Cảnh Dung gắp một miếng thịt gà bỏ bát cô.
"Ăn !"
Đừng khách sáo!
Kỷ Vân Thư đành đặt miếng ốp góc trong tay sang một bên, cầm đũa lên ăn vài miếng.
Chợt nhớ điều gì, cô ngước mắt hỏi : "Nghe hôm qua trạm dịch gửi tài liệu tới, xem cả ngày hôm nay , thế nào? Có manh mối gì ?"
Hắn buông một câu nhẹ tênh: "Giống nàng thôi, thể là ."
Lại còn học lỏm đấy.
Lúc , con mèo nuôi trong viện lạch bạch chạy tới, móng vuốt cứ cào cào chân Kỷ Vân Thư.
"Meo~"
Cô cúi xuống : "Nhóc con, đói ?"
"Meo~"
Cô đặt bát đũa xuống, bế con mèo lên, gắp một miếng cá khô định cho nó ăn.
mà...
Con mèo chồm lên, nhảy phắt lên bàn, nhảy tót xuống đất.
Miếng ốp góc vốn đặt bàn nó hất rơi xuống đất.
Nhóc con , cũng nghịch ngợm quá nhỉ!
"Meo~"
Kỷ Vân Thư vội nhặt miếng ốp góc lên, ôm con mèo lòng.
Mắng yêu: "Sao quậy phá thế hả?"
Không ngờ là...
Con mèo duỗi thẳng chân, giãy giụa liên hồi.
"Meo~"
"Sao thế ?"
Miếng ốp góc trong tay cô vô tình đưa gần, con mèo bèn cố sức vùng vẫy chạy về hướng ngược , cuối cùng nhảy xuống đất, vèo một cái biến mất tăm.
Như gặp ma .
Cảnh Dung cũng ngẩn , lẩm bẩm: "Con mèo đó chẳng ngoan ? Sao như gặp kẻ thù thế ?"
Kỷ Vân Thư ngẫm nghĩ, giơ miếng ốp góc trong tay lên: "Chẳng lẽ... là vì cái ?"
Hả?
Cô giải thích: "Thứ là tháo từ tấm bình phong trong phòng Diệp nhi, thấy đó mấy vết cào, nghĩ là thể liên quan đến vụ án nên mang về."
"Thứ kỳ lạ lắm ? Mà khiến con mèo phản ứng dữ dội như ?”
Hắn cầm lấy miếng ốp góc, lông mày nhíu , đưa lên mũi ngửi.
Hít hít vài cái.
"Sao mùi trần bì."
Hả!
Kỷ Vân Thư kinh ngạc.
"Trên mùi trần bì?"
Hắn gật đầu chắc chắn: "Hồi nhỏ quấy ban đêm, ma ma bên cạnh thường để ít trần bì trong gối gỗ đàn hương của cho dễ ngủ, nên mùi dù nhẹ đến cũng ngửi thấy."
Ra là thế!
Kỷ Vân Thư: "Mèo ghét nhất mùi chanh và quýt, thảo nào nó phản ứng mạnh như ."
" mà...”
Cảnh Dung đưa miếng ốp góc lên mũi ngửi: “Mùi trần bì đó tỏa từ bản miếng gỗ , mà là... từ mấy vết cào ."
"Vết cào?"
" !"
Cô cầm miếng ốp góc, sờ sờ mấy vết cào đó, đưa lên mũi ngửi.
Ừm, đúng thật!
Cô : "Mùi chắc là lưu từ vật gây vết cào . Miếng ốp góc bằng gỗ Nam Chương, bất kỳ mùi gì dính cũng sẽ lưu trong gỗ mãi. Ta vốn tưởng là do con mèo c.h.ế.t trong phòng cào , nhưng quýt là mùi mèo ghét nhất, ngửi thấy một tí là chạy mất dép , thể để mùi quýt móng vuốt ? Có thể thấy, vật gây mấy vết cào thể liên quan đến cái c.h.ế.t của Diệp nhi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-581-chiu-don-nhan-toi.html.]
Cảnh Dung: "Sao nàng vết cào liên quan đến vụ án? Biết là do Diệp nhi tự thì ."
Kỷ Vân Thư: "Ta chắc chắn, nhưng bỏ qua bất kỳ manh mối nào."
Thật tận tâm!
Cảnh Dung về phía căn phòng bên trong: "Bộ hài cốt trong phòng đó nàng định bao giờ cho chuyển mai táng?"
Cô dứt khỏi suy nghĩ về miếng ốp góc, một câu: "Bây giờ lúc."
"Chẳng nghiệm xong ?"
"Chưa xong hẳn, vẫn đang đợi."
"Đợi cái gì?"
Kỷ Vân Thư: "Ngài còn nhớ , ngày đầu tiên nhặt mấy viên sỏi trong sân ?"
"Nhớ!"
Cô đầy ẩn ý: "Sỏi ngâm trong nước tương mười ngày, đó bọc vải , chà một vòng lên bộ hài cốt. Nếu c.h.ế.t lúc sinh thời chèn ép, xương ở vị trí đó sẽ chuyển sang màu đen. Diệp nhi cưỡng bức đến c.h.ế.t, lúc sinh thời chắc chắn giãy giụa, hai tay và cơ thể cũng chắc chắn giữ chặt đè nén. Những trường hợp đó xương cốt hiện lên , nhưng sỏi ngâm nước tương thể hiện lên dấu vết chèn ép. Biết đến lúc đó thể manh mối về hung thủ."
Được , Cảnh Dung thừa nhận, học thêm một chiêu.
"Đầu óc nàng chứa là kiến thức."
"Đa tạ quá khen."
Chẳng khiêm tốn chút nào.
Lúc , Lang Bạc tới bẩm báo: "Tả đại nhân đến ."
Trời sắp tối , chạy đến gì?
Cảnh Dung ngước mắt lên: "Hắn còn dám đến."
Nhận tiền riêng của Kiều gia, kết thúc qua loa một vụ án, Cảnh Dung còn kịp hỏi tội , tên tự dâng xác đến.
Trong tiền sảnh!
Tả Nghiêu quỳ rạp đất, hai tay vươn dài về phía .
Trước mặt là một cây gậy dài.
Chịu đòn nhận tội?
Thú vị đấy!
Hắn tuy cúi đầu nhưng tai dỏng lên ngóng!
Nghe thấy tiếng bước chân đến gần, càng ép sát xuống đất, hận thể đào cái lỗ chui xuống cho thành khẩn hơn.
Cảnh Dung bước , thấy cảnh tượng buồn mắt, sững .
Trời ạ!
Cái quỷ gì thế ?
"Hạ quan, tham kiến Dung Vương.”
Giọng Tả Nghiêu vang lên lanh lảnh.
Chẳng khác nào giọng thái giám hô "khởi giá" khi Hoàng đế xuất tuần.
"Tả đại nhân, ngươi cái gì thế ?"
"Hạ quan phạm trọng tội, nhất thời ma xui quỷ khiến, nảy sinh lòng tham, năm xưa nhận tiền riêng của Kiều gia. Giờ nghĩ hối hận kịp, xin Vương gia trách phạt."
Nói trong nước mắt.
Cảnh Dung: "Ồ? Hóa Tả đại nhân thực sự nhận tiền riêng ."
"Vâng... ạ."
Hắn ghế chủ tọa, nhạt: "Vậy bổn vương hỏi ngươi, nếu Kiều T.ử Hoa chuyện , ngươi định giấu giếm mãi ?"
"Đương nhiên , hạ quan sớm hối hận, năm xưa quả thực nên nhận bạc đó. Thực lúc Vương gia mới đến hạ quan bẩm báo , chỉ vì sợ Vương gia bận rộn, lo phiền Vương gia nên mới chần chừ ."
Sắc mặt Cảnh Dung sa sầm ngay lập tức: "Ngươi còn oán trách bổn vương thời gian ?"
Tả Nghiêu lỡ lời, run lên, n.g.ự.c suýt chạm đất, vội vàng giải thích: "Là hạ quan vụng miệng sai, xin Vương gia tha tội."
Rầm!
Một chưởng đập mạnh xuống bàn.
Cảnh Dung lạnh lùng : "Tha tội? Ngươi là quan phụ mẫu của Ngự Phủ, vì tư lợi cá nhân, nhận hối lộ, kết thúc qua loa một vụ án đầy sơ hở, thật là hoang đường. Bổn vương nếu cách chức điều tra ngươi, ăn với bách tính?"
"Vương gia, hạ quan tuy nhận hối lộ, nhưng đó bèn hối hận ngay. Lúc đó quả thực trả bạc cho Kiều gia. Ngỗ tác tuy cũng nhận bạc, nhưng kết quả nghiệm thi sai sót, lúc đó c.h.ế.t quả thực là trúng độc bỏ ."