NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 593: Người câm?

Cập nhật lúc: 2025-12-20 16:18:05
Lượt xem: 121

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vẻ mặt Mạc Nhược đầy bất mãn và bất lực.

Miệng còn thở dài thườn thượt.

Thấy Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư bước , thong thả buông một câu đầy vẻ tùy ý: " điều, tỉnh dậy đòi uống nước. Vừa cho uống xong thì đòi sống đòi c.h.ế.t, cứ như đàn bà con gái , khuyên thế nào cũng , đành điểm huyệt cho ngoan ngoãn im.”

Nói xong, càu nhàu: “Ta bảo mà, loại cứu sống cũng nhất định sẽ tìm c.h.ế.t. Thấy , sai ? Bây giờ thì , phòng mùi m.á.u tanh, bộ chăn đệm đích phố mua về cũng hỏng hết , bảo tối nay ngủ ở đây? Thật là."

Có thể thấy, thực sự vui.

Ngồi bên bàn, rót hai chén , uống ừng ực như uống rượu!

lời than vãn của chẳng ai đáp !

Cảnh Dung nghiêm mặt giường, nhíu mày hỏi Mạc Nhược: "Tình hình thế nào?"

"Đã bảo c.h.ế.t , căng thẳng cái gì?"

"Có moi ?"

"Moi thì moi , nhưng mà...”

Mạc Nhược nhắc nhở: “Nếu giải huyệt cho , khi c.ắ.n lưỡi tự sát cũng nên. Có khi ngươi kịp hỏi xong câu nào c.h.ế.t . Ngươi xem loại điều thế chứ? Ta vất vả cả đêm mới cứu cái mạng về, cảm kích thì thôi còn một mực đòi c.h.ế.t, đúng là chà đạp lên thành quả lao động của ."

Ngươi xem đúng ?

Cảnh Dung để ý đến lời phàn nàn của , đến bên giường .

Người tuy cử động , mặt mày tái nhợt, nhưng đôi mắt đen láy ánh lên quyết tâm c.h.ế.t.

Đột nhiên...

Kỷ Vân Thư : "Để chuyện riêng với xem ."

, cô dùng từ " chuyện" chứ "thẩm vấn".

Cảnh Dung và Mạc Nhược đều ngạc nhiên!

"Riêng tư?"

"Ừ.”

Cô gật đầu, bước tới.

Khi cô cúi xuống , cũng vặn bắt gặp ánh mắt cô. Một cảm giác khó tả, chỉ thấy ánh mắt bỗng dịu xuống, mang theo chút kích động và... đau buồn.

Phải, là cảm giác đó!

Sự đổi trong ánh mắt đều Cảnh Dung bên cạnh thu tầm mắt. Hắn vốn còn chút lo lắng, sợ Kỷ Vân Thư ở riêng với sẽ xảy chuyện, nhưng giờ phút , lo lắng đều tan biến.

Hắn giơ tay lên, chập ngón trỏ và ngón giữa , điểm nhẹ lên n.g.ự.c giường.

Giải huyệt!

Sau đó, với Kỷ Vân Thư: "Bổn vương ở ngay ngoài cửa."

Cô gật đầu.

Thế là Cảnh Dung kéo trong phòng ngoài.

Mạc Nhược khó hiểu, ngoái đầu đầy lo lắng: "Kỷ võ công!"

Nhắc nhở!

"Thế mà ngươi dám để họ ở riêng với ? Ta cho ngươi , vết thương của tên tuy nặng nhưng khi chữa trị đỡ nhiều , g.i.ế.c một trói gà chặt dễ như trở bàn tay."

So với sự căng thẳng của , Cảnh Dung bình tĩnh hơn nhiều.

Hắn thốt một câu: "Ta tin nàng ."

Hơn lời giải thích.

Cũng chặn lo lắng và nghi ngờ trong lòng Mạc Nhược.

Đành thôi !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-593-nguoi-cam.html.]

