NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 568: Phường thêu Văn gia

Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:24:22
Lượt xem: 140

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tối đến!

Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung sửa soạn xong xuôi, chuẩn sang nhà hàng xóm chơi. Theo phong tục, đến chơi nhà thì quà! Cảnh Dung bèn sai chuẩn một phần lễ mọn, đắt cũng rẻ.

Thế nhưng khi cửa, Mạc Nhược đuổi theo.

"Có rượu ngon, rủ ?”

Hắn càm ràm như một đứa trẻ.

Cảnh Dung ghét bỏ lườm một cái: "Đây về nhà đẻ mà còn tay xách nách mang, kéo già dắt trẻ. Ngươi cứ ngoan ngoãn ở đây, sai mua mấy vò rượu về cho ngươi, ngươi cứ từ từ mà uống."

"Thế , rượu ngươi mua uống chán lắm, vẫn là rượu nhà ngon hơn."

"Ngươi..."

"Duy chỉ rượu ngon là thể phụ lòng! Các chè chén say sưa bỏ , quá thất đức , nhất định ."

Cứng đầu thật sự! Cảnh Dung đau cả đầu. Cuối cùng đành đồng ý.

Mạc Nhược theo thì Đường Tư đương nhiên cũng bám đuôi. Cô nàng nhảy chân sáo chạy tới, lắc lắc tay Kỷ Vân Thư: "A Kỷ, cùng ngươi, cho với. Các hết , để một chán c.h.ế.t! Hơn nữa, Tịch Nguyệt cũng quen mà."

Hai cái của nợ! Cuối cùng đành dẫn cả bọn theo.

Ra khỏi cửa, rẽ một cái là tới, gần đến mức thể gần hơn.

Tiệm nhuộm vải đó cái tên nho nhã: "Văn Gia Cẩm Phường".

Nghe gia đình họ Văn, tổ tiên bao đời đều quan, nhưng vì biến cố gì đó mà dần sa sút, gượng dậy nổi, bất đắc dĩ mới chuyển sang kinh doanh vải vóc. Người ông trời đóng một cánh cửa sẽ mở một cánh cửa sổ khác cho bạn. Người nhà họ Văn chốn quan trường xong nhưng thương trường thuận buồm xuôi gió, gây dựng cả một cơ ngơi.

Vải vóc của Văn gia nhuộm màu đều, bao giờ phai, chất liệu bóng mượt, dùng tơ tằm thượng hạng, cho nên luôn là cống phẩm dùng trong hoàng cung, quanh năm đều chuyển một lượng lớn kinh để may y phục cho quan và hoàng quốc thích.

Biết bộ đồ Cảnh Dung đang mặc lúc cũng là của nhà họ.

Bốn đến cửa Văn gia, quản gia chờ sẵn ở đó. Chắp tay chào đón.

Tịch Nguyệt cũng từ xa chạy tới, thiết nắm lấy tay Kỷ Vân Thư: "Ca ca đến ."

Phấn khích vô cùng!

Cô xoa đầu cô bé, dịu dàng.

Tịch Nguyệt thấy ba cùng cô, đôi lông mày lá liễu thanh mảnh khẽ nhíu . Cảnh Dung cô bé như "sói đói vồ mồi", mang theo nụ trêu chọc trẻ con. Mạc Nhược thì háo hức trong nhà như con nghiện t.h.u.ố.c phiện. Đường Tư thì dính chặt lấy Kỷ Vân Thư, suýt nữa giơ tay véo má cô bé.

Kỳ quái! Thật kỳ quái!

Tịch Nguyệt cũng nhỏ mọn, dù lương thực trong nhà cũng còn nhiều, bỏ qua mấy , cô bé vội kéo trong.

Trong chính sảnh.

Vợ chồng Văn lão gia sẵn ở vị trí, thấy khách đến vội dậy nghênh đón. Hai trông hiền lành phúc hậu, vẻ điêu ngoa của những gia đình giàu thông thường.

Văn lão gia chắp tay, tiên hướng về phía Cảnh Dung: "Tham kiến Vương gia."

Biết đến là Vương gia cũng lạ, dù nhà hàng xóm bỏ bao năm đột nhiên chuyển đến, họ đương nhiên thăm dò. Biết hàng xóm là một Vương gia, cũng chút chấn động. Hơn nữa vị Vương gia tối nay còn mời mà đến. Một pho tượng Phật giá lâm, dám chậm trễ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-568-phuong-theu-van-gia.html.]

Cảnh Dung mỉm gật đầu: "Văn lão gia cần khách sáo, hiện giờ ở kinh thành, cần hành lễ."

"Văn mỗ lẽ đến bái kiến Vương gia , nhưng sợ phiền ngài. Tối nay càng ngờ Vương gia hạ cố đến tệ xá, thật là của Văn mỗ, lẽ tận nơi nghênh đón."

Trên mặt ông chẳng hề chút gì gọi là cảm thấy .

"Văn lão gia, là Bổn vương mời mà đến, trách ông ? Ông cứ coi Bổn vương là khách là .”

Nói đưa món quà mang theo : “Chút quà mọn mắt, Văn lão gia đừng chê."

"Đâu dám, dám."

Văn lão gia vội sai nhận quà.

Tịch Nguyệt phấn khích kéo Kỷ Vân Thư lên hai bước, giới thiệu: "Cha, , đây là vị Kỷ ca ca . Mấy hôm nay con sang tìm đấy. Ca ca đối với con , còn cho con ăn bánh nữa."

Ánh mắt vợ chồng Văn gia đổ dồn lên Kỷ Vân Thư, khoảnh khắc , đồng t.ử hai rõ ràng giãn , mang theo sự kích động khó nhận thấy, thậm chí ánh mắt còn rưng rưng lệ. Cảm xúc thoáng qua nhanh.

Văn phu nhân dường như thích cô, tiến lên nắm lấy tay cô: "Kỷ , Tịch Nguyệt mấy hôm nay thật phiền ngài , con bé hiểu chuyện, mong ngài bỏ qua cho."

Cô lắc đầu : "Văn phu nhân quá lