NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 569: Mười vạn đại quân

Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:24:23
Lượt xem: 140

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Văn lão gia kính Cảnh Dung vài chén rượu, vài câu khách sáo, đó bèn sang hỏi thăm Kỷ Vân Thư.

"Nghe Kỷ Cẩm Giang?"

"Phải."

"Vậy đến kinh thành?"

"Tình cờ thôi."

"Không đây ở Cẩm Giang nghề gì? Trong nhà còn ai ?"

Điều tra hộ khẩu !

Kỷ Vân Thư vẫn kiên nhẫn trả lời từng câu: "Tại hạ đây cũng việc trong nha môn Cẩm Giang, còn về trong nhà... thì còn ai nữa ."

Ừ, còn ai! C.h.ế.t hết !

đuổi khỏi Kỷ gia, ngoài tự nhiên thể Kỷ gia, trắng cô là một đứa trẻ mồ côi gạch tên khỏi gia phả. Không cha .

Văn lão gia chút thương cảm. Ông : "Nếu Kỷ chê, thể thường xuyên đến tệ phủ khách, Văn mỗ vô cùng hoan nghênh."

"Đa tạ lời mời của Văn lão gia, cơ hội tại hạ nhất định sẽ sang chơi."

Thực lúc nhận manh mối. Đầu tiên là sự quan tâm thái quá của Văn phu nhân, đó là những câu hỏi han cặn kẽ của Văn lão gia, thực sự quá kỳ lạ!

Sau khi uống vài chén , cô viện cớ vệ sinh để ngoài một lát. Người hầu dẫn đường cho cô. Văn phủ rộng, bố cục cũng nho nhã.

Sân một đất trống lớn, đặt nhiều chum vại nhuộm vải lớn nhỏ, xếp hàng ngay ngắn. Màu nhuộm trong chum đủ loại sặc sỡ, phản chiếu ánh trăng bàng bạc trông bắt mắt. Đi tiếp về phía hành lang bên cạnh là một đất trống khác, nơi đặt nhiều giàn phơi bằng tre, bên phơi những tấm vải dài đủ màu sắc.

Kỷ Vân Thư vệ sinh xong, lúc ngang qua một căn phòng. Trên then cửa căn phòng đó móc hai cái khóa, chất liệu khóa thì chắc chắn là loại thượng hạng, chìa khóa thì tuyệt đối mở .

Cô buột miệng hỏi hầu một câu: "Căn phòng khóa đến hai cái khóa thế ?"

Người hầu đáp: "Đây là thư phòng của lão gia, mấy năm bắt đầu khóa , cho bất kỳ ai ."

"Ồ? Chẳng lẽ bên trong thứ gì ?"

"Cái thì tiểu nhân rõ, tóm lão gia cho ai , bình thường cũng cho dọn dẹp."

Kỷ Vân Thư gật đầu, cũng hỏi thêm nữa.

một trái tim thích hóng hớt. Nhớ lời Tịch Nguyệt đó, rằng cô bé tìm thấy mấy cuốn sách trong thư phòng của cha, xong thì cha cô bé khóa cửa thư phòng .

Nhìn Văn lão gia cũng giống nhỏ mọn, càng giống sở thích quý sách như mạng, đang yên đang lành khóa cửa thư phòng? Bên trong đó... rốt cuộc cất giấu thứ gì? Một bí mật thể để khác ?

suy nghĩ, về đến bên ngoài sảnh. Lặng lẽ nhập tiệc!

Rượu qua ba tuần, bàn sang chuyện khác.

Văn lão gia hỏi: "Không Vương gia đến Ngự Phủ là vì chuyện gì?"

Cảnh Dung nâng chén rượu nhấp một ngụm: "Du sơn ngoạn thủy."

"Vương gia thật nhã hứng."

"Sao bằng nhã hứng của Văn lão gia , ngày ngày ở đây nhuộm vải, phơi vải, những ngày tháng thế , Bổn vương cũng ."

Nhuộm vải? Phơi vải? Ngày tháng ?

Lại đây, ngài đây mà thử xem, đội nắng đội rét, ngày nào cũng nhuộm phơi, xem mệt ? chuyện đau eo!

Văn lão gia dám thế, chỉ thể nặn nụ : "Vương gia chê ."

Cảnh Dung quả nhiên mỉm .

Lúc , Mạc Nhược nãy giờ vẫn im lặng uống rượu bỗng dậy, tay xách vò rượu, bước chân loạng choạng ngoài cửa, bệt xuống bậc thềm đá, ngắm trăng ngửa cổ uống rượu.

Một lát , Đường Tư cũng theo , tay cũng xách một vò rượu, xuống cạnh . Mạc Nhược liếc mắt cô nàng, ghét bỏ : "Đi theo gì!"

"Ai thèm theo ngươi? Đồ hổ."

"Thế thì cút trong ."

"Đây cũng chỗ của ngươi, tại ở?”

