Bên ngoài, Kiều T.ử Hoa đang đợi vội vàng chạy tới đón.
"Nhị thúc."
Kiều Chính vài , nhíu mày thật sâu: "Người ngợm con thế ? Sao bẩn thế? Còn cả m.á.u nữa?"
"Không gì ạ, con ngã thôi.”
Kiều T.ử Hoa gượng gạo, giấu tay áo dính m.á.u lưng.
Bị đánh, mất mặt lắm!
Kiều Chính cũng chẳng còn tâm trí mà quan tâm mấy chuyện , phất tay áo: "Thôi, về ."
Rồi bỏ .
Kiều T.ử Hoa vội vàng chạy theo .
Trong đại sảnh, Cảnh Dung thu nụ ẩn ý, vẻ mặt trầm tư.
Lang Bạc bước , chắp tay.
Cảnh Dung hỏi: "Nghe hết chứ?"
"Vâng!"
"Ngươi nghĩ ?"
Lang Bạc nghiêm túc : "Theo lời Kiều đại nhân , Bành đại nhân vì báo thù cho Đại hoàng t.ử nên cố ý dâng sớ, chĩa mũi dùi Diệc Vương. Còn vị Khúc đại nhân thì vì cùng nỗi lo với Kiều đại nhân, sợ dã tâm của Diệc Vương sớm muộn gì cũng bại lộ, nên mới bắt tay với Bành đại nhân đối phó Diệc Vương. Nghe thì vẻ hợp lý, giải thích cũng xuôi tai, nhưng mà..."
"Nói."
"Kẻ quan trong triều giống xuất võ tướng như thuộc hạ, bọn họ gió bỏ buồm, tính toán chi li. Đằng chuyện đó, nếu mưu tính, hoặc đẩy thuyền, thì thể nào công khai đối đầu với Diệc Vương .”
Lang Bạc suy nghĩ của .
Cảnh Dung im lặng hồi lâu, ngón tay gõ nhẹ lên đùi, miệng lẩm bẩm: "Bành Nguyên Hải? Khúc Giang? thư viện Minh Sơn? Vu phu tử?"
Trong chuyện rốt cuộc liên hệ gì?
Thế lực ngầm đang dần hình thành phía rốt cuộc là do ai tạo ?
Hắn suy tư, lệnh cho Lang Bạc: "Ngươi báo cho Lộ Giang một tiếng, điều tra kỹ lai lịch của hai Bành, Khúc. Còn nữa... những học trò bước từ thư viện Minh Sơn hiện đang giữ chức quan nào trong triều? Nhất định điều tra thật kỹ càng."
"Vâng!"
Lang Bạc nhận lệnh, định lui thì thị vệ trạm dịch đến.
Người đó dâng lên tài liệu sắp xếp gọn gàng.
"Vương gia, đây là những tài liệu do Lâm thị quan sắp xếp, ghi chép tất cả các loại hàng hóa trạm dịch ngày bạc cứu trợ chuyển đến."
Hiệu suất việc cũng cao đấy chứ.
Hắn nhận lấy lật xem, gật đầu: "Ngươi về bảo với Lâm thị quan của các ngươi, nếu chuyện gì liên quan đến bạc cứu trợ, đến lúc đó sẽ tìm ."
"Vâng."
Quy củ lui xuống.
Tài liệu sắp xếp khá nhiều, dù thì trạm dịch mỗi ngày đều hàng hóa ngớt.
Hắn lật một trang, đó ghi chép ngày giờ chuyến bạc cứu trợ đầu tiên chuyển đến mấy năm , bên cũng là những ghi chép chi chít.
Nào là gạo tiến vua của Cư gia, mười gánh, vận chuyển từ đến , chuyển cho ai, thời gian vận chuyển bao lâu, qua bao nhiêu trạm dịch mới đến trạm dịch Ngự Phủ, thời gian lưu kho bao lâu.
Đều ghi chép chi tiết.
Còn đồ sứ Tuyên Thành, ô Bắc Lương, ngọc thạch Thẩm gia thành Lư Châu...
Cảnh Dung gập , đầu đau, day day thái dương, khuỷu tay chống lên bàn, cúi đầu nhắm mắt.
Lang Bạc tiến lên : "Vương gia, là để thuộc hạ xem giúp ngài, nếu chỗ nào khả nghi thì sẽ sắp xếp mang đến để ngài xem qua nữa."
"Không cần , bổn vương nghỉ một lát là . Ngươi lui xuống , báo cho Lộ Giang chuyện dặn ."
"Vâng!"
Lang Bạc lui .
Giờ Mẹo!
Trời đang oi bức bỗng nổi sấm chớp, mây đen ùn ùn kéo đến đầu, gió lớn nổi lên, lá cây xào xạc, mưa nhỏ bắt đầu rơi, càng lúc càng nặng hạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-577-thu-ben-trong-con-bup-be-vai.html.]
Cơn mưa đến quá bất ngờ khiến Kỷ Vân Thư trở tay kịp, vội sai chuyển bộ hài cốt trong sân nhà, nhưng hài cốt vẫn ướt.
Tấm vải trắng ướt sũng nhỏ nước tong tong, chảy dọc theo mép bàn xuống đất.
Nền nhà sạch sẽ ướt một mảng lớn.
Tạ đại nương dùng áo lau lau bộ hài cốt, nước mắt tuôn rơi.
Kỷ Vân Thư ngoài mới thấy con búp bê vải đặt tấm vải trắng đó lăn lóc bên cạnh chậu hoa, đang mưa xối xả .
Cô hai lời lao khỏi phòng.
"Kỷ ?"
Trang Nhi vội cầm ô đuổi theo, che lên đầu cô.
Cô nhặt con búp bê vải đất lên, lớp vải thô vốn bẩn giờ càng thêm nhem nhuốc, nước mưa lạnh lẽo thấm lớp bông bên trong khiến nó trở nên nặng trịch.
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y định vắt khô.
Chỉ là...
Vừa dùng sức, con búp bê kịp vo tròn thì vật gì đó cộm lên trong lớp bông, cô buông lỏng tay .
"Tiên sinh, thế ạ?"
"Trong hình như cái gì đó."
Trang Nhi ngạc nhiên: "Trong con búp bê thể cái gì chứ?"
Kỷ Vân Thư nhíu mày, nắn nắn vài cái, trong lớp bông quả thực giấu đồ vật. Vật đó nhỏ nhưng cứng, sờ hình dạng thì thấy giống hình bầu dục, nhưng cuối hình tròn một hình tam giác, giống như... một con cá!
, là hình con cá.
Cô chợt nhớ lời Kiều T.ử Hoa đó, Diệp nhi từng qua với một nam t.ử đeo ngọc bội hình cá. Vật hình con cá trong con búp bê , chẳng lẽ là ngọc bội của nam t.ử đó?
Cô định nắn thêm chút nữa!
Tạ đại nương từ lúc nào lao , giật phắt con búp bê vải, cô đầy hoảng sợ.
"Kỷ , con búp bê ... gì đáng xem .”
Giọng bà run run.
Kỷ Vân Thư cũng gì, chỉ đẩy chiếc ô đầu về phía bà: "Đi, trong ."
Vào nhà, Kỷ Vân Thư cũng vội vạch trần, bảo Xảo Nhi nấu hai bát canh gừng mang tới.
"Tạ đại nương, uống bát canh gừng ."
Bà gật đầu, tay vẫn buông con búp bê vải.
Đợi bà uống xong, Kỷ Vân Thư mới : "Con búp bê đó ướt sũng , là đưa cho Xảo Nhi mang hong khô bên lò sưởi ."
Xảo Nhi vội bước tới, nhưng Tạ đại nương đột nhiên nghiêng sang một bên, giấu con búp bê lưng, cúi đầu.
"Không cần , phiền cô nương."
"Không , phiền , chỉ là đặt con búp bê qua đó thôi mà, mấy bước chân, đưa cho .”
Xảo Nhi định đưa tay lấy.
Nào ngờ...
"Đã bảo là cần mà.”
Giọng Tạ đại nương gay gắt hơn.
Khiến Xảo Nhi ngẩn , hai tay vẫn dừng giữa trung, đưa tới , rụt về cũng xong, tóm là cứng đờ ở đó, sang Kỷ Vân Thư, hỏi ý kiến cô.
Kỷ Vân Thư phất tay: "Hai cô lui xuống ."
Xảo Nhi và Trang Nhi , bưng bát canh gừng ngoài.
Đợi khuất.
Ánh mắt Kỷ Vân Thư mới rơi con búp bê vải trong lòng Tạ đại nương, miệng chậm rãi thốt một câu.
"Thứ trong con búp bê đó... là của ai?"