NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 580: Cái đó gọi là vóc dáng

Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:24:35
Lượt xem: 129

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tên hầu đó khập khiễng xuống lầu, dáng vẻ vô cùng lạnh lùng âm u.

Kỷ Vân Thư thu hồi ánh mắt.

Thủy Liên vuốt ve con mèo bóp đau trong lòng, đến mặt Ngôn nương, phàn nàn: "Ngôn nương, cái tên què c.h.ế.t tiệt đó thường xuyên bắt nạt mèo của chúng , bà cứ giữ gì? Mau đuổi cho khuất mắt!"

Đôi mắt hạnh lộ vẻ vui.

Ngôn nương nheo mắt tên què bên .

Phe phẩy chiếc quạt trong tay: "Một tên què thôi mà, cô chấp nhặt với gì?"

"Đâu chấp nhặt? Các cô nương ở đây ai ưa ?"

"Thôi , cô xem đáng thương thế nào, chân què , tay còn gãy. Ta mà đuổi , chẳng sẽ c.h.ế.t đói ngoài đường .”

Nói , Ngôn nương tiếp tục: “Ngôn nương lương thiện nổi tiếng ở Ngự Phủ , ai mà chẳng , chuyện tuyệt đường sống của khác, ."

Câu cuối cùng, dường như cố ý cho Kỷ Vân Thư .

Phải , bà là đại thiện nhân !

Các cô nương trướng bà ai cũng là thiện nhân cả.

Thủy Liên nghiêng , tỏ vẻ vui: "Tên què c.h.ế.t tiệt đó, c.h.ế.t ngoài đường thì sớm muộn gì cũng c.h.ế.t ở đây, thật xui xẻo."

Rồi giận dỗi bỏ .

Ngôn nương vội vàng với Kỷ Vân Thư: "Kỷ đại nhân, ngài đừng để ý."

"Sao thể chứ?”

nhạt: “Người đó là ai ? Sao các cô nương ở đây đều ghét thế?"

"Không ghét, mà là hận thấu xương."

"Ồ? Tại ?"

Ngôn nương thở dài: "Người đó tên là Lương Đạt, mấy năm cũng là lành lặn, tướng mạo cũng tuấn tú. Nào ngờ vợ bỏ theo trai, chân còn đ.á.n.h gãy một cái, từ đó về như biến thành khác. Ta thấy đáng thương nên cho đây tạp vụ, giúp việc trong bếp . Các cô nương hễ khách là ném mèo hậu viện, Lương Đạt ghét mèo nhất, thường xuyên hành hạ chúng, lâu dần các cô nương cũng ghét , thường xuyên tìm than phiền."

Kỷ Vân Thư: "Tại ghét mèo?"

"Kỷ đại nhân , mấy năm việc trong bếp, mèo đổ chân nến, cháy dầu, tay và mặt đều bỏng, nên từ đó về cực kỳ ghét mèo. Ông trời thật công bằng, xui xẻo thì chỗ nào cũng xui xẻo."

Thở dài thườn thượt.

Quả thực, đáng thương vô cùng!

Kỷ Vân Thư trong lòng thương cảm, nhưng cũng quên chính sự.

Đi một vòng trong phòng, cô hỏi Ngôn nương: "Diệp nhi cô nương lúc sinh thời qua thiết với nam t.ử nào ?"

"Hình như... .”

Ngôn nương nghĩ ngợi lắc đầu: “Diệp nhi tâm tính cao ngạo lắm, bình thường đến mấy công t.ử nhà giàu cô còn chẳng để mắt, cũng thấy cô qua thiết với nam t.ử nào. Hơn nữa, cô giấu chuyện riêng tư kỹ, bao giờ để chúng , lúc hỏi vài câu là cô mất kiên nhẫn ngay."

Ngôn nương hỏi tất đáp, thái độ .

kể hết những gì về Diệp nhi, sót một chữ.

Tiễn Kỷ Vân Thư xong, bà cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm!

Viện An Thường.

Cả ngày hôm nay, Cảnh Dung đều xem tài liệu từ trạm dịch gửi đến.

Mấy quyển dày cộp, xem từng dòng một, xem đến mờ cả mắt. Cũng may tên trí nhớ siêu phàm, tài qua là nhớ, cái gì xem đều nhớ hết, nên cũng chẳng cần giấy bút ghi chép gì.

Lang Bạc vẫn luôn lặng lẽ bên cạnh, thỉnh thoảng sai châm thêm bình nóng.

Không xem bao lâu, Cảnh Dung gần như đạt đến trạng thái quên ăn quên ngủ.

