Tiệm vải Tư gia.
Cảnh Dung dẫn theo Thời T.ử Nhiên và mấy thị vệ, theo dẫn đường về phía hậu viện Tư gia.
Đi qua sân nhuộm và sân phơi vải.
Cuối cùng đến một cái sân rộng rãi sạch sẽ.
Văn Nhàn đang đợi trong nhà.
Thấy đến, lập tức dậy nghênh đón: "Tham kiến Vương gia."
Cảnh Dung xua tay, cho lui . Hắn bước nhà, hai chén đặt bàn.
Ánh mắt trầm xuống.
"Vương gia mời ."
Hắn xếp bằng xuống.
Văn Nhàn vén áo, đối diện .
"Sớm mời Vương gia đến tệ xá, chỉ là Vương gia bận rộn quá nên hôm nay mới cơ hội."
Cảnh Dung , chỉ bưng chén lên uống một ngụm: "Lần đa tạ Văn công t.ử tay tương trợ."
"Cứu Vương gia là vinh hạnh của tại hạ."
Khiêm tốn!
Cảnh Dung gì.
Văn Nhàn rót thêm cho , hỏi: "Nghe Vương gia mất một vật quý giá?"
"Phải, một món đồ quan trọng."
"Là gì ? Vương gia thử xem, tại hạ giúp ngài tìm ."
"Một con ."
"Người?”
Văn Nhàn : “Người nào?"
Cảnh Dung ngước mắt lên, ánh mắt sắc bén mang theo vẻ tàn nhẫn khó nhận thấy: "Người ?"
Văn Nhàn giả ngu: "Không Vương gia đang ai?"
"Bổn vương đến đây , ngươi cần gì vòng vo? Cứ thẳng vấn đề , thẳng thắn với một chút."
Ha ha!
Nam t.ử mặt mày nhợt nhạt đối diện bật , thu vẻ khiêm tốn cung kính , lộ bộ mặt gằn.
"Thị vệ của Vương gia đơn thương độc mã xông phủ ban đêm, tại hạ tưởng là trộm nên bắt ."
"Người ?"
Hỏi nữa.
"Máu thịt be bét, e là... sống bao lâu nữa."
Ngón tay Cảnh Dung cầm chén siết chặt thêm vài phần.
Văn Nhàn : "Chỉ là một tên thị vệ nhỏ bé, Vương gia cần căng thẳng thế chứ. Dù thì kẻ lẻn mật thất phủ cũng đáng c.h.ế.t, tại hạ giữ cái mạng ch.ó cho cũng là nể mặt Vương gia ."
Chà!
Vĩ đại thật đấy!
Cảnh Dung: "Vậy nếu bổn vương đưa thì ?"
"Thế thì xem Vương gia bản lĩnh đó ."
Đột nhiên...
Xào xạc!
Lúc , mái nhà bên ngoài xuất hiện nhiều mặc áo giáp, tay cầm cung tên, đồng loạt nhắm Cảnh Dung và nhóm Thời T.ử Nhiên ở ngoài sân.
Thời T.ử Nhiên lập tức rút kiếm , chuẩn nghênh chiến.
Trong nhà, Văn Nhàn đắc thắng.
"Vương gia đến thì e là... nữa ."
Đối diện, Cảnh Dung vẫn ung dung uống , ánh mắt chỉ liếc ngoài cửa một cái.
Rồi thu hồi.
Lạnh nhạt : "Ngươi sớm bày Hồng Môn Yến chờ bổn vương, hạ quyết tâm g.i.ế.c diệt khẩu, thì thẳng thắn với bổn vương? Bổn vương chỉ , các ngươi... rốt cuộc cái gì?"
"Giang sơn Đại Lâm!"
Bốn chữ thốt từ miệng Văn Nhàn.
"Giang sơn Đại Lâm?"
Nực !
Cảnh Dung: "Các ngươi trăm phương ngàn kế bày mưu tính kế, cướp bạc cứu trợ, g.i.ế.c hại quan viên triều đình, âm thầm phái ám sát bổn vương, chẳng lẽ như là thể đoạt giang sơn Đại Lâm ?"
Nằm mơ!
"Đương nhiên là .”
Văn Nhàn thẳng: “ kế hoạch thực hiện từng bước một. Hoàng đế Đại Lâm hiện nay là một tên hôn quân, vì giữ vững giang sơn mà lạm sát vô tội, đến cả ca ca ruột cũng tha. Thử hỏi một Hoàng đế như chống đỡ nổi giang sơn Đại Lâm? Ngày hôm nay chúng đợi lâu , đợi thiên hạ về tay minh chủ thực sự, bảy mươi mấy mạng của phủ Ngự Quốc Công sẽ giải oan, giang sơn Đại Lâm cũng sẽ đổi chủ."
Ồ!
Cảnh Dung cuối cùng cũng hiểu: "Hóa các ngươi là cố nhân của phủ Ngự Quốc Công!"
"Vương gia thông minh."
"Vậy vị minh chủ thực sự mà ngươi là ai?"
"Một mà ngài ngờ tới."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-603-giang-son-dai-lam.html.]
...
Viện An Thường!
Sau khi Cảnh Dung , Kỷ Vân Thư cứ yên.
Lo lắng chờ đợi.
lúc , Văn phu nhân hàng xóm sang, còn mang theo mấy hộp bánh quế hoa.
"Kỷ , Tịch Nguyệt về ngài thích bánh quế hoa , cho nên hôm nay đích mấy hộp mang sang cho ngài, ngài nếm thử xem."
Nhét một miếng tay cô.
Bây giờ cô gì tâm trạng ăn uống, Văn phu nhân hiền từ mặt, cô nhẹ.
Đẩy bánh .
"Văn phu nhân, tại hạ bây giờ ăn."
"Mới xong, ngon lắm, để lâu ăn sẽ mất ngon."
Văn phu nhân kiên quyết đưa cho cô.
Lúc , con mèo cô nuôi bỗng nhảy , cào cào áo cô.
"Meo~"
Kỷ Vân Thư nghĩ ngợi, lấy một miếng bánh trong hộp, bẻ một mẩu nhỏ đút cho con mèo.
Văn phu nhân bỗng : "Kỷ , con mèo e là ăn ."
"Con mèo tại hạ nuôi tham ăn lắm, cái gì cũng ăn."
Thế là đút cho con mèo.
Con mèo l.i.ế.m láp lia lịa, cái lưỡi mềm mại l.i.ế.m lòng bàn tay cô, nhột nhột, thoải mái.
mà...
"Meo~"
Con mèo bỗng rùng một cái, ngã vật ngay tại chỗ, hề báo .
Nằm im bất động đất, như c.h.ế.t!
Kỷ Vân Thư hề bất ngờ, bàn tay đang xòe từ từ nắm , siết chặt thành đấm.
Đôi mắt dần trở nên lạnh lẽo.
"Tại ?”
Cô hỏi.
Giọng trầm.
Văn phu nhân cũng thu vẻ mặt từ bi, ánh mắt tang thương cô, trong mắt thoáng qua chút đau khổ.
Hồi lâu...
Mới thốt một câu: "Đây là mệnh của ngài."
Số mệnh?
Kỷ Vân Thư nhạt một tiếng, dậy cửa.
Phía , Văn phu nhân gọi cô : "Không kịp nữa !"
Bước chân cô dừng , lưng về phía bà : "Các vì đạt mục đích mà thực sự lạm sát vô tội ?"
"Chúng đợi mười bốn năm , thể đợi thêm nữa."
Kỷ Vân Thư nhạt một tiếng, bước khỏi cửa.
Tuy nhiên, Văn phu nhân bỗng hô lên: "Chặn ."
Lúc , mười mấy xông sân, chặn đường cô.
"Viện An Thường khống chế , mấy bạn của ngài cũng bắt . chúng sẽ g.i.ế.c họ, bởi vì thứ chúng ... là mạng của vị Vương gia ."
Kỷ Vân Thư siết chặt nắm đấm, nghiến răng.
Đôi mắt đỏ ngầu!
Ngay đó, Thời T.ử Khâm từ trong bóng tối nhảy .
Văn phu nhân hiệu bằng mắt, những bèn xông lên.
Thời T.ử Khâm lao c.h.é.m g.i.ế.c với đám đó.
Cuối cùng mở một con đường máu.
"Tiên sinh mau ."
Cô định xông khỏi viện, nhưng Văn phu nhân chắn mặt cô.
"Tránh !"
Không !
Cô cứu Cảnh Dung.
Không từ lúc nào, Tiểu Tịch Nguyệt bỗng nhảy .
Ôm chặt lấy Văn phu nhân, với Kỷ Vân Thư: "Ca ca , ngoài cửa một con ngựa."
Kỷ Vân Thư run rẩy , mắt đỏ hoe.
Tiểu Tịch Nguyệt hét lên: "Mau !"
Cô lùi vài bước chạy khỏi Viện An Thường.
Lên con ngựa Tiểu Tịch Nguyệt chuẩn sẵn, phi thẳng đến Tiệm vải Tư gia.