"Thứ trong con búp bê đó... là của ai?"
Tạ đại nương sững sờ, theo bản năng giấu con búp bê lưng.
Trong đôi mắt già nua lộ vẻ chột khó hiểu, giọng run run: "Tiên sinh gì ? Trong con búp bê ... thể thứ gì chứ?"
Kỷ Vân Thư chỉ , vội vạch trần bà, thong thả suy đoán, mắt nheo : "Thứ đó chắc là ngọc bội nhỉ? Không to nhưng cũng nhỏ, tròn cũng vuông, sờ trơn láng. Thân dẹt hình bầu dục, đuôi hình quạt tam giác, và một cái đầu vểnh lên. Ừm? Giống cái gì nhỉ? Giống... một con cá."
Mắt cô sáng lên!
Hả!
Nghe xong những lời , tay Tạ đại nương run lên, giữ con búp bê, nó rơi bịch xuống đất.
Mặt vải ướt sũng dính bụi đất, trông xám xịt bẩn thỉu.
Tạ đại nương vội vàng nhặt lên, dùng ống tay áo vá víu lau lấy lau để, cố gắng lau sạch bụi đất.
Hành động đó trông vẻ luống cuống hoảng loạn!
Miệng bà lẩm bẩm: "Trong gì cả, cá..."
Sắc mặt Kỷ Vân Thư trầm xuống, đôi lông mày nhíu , dậy tới, nắm lấy bàn tay đang lau búp bê ngừng của Tạ đại nương, từ từ xổm xuống mặt bà.
"Tạ đại nương, ba năm nay, bà từ Ngự Phủ lặn lội đến kinh thành là vì cái gì? Chẳng vì tìm hung thủ, trả công bằng cho Diệp nhi ? Bây giờ, chỉ cần là những gì liên quan đến Diệp nhi, bất kể là gì, đều thể là manh mối. Nếu bà gì đó thì nên giấu giếm. Ta cũng tại thứ trong con búp bê khiến bà hoảng sợ như ? nếu bà tin tưởng , hãy cho ."
"Ta..."
"Ta sẽ ép bà, nhưng hy vọng lúc đầu chọn giúp bà là sai."
Tạ đại nương , nhớ đến ơn nghĩa của cô, nếu cô, vụ án của con gái bà căn bản thể lật .
Thế là...
Do dự một hồi, cuối cùng bà cũng mở miệng: "Đó là thứ quý giá nhất của Diệp nhi."
"Là cái gì?"
"Một miếng ngọc bội."
"Ta thể xem ?"
Tạ đại nương mấp máy đôi môi khô nứt nẻ, gật đầu, lật con búp bê sang một bên, tìm thấy một đầu chỉ khó phát hiện, tháo : "Sau khi Diệp nhi c.h.ế.t, khâu miếng ngọc bội đó trong con búp bê , định đợi đến ngày hung thủ trừng trị thích đáng sẽ chôn con búp bê và ngọc bội theo nó."
Nói là ngọc bội đó quan trọng !
Chỉ tháo từ từ, Tạ đại nương dùng tay cẩn thận mò mẫm trong lớp bông một lúc, cuối cùng cũng lấy thứ đó .
Quả nhiên!
Là một miếng ngọc bội hình con cá.
Bà đưa cho Kỷ Vân Thư: "Trước , Diệp nhi cầm miếng ngọc bội ngắm lâu, nào cũng nức nở. Ta gặng hỏi mãi nó mới chịu , hóa ngọc bội là do nó t.h.a.i đưa cho. Nó vẫn luôn giữ bên nỡ vứt bỏ, nâng niu như báu vật, cho ai đụng . Cũng là nghiệp chướng mà! Diệp nhi nhà rốt cuộc sai điều gì? Mà tên ngàn đao băm vằm đó chà đạp như ."
Chuyện Diệp nhi chồng mà chửa năm đó khiến hai con bà chịu ít điều tiếng.
Nhắc đến là thấy đau lòng.
Kỷ Vân Thư ngắm nghía miếng ngọc bội hình cá nhỏ màu đỏ trong tay, mặt chính khắc hoa văn gì, trơn bóng sạch sẽ, nhưng gia công tinh xảo. Tuy bằng ngọc Lan, tính là cao cấp nhưng sờ thoải mái, mài giũa tỉ mỉ.
