NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 587: Tiệm vải Tư gia

Cập nhật lúc: 2025-12-20 16:17:59
Lượt xem: 128

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Vân Thư trầm ngâm .

Tạ đại nương mấp máy môi, thăm dò hỏi một câu: "Kỷ , những gì giúp gì cho ngài ?"

Cô mỉm nhẹ: "Có ích mà, chỉ là... suy nghĩ kỹ ."

"Vậy thì , tóm ngài cứ hỏi, sẽ hết."

"Đa tạ.”

: “Trời cũng còn sớm nữa, lát nữa sai mang cơm đến, bà ăn xong nghỉ ngơi cho khỏe."

Tạ đại nương thở dài, cụp đôi mắt sưng đỏ xuống, khẽ gật đầu!

Cô cũng nán lâu, an ủi thêm vài câu rời .

Hôm , Tạ đại nương rời khỏi Viện An Thường.

Cũng từ hôm đó, Kỷ Vân Thư cứ mãi trong sân suy nghĩ.

Xảo Nhi và Song Nhi quen với cảnh , theo thói quen pha một chén nóng đặt bên tay cô lặng lẽ lui , phiền.

Không qua bao lâu, bức tường yên tĩnh mấy ngày nay bỗng truyền đến tiếng gọi "Ca ca".

Giọng nhẹ, nhưng trong trẻo.

Rõ ràng là giọng của Tiểu Tịch Nguyệt.

Kỷ Vân Thư hồn, đầu , thấy Tiểu Tịch Nguyệt đang trèo tường, khóe miệng nở nụ rạng rỡ trong sáng, vươn tay về phía cô.

"Ca ca, đỡ với."

tới, đỡ cô bé xuống, kéo trong sân .

"Sao mấy hôm nay đến?"

Tiểu Tịch Nguyệt chống cằm, phồng má : "Mấy hôm nay nhà bận lắm, thương buôn lớn đặt nhiều vải, cha và các công nhân việc gấp rút, ngày nào cũng nhuộm vải phơi vải, nên cũng giúp một tay. Hôm qua mới xong, nên hôm nay sang tìm ca ca chơi."

"Cha sang đây ?"

"Dù thì nếu ở phòng thêu, hoặc ở trong phòng, họ sẽ sang tìm ca ca, lo ạ."

"Vậy thì ."

Kỷ Vân Thư rót cho cô bé một cốc nước, bảo Xảo Nhi lấy ít điểm tâm.

Tiểu Tịch Nguyệt vẻ đói lắm, cầm mấy miếng bánh ăn ngấu nghiến.

Ngon lành cành đào!

Vừa ăn : "Vẫn là điểm tâm chỗ ca ca ngon nhất."

Kỷ Vân Thư: " điểm tâm cũng ngon mà."

Không lời khách sáo!

Tiểu Tịch Nguyệt phồng má, chớp mắt hỏi: "Ca ca thích điểm tâm ạ?"

Cô gật đầu.

"Vậy mai bảo thêm một ít mang sang cho ca ca."

"Không cần phiền phức thế ."

"Cần chứ ạ, chỉ cần ca ca thích ăn, sẽ thấy phiền .”

Khóe miệng cô bé cong lên: “Lần ngươi đến nhà khách, cha và bao giờ với khác như , cũng bao giờ quan tâm khác như . Có thể thấy, cha thích ca ca."

Cô đưa ngón tay ấn nhẹ lên trán cô bé: "Quỷ sứ! Người cha quan tâm và yêu thương nhất là , chỉ là ngoài, họ khách sáo với thôi."

Tiểu Tịch Nguyệt đưa mu bàn tay xoa trán, vì đau mà ngọt ngào.

Ăn xong điểm tâm, Kỷ Vân Thư bảo Xảo Nhi đưa cô bé rửa tay.

Rửa xong, cô bé chui tọt trong phòng, quen cửa quen nẻo đến bàn sách, thấy mấy cuốn sách đặt đó bèn hưng phấn reo lên.

Thích sách là thói quen !

Cô bé cầm một cuốn lên: "A, cái , đây là 'Lưu Song Du Viên' của Trần Tầm Tử. Trước mới phần đầu thì vội bỏ xuống, đến xem thì sách thấy nữa, cũng ai lấy mất."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-587-tiem-vai-tu-gia.html.]