Đường Tư cãi , thản nhiên uống rượu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-569-muoi-van-dai-quan.html.]

Mạc Nhược cũng lười đổi chỗ, dốc ngược vò rượu uống một ngụm lớn thì phát hiện rượu hết.

Tức thật. Hết cách, chẳng trong lấy rượu, bèn đ.á.n.h chủ ý lên vò rượu trong tay Đường Tư. Hắn đưa tay giật phắt lấy, chẳng chẳng rằng đổ thẳng mồm.

cũng uống , cô ?

"Ngươi...”

Đường Tư tức giận .

ngay đó, cơn giận của cô tan biến một cách kỳ lạ, khóe miệng còn vương chút ý , c.ắ.n nhẹ môi , gì.

Mạc Nhược trả vò rượu cho cô. Cô đón lấy, hào phóng : "Thôi bỏ , bổn cô nương cũng nhỏ mọn thế, những chuyện xảy coi như xí xóa. mà, ngươi vẫn nợ một mạng."

Mạc Nhược nheo mắt cô, : "Yên tâm. Sẽ ngày, trả mạng cho cô."

Rồi tiếp tục uống rượu! Khoảnh khắc , tim Đường Tư đập mạnh một nhịp, một cảm giác khó tả dâng lên, đàn ông trong lòng cô tăng thêm vài phần thiện cảm.

Chẳng bao lâu , bữa cơm cũng kết thúc!

Văn lão gia và Văn phu nhân cùng tiễn khách tận cửa lớn.

"Văn lão gia dừng bước ."

"Cung tiễn Vương gia."

Cảnh Dung mỉm . Văn lão gia với Kỷ Vân Thư: "Kỷ thong thả."

"Văn lão gia dừng bước."

Tịch Nguyệt kéo kéo áo Kỷ Vân Thư, vài câu tạm biệt. Mọi lúc mới rời .

Nhìn theo bóng khuất dần, Văn lão gia và Văn phu nhân mới trở đại sảnh lúc nãy. Bên trong còn một đang đợi. Người đó ai khác, mà là Triệu Hoài!

, Triệu Hoài. Hắn tuy mất một cánh tay nhưng hề mất khí thế dũng mãnh.

Văn lão gia bước tới mặt , sắc mặt trầm xuống, đổi vẻ hòa nhã khi nãy, thở dài một : "Không ngờ Tiểu thế t.ử mà Chủ công để nhân gian năm xưa, nay lớn thế ."

Triệu Hoài gật đầu: " , con cũng ngờ, hóa Tiểu thế t.ử thực sự còn sống. Năm xưa khi cha con mất dặn dò, dù thế nào cũng tìm Tiểu thế tử, nay cuối cùng cũng tìm thấy ."

"Ông trời mắt, quyết để gia đình Chủ công chịu hàm oan mà c.h.ế.t."

Văn phu nhân bên cạnh bật : "Đứa trẻ đó thật đáng thương, nếu để nó cả nhà chỉ trong một đêm đều c.h.ế.t hết, nó sẽ đau lòng bao? Vừa ánh mắt nó, thật sự giống Chủ công. Ông trời, thật trêu ngươi."

Bà vô cùng đau lòng! Cũng phần oán hận.

"Phu nhân, bà đừng quá đau buồn, nay tìm thấy Tiểu thế tử, bao lâu nữa thể đòi công đạo cho Chủ công ."

"Ừ.”

Bà lấy khăn tay che miệng nức nở.

Triệu Hoài vẻ mặt nghiêm trọng: "Văn bá phụ, hiện giờ vẫn lúc. Chuyện Tiểu thế t.ử còn sống vô cùng hệ trọng, chúng tiết lộ, tránh để tên Cẩu Hoàng đế sẽ nhổ cỏ tận gốc."

"Ta , hiện giờ quan trọng nhất là mau chóng tu thư gửi các nơi, triệu tập mười vạn tàn quân đang phân tán . Chúng đợi mười bốn năm, ngày cuối cùng cũng sắp đến ."

"Năm xưa chính vì Chủ công dự liệu, đem mười vạn binh mã hóa thành sơn tặc khắp nơi, che giấu binh chủng, quanh năm chiêu mộ nhập trại mới thể miễn cưỡng duy trì mười vạn binh mã .”

Triệu Hoài .

Văn lão gia thở dài: "Chỉ tiếc, một cánh quân trong mười vạn binh mã phân tán về phía Bắc tan rã ."

"Bác là Lưu Bang phái?"

" ."

"Cha con từng nhắc với con, Tiểu thế t.ử tra án, hỏi con về bang phái đó."

"Nó hỏi con?"

"Vâng, là đưa cho con một hình xăm, hỏi con . Con giấu giếm, kể hết bộ, nhưng chuyện về binh chủng."

Hóa , bảy đó cũng là một cánh quân trong mười vạn đại quân phân tán.

 

 

Loading...