Sắp đuổi kịp Kỷ Vân Thư !

Đợi đến khi mặt trời xuống núi, mới gập tài liệu tay , uống một ngụm nóng, đầu óc thả lỏng một chút.

Lang Bạc tiến lên hỏi: "Vương gia, ạ?"

Hắn : "Hàng năm ngày mùng bốn tháng chín là thời gian bạc cứu trợ chuyển đến Ngự Phủ. Ngày hôm đó, hàng hóa nhiều, tấp nập ngớt, thậm chí ban đêm vẫn còn hàng hóa , hơn nữa hàng hóa từ các nơi đến nhiều vô kể."

"Vậy bạc khi nào đ.á.n.h tráo như ?"

Đoán mò táo bạo!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-580-cai-do-goi-la-voc-dang.html.]

Hắn khẽ lắc đầu: "Chắc là thể nào, bạc cứu trợ để riêng trong kho, tường đồng vách sắt, bên ngoài còn canh gác, còn khó, huống hồ là vận chuyển ngoài."

Trừ khi bảy mươi hai phép biến hóa của Tôn Ngộ Không!

Nếu , thể nào đ.á.n.h tráo đồ trong kho mang .

Một lát , suy tính lệnh: "Lấy giấy bút đây."

"Vâng!"

Lang Bạc mang giấy mực tới.

Cảnh Dung dựa theo tài liệu xem, thông tin của vài thương hộ lên giấy.

Trong đó ...

Muối tiến vua của Trịnh gia ở Nam Cát vận chuyển kinh!

Ngọc thạch của Lưu gia ở Thương Thành vận chuyển đến Thủy Ô phương Nam!

Đàn hương thượng hạng của Lục gia ở Liên Châu vận chuyển đến thành Du Châu!

Còn vải vóc của Tư gia vận chuyển trực tiếp từ huyện Ngự Phủ kinh!

Hắn đưa tờ giấy cho Lang Bạc: "Đây là những hàng hóa vận chuyển khỏi trạm dịch ngày bạc cứu trợ chuyển đến hàng năm. Chỉ bốn nhà năm nào cũng trùng với đợt bạc cứu trợ. Ngươi bây giờ điều tra từng nhà một cho , bổn vương lai lịch của bốn thương hộ sạch sẽ , phàm là chút manh mối nào, lập tức báo cho bổn vương."

Nhìn thông tin giấy, Lang Bạc nhận lệnh.

Cảnh Dung thở hắt , ngoài: "Kỷ về ?"

"Vừa về một lúc ạ."

Hắn dậy, dặn dò: "Ngươi mang bữa tối của bổn vương sang chỗ Kỷ , bổn vương ăn cùng cô ."

"Vương gia yên tâm."

"Dặn thêm mấy món Kỷ thích ăn nữa."

"Vâng."

Cảnh Dung bèn qua đó.

Lúc .

Kỷ Vân Thư từ Trị Xuân Lâu trở về, trong sân nghiên cứu miếng ốp góc tháo từ bình phong xuống.

Chỗ mài mòn lộ vụn gỗ, cô dùng tay sờ sờ mấy .

Chắc là lúc đập xuống đất va đó hỏng nhỉ?

Vậy thì...

Ba vết cào thì ?

Quả thực giống như vật sắc nhọn cào, nhưng thể nào là móng tay cào .

Giả sử, là lúc Diệp nhi c.h.ế.t thứ gì đó cào, thì theo tình hình trong phòng lúc đó, chẳng lẽ là do con mèo bóp c.h.ế.t cào?

Cô đang suy nghĩ thì Cảnh Dung từ ngoài viện bước .

Cơm canh cũng theo sát phía !

"Qua ăn chực?"

Đó là ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Kỷ Vân Thư.

Cảnh Dung như ai tạt gáo nước lạnh, lườm cô một cái, mắt liếc về phía cơm canh mang đến, cố ý hất cằm nhấn mạnh: "Bổn vương đến để thêm món cho nàng đấy."

Ngồi xuống với tư thế của chủ nhân!

Kỷ Vân Thư cũng đuổi .

Vừa xuống, thấy miếng ốp góc trong tay cô.

Hỏi: "Hôm nay đến Trị Xuân Lâu tìm ? Manh mối?"

"Có thể."

Cô cũng dám khẳng định chắc chắn.

Cảnh Dung: "Được , cái thứ đó nàng cứ để đấy , ăn cơm , gầy tong teo thế , tí thịt nào, chẳng sức sống gì cả."

Phi, ngài mới gầy tong teo.

Cái đó gọi là vóc dáng!

Loading...