Xảo Nhi dịu dàng: "Tiểu Tịch Nguyệt, chỗ nhà bọn tỷ nhiều sách lắm, nếu thích thì cứ thường xuyên qua đây."

"Vâng ạ."

Cô bé gật đầu lia lịa.

Lật giở cuốn sách tay càng thêm hào hứng.

Cuối cùng phịch xuống ghế, say sưa .

Xảo Nhi khỏi phòng, với Kỷ Vân Thư: "Tiểu Tịch Nguyệt đang sách, là mấy cuốn để bàn ạ."

"Con bé đó thích sách cũng ngày một ngày hai, cứ để nó ."

mà...

Trong phòng bỗng truyền tiếng : "Đây chẳng là của ca ca ?"

Kỷ Vân Thư trong phòng, hiểu, bèn bước .

Chỉ thấy Tiểu Tịch Nguyệt giá sách, tay cầm một tờ giấy. Cô gần xem mới phát hiện đó là tờ giấy vẽ hình ngọc bội.

"Thứ , nhận ?"

"Ngọc bội là của ca ca ."

"Ca ca ?"

Gật đầu: "Huynh thường treo ở đuôi sáo, lúc sờ cũng cho."

Hả!

Kỷ Vân Thư sững .

Tiểu Tịch Nguyệt: "Đây là riêng cho , đời chỉ một miếng. Huynh vẫn luôn treo sáo, nhưng thấy ngọc bội đó hình như thiếu một nửa, bảo nửa vỡ , nên bảo thợ ngọc cắt .”

Lại giơ tờ giấy trong tay lên: “ mà ca ca, hình vẽ ngọc bội ?"

Hóa Xảo Nhi ảo giác!

Tiếng sáo truyền đến từ bên cạnh chắc là do ca ca của Tiểu Tịch Nguyệt thổi.

Kỷ Vân Thư trả lời câu hỏi của cô bé, ngược tò mò hỏi: "Lần đến nhà thấy ?"

"Mấy năm ở nhà nữa , chỉ thỉnh thoảng về một chuyến. Muội cũng bận gì? Chỉ , hình như mở một tiệm vải ở bên ngoài."

Tiệm vải?

Cùng lúc đó ở một nơi khác.

Sau mấy ngày điều tra, Lang Bạc tra rõ thông tin về bốn thương hộ mà Cảnh Dung giao cho, lúc đang dâng tài liệu lên cho Cảnh Dung.

"Vương gia, lai lịch bốn thương hộ tra rõ ràng . Trong đó ba nhà gì bất thường, nhưng vải vóc Tư gia vận chuyển kinh thì chút kỳ lạ."

Cảnh Dung nghiêm mặt lật xem tài liệu trong tay.

Biết ...

Hóa đó là tên một tiệm vải, gọi là Tiệm vải Tư gia! năm triều đình bắt đầu cấp phát bạc cứu trợ thì đăng ký khai trương.

Nói là tiệm vải, nhưng khắp phố lớn ngõ nhỏ chẳng thấy cái cửa hàng nào!

Tiệm vải ở một cái sân lớn nhỏ ngoại ô phía Nam thành Ngự Phủ, chẳng gì kỳ lạ, đúng là một tiệm vải đầy đủ các khâu dệt vải, nhuộm vải, phơi vải.

Lang Bạc : "Vải vóc nhà họ mỗi năm chỉ vận chuyển một , đều là vận chuyển kinh. Các trạm dịch quả thực ghi chép, nhưng rốt cuộc vận chuyển đến kinh thành cho ai thì . Thuộc hạ phái xổm ngoài cửa mấy ngày, ngay hôm qua thấy mấy xe vải vận chuyển từ bên ngoài . Theo lý mà , bọn họ vốn ăn buôn bán vải vóc, vận chuyển vải ngoài chứ, chuyện vận chuyển trong? Cho nên tối qua thuộc hạ lẻn , xem cho rõ. Vương gia đoán xem, thuộc hạ phát hiện cái gì?"

Đoán xem?

Đầu ngươi cửa kẹp !

Dám chơi trò đoán đố với bổn vương.

Cảnh Dung lườm một cái cháy mặt.

Lang Bạc nhận lỡ lời, vội vàng .

"Số vải vận chuyển đó, giống hệt vải của Phường Thêu Văn Gia."

 

 

Loading...