Đường Tư bám khung cửa, vươn cổ trong, tai dỏng lên ngóng.

Ngay đó Cảnh Dung xách như xách gà con lôi , ném thẳng sân.

Trong phòng!

Người giải huyệt nhưng tìm c.h.ế.t nữa.

Kỷ Vân Thư kéo ghế xuống bên giường.

Cô nhẹ giọng mở lời: "Ngươi với ?"

"..."

"Ngươi cũng . Nếu ngươi c.h.ế.t, cũng cản. đó, vài lời hỏi ngươi. Tuy nhiên hết, để đoán xem các ngươi là ai nhé."

Giọng cô vẫn bình thản như , cảm xúc gì.

Người cũng gì, chống tay dậy.

Hai đôi mắt thẳng .

Kỷ Vân Thư cũng hơn. Hắn ba mươi tuổi, da ngăm đen thô ráp, qua là quanh năm lăn lộn đao kiếm. Trên mặt chi chít những vết sẹo nhỏ, vết đao, vết kiếm, vết xước, giống như... từ nhỏ chịu đủ loại huấn luyện khắc nghiệt nên để những vết sẹo .

Trong đôi mắt toát lên vẻ cứng cỏi sắt đá và sự lạnh lùng sợ c.h.ế.t.

Người như giống t.ử sĩ, mà giống mang mối thâm thù huyết hải hơn.

Cô thu ánh mắt đ.á.n.h giá, khóe miệng từ từ nhếch lên, : "Xem , ngươi hứng thú với chủ đề của . Vậy thẳng nhé."

"..."

"Các ngươi của Diệc Vương, cũng từ kinh thành đến, thì của triều đình. Hơn nữa cũng giống giang hồ, mà giống... một tổ chức kỷ luật, quy củ hơn, cách khác, là một đội quân quanh năm trui rèn trong đao kiếm."

Giọng điệu cô vẫn mặn nhạt.

khiến sững sờ.

"Có vẻ xa , chuyện gần hơn chút .”

Cô trầm ngâm suy nghĩ một lát hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì khiến tổ chức thuộc triều đình như các ngươi nảy sinh sát tâm, g.i.ế.c một vị Vương gia chẳng liên quan gì đến các ngươi? Lại còn ôm quyết tâm liều c.h.ế.t mà đến? Chẳng lẽ trả giá cao nên các ngươi nhận tiền g.i.ế.c ? Ừm... hình như đúng! Hay là vì thù riêng oán hận? Cái ... hình như cũng thông."

tự phủ định.

"Đều !"

Cuối cùng cũng mở miệng.

Kỷ Vân Thư với : "Ta còn tưởng ngươi câm đấy."

"..."

"Đã mở miệng chuyện thì chúng tâm sự chút ."

Người gì.

Coi như ngầm đồng ý.

Thế là...

Kỷ Vân Thư hỏi: "Mục tiêu của các ngươi rõ ràng, ai dám cản đường thì g.i.ế.c. các ngươi g.i.ế.c , lạ thật đấy. Chẳng lẽ cấp của các ngươi đặc biệt nhấn mạnh điểm ? Ra lệnh g.i.ế.c Dung Vương! hại ? Cấp của các ngươi thật đấy, đối xử với như , nhưng đó là ai nhỉ?"

Lưu Thanh Bình?

Đây là duy nhất cô nghĩ đến.

cho dù cho Lưu Thanh Bình mượn một trăm lá gan, ông cũng dám thế.

"Trên đời , tại hạ quen ít, thấy nhiều nhất cũng là xác c.h.ế.t xương trắng thôi. Cho nên thực sự nghĩ đó là ai? Không ngươi bằng lòng cho , nếu cơ hội, nhất định sẽ đích cảm ơn ơn g.i.ế.c của ."

Thái độ của cô nghiêm túc, cũng chân thành!

ánh mắt trầm xuống.

 

 

Loading...