Cô lật xem, mặt con cá phẳng lì, như cắt đôi, để vết cắt phẳng phiu .
Xem nửa còn tình lang của Diệp nhi, cũng là đàn ông đeo sáo mà Kiều T.ử Hoa thấy.
Cô xem xong, trả ngọc bội cho Tạ đại nương.
Không lâu , trời tạnh mưa, cô dặn Xảo Nhi đưa Tạ đại nương về viện của bà.
Kỷ Vân Thư vẽ hình dáng ngọc bội lên giấy, định tìm hỏi thử xem ai chủ nhân của nửa còn là ai ?
Hôm !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-578-ngoc-boi.html.]
Sáng sớm tinh mơ, cô dẫn Thời T.ử Khâm đến Trị Xuân Lâu một chuyến.
Không giống như lén lút cùng Cảnh Dung, cô thẳng tìm bà chủ Trị Xuân Lâu.
Bà chủ đến, cô từ đầu đến chân, thấy quần áo cô mặc chất liệu , khí chất cũng tồi, nhưng giống giàu quan to, bèn liếc xéo một cái, phe phẩy quạt tới.
Vẻ mặt mất kiên nhẫn: "Tiểu công t.ử ở đến thế? Vừa đến tìm Ngôn nương , tuy bà đây quả thực phong hoa tuyệt đại, nhưng ngươi..."
Cười khẩy khinh bỉ.
Bà đây tiếp!
Kỷ Vân Thư cũng giận, miệng thốt một câu nhẹ tênh.
"Tại hạ là đến phá án."
"Phá án?”
Ngôn nương ngạc nhiên: “Tên nhóc ngươi khéo đùa thật, Trị Xuân Lâu của là nơi các cô nương việc, nơi để tên nghèo kiết xác như ngươi đến phá án. Muốn phá án thì đến nha môn ! Đến chỗ gì?"
Phất quạt đuổi khách.
Kỷ Vân Thư : "Ba năm , Diệp nhi cô nương c.h.ế.t ở đây ?"
Hả!
Chỉ thấy sắc mặt Ngôn nương cứng đờ, phản ứng ngay lập tức quanh quất đầy cảnh giác lo sợ, đó mới trừng mắt Kỷ Vân Thư, quạt che hờ lên đôi môi đỏ mọng, hung dữ : "Ngươi bậy bạ gì đó? Cố ý đến phá đám ?"
"Vậy thì xem bà phối hợp ?"
"Ý gì?"
Kỷ Vân Thư lấy từ trong tay áo một tấm thẻ bài, đó là lệnh bài nha môn Tả đại nhân đưa cho để tiện việc điều tra.
Cô giơ mặt Ngôn nương: "Nhận ?"
"Nhận... !"
Vừa thấy lệnh bài nha môn, vẻ hung dữ của Ngôn nương lập tức biến mất.
Kỷ Vân Thư ghé sát tai bà : "Liên quan đến mạng , cũng liên quan đến việc ăn của Trị Xuân Lâu các . Chúng chuyện ở đây? Hay lên lầu?"
Khóe miệng Ngôn nương giật giật, vội vàng mời mọc: "Công t.ử mời lên lầu."
Lộ vẻ mặt nịnh nọt.
Bà dẫn Kỷ Vân Thư và Thời T.ử Khâm lên lầu ba, tìm một căn phòng rộng rãi sạch sẽ xuống.
Trà nước bánh trái mang lên đầy đủ.
"Quan gia, ngài xem ngài đến mà báo một tiếng? Suýt chút nữa thì thất lễ với ngài.”
Ngôn nương cầu tài.
Kỷ Vân Thư quanh phòng vài , đáp lời.
"Quan gia..."
"Ta họ Kỷ."
"Kỷ đại nhân.”
Ngôn nương gọi mật, nuốt nước bọt, l.i.ế.m môi, thăm dò: “Kỷ đại nhân, chuyện của Diệp nhi ba năm ... chẳng qua ? Sao hôm nay đến tra?"
"Diệp nhi đây xảy chuyện ở phòng nào?"
Đi thẳng vấn đề.
Dọa Ngôn nương sững , mắt trợn tròn.