
Đường Tư cũng trong đó.
Chỉ thiếu mỗi bóng dáng Mạc Nhược.
Thật ngờ, Cảnh Dung dẫn , Tả Nghiêu phản bội, một cú "ngựa non háu đá", bắt hết của Cảnh Dung . Cũng may là lấy mạng họ.
"Tên cẩu quan , ngươi nhất đừng để bà cô đây sống sót, nếu nhất định sẽ lấy cái mạng ch.ó của ngươi.”
Đường Tư gầm lên.
Khuôn mặt gian xảo nịnh nọt khúm núm của Tả Nghiêu lúc giờ vênh váo hơn nhiều.
Không để ý đến Đường Tư, ông đám trói đất, chất vấn.
"Còn một nữa ?"
Hỏi đương nhiên là Mạc Nhược.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-604-manh-ho-trong-nui.html.]
Không ai trả lời!
"Bản quan ...”
Hai chữ "kiên nhẫn" kịp .
Đã Đường Tư châm chọc: "Bản quan cái gì? Ngươi là tên cẩu tặc, ngũ mã phanh thây cũng đủ."
"Ngươi còn dám già mồm?"
"Phi! Bà cô đây sự thật, ngươi cho rõ đây, ngươi cấu kết với đám trộm cướp, trộm bạc cứu trợ của triều đình, thì tư cách quan. Ngươi đợi đấy, lũ các ngươi chắc chắn sẽ c.h.ế.t khó coi."
Tả Nghiêu tức giận nghiến răng nghiến lợi!
Đôi mắt trũng sâu hiện lên sự kìm nén cơn giận tột độ.
Ông : "Đường cô nương, cô Đại Lâm, vốn nên dính cuộc tranh chấp . Bản quan cho cô một cơ hội, cho tên họ Mạc rốt cuộc đang ở ? Chỉ cần cô , sẽ thả cô ."
Đường Tư đảo mắt.
Mỉm .
"Được , ngươi đây, ngươi đây cho ngươi ."
Tả Nghiêu quả nhiên ghé sát .
"Gần chút nữa."
Gần chút nữa.
"Gần chút nữa ."
Gần chút nữa.
"Phi!"
Đường Tư nhổ toẹt một bãi nước bọt mặt ông , ha hả.
Tả Nghiêu tức điên , vội lấy tay áo lau nước bọt mặt.
"Ngươi tìm c.h.ế.t!"
Định giơ tay đ.á.n.h cô.
mà...
Lại hạ xuống.
Tức đến đỏ bừng mặt.
Đường Tư khinh bỉ : "Cẩu quan, cho ngươi một cơ hội mới đúng. Bây giờ ngươi thả bọn còn kịp, đến lúc Vương gia dẫn g.i.ế.c về, ngươi còn cơ hội sống sót. Nếu , nhất định sẽ xé xác ngươi từng mảnh, ném núi cho sói ăn."
"Vương gia?"
Cười khẩy.
"Hắn còn sống mà về , còn !"
...
Kỷ Vân Thư cưỡi ngựa, chỉ là năm xưa Kỷ Bùi từng dạy cô vài , kỹ thuật cũng nhớ đôi chút.
Sau khi trốn thoát, cô phi ngựa thẳng đến Tiệm vải Tư gia ở ngoại ô.
Lúc ngoài cửa!
Quân lính canh gác nghiêm ngặt!
Những đó đều mặc áo giáp vảy cá đen lạnh lẽo, bên n.g.ự.c trái hình đầu hổ, cầu vai giáp vảy nhô lên, cổ và đầu đều quấn vải đỏ, tay cầm trường kiếm, lông mày dựng ngược như kim.
Nghiêm trang túc sát!
Oai phong lẫm liệt!
cách ăn mặc đó giống tướng sĩ Đại Lâm, cũng giống tướng sĩ biên quan.
Kỷ Vân Thư cưỡi ngựa tới, kéo chặt cương, suýt chút nữa ngã ngựa. Đường xóc nảy, cô kiệt sức, dày đảo lộn, mặt mày tái mét.
Chẳng khác nào say xe!
Cô gắng gượng chống đỡ cơ thể yếu ớt, xuống ngựa, bước khó nhọc về phía cổng lớn.
Những binh lính canh gác bên ngoài lập tức hung thần ác sát giơ kiếm chĩa cô.
g.i.ế.c cô ngay.
Kỷ Vân Thư mím đôi môi trắng bệch, nắm chặt tay, ánh mắt quét một vòng, lấy từ trong tay áo một vật, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Giơ tay lên, ngang bằng vai!
Đôi mắt kiên nghị ngước lên.
"Tránh !"
Giọng lạnh lùng.
Những đó kiếm vẫn thu, tránh, còn ép tới một bước.
Kỷ Vân Thư rõ, nếu tiến thêm một bước nữa, kiếm trong tay những sẽ đ.â.m cô nát như tổ ong.
Cô nhíu chặt đôi lông mày thanh tú, ngay đó, bàn tay đang nắm chặt buông lỏng, một miếng ngọc bội màu cam huyết rơi xuống từ lòng bàn tay, nhưng vì dây treo móc ngón tay nên miếng ngọc treo lơ lửng, nhẹ nhàng đung đưa.
Lắc lư trong trung, lòng bàn tay.
Ngọc bội cam huyết, một mặt khắc hình hổ, một mặt khắc chữ "Tuất".
Mọi thấy miếng ngọc bội đó, kiếm trong tay run lên, tự chủ mà lùi mấy bước, ngơ ngác.
Như gặp mãnh hổ trong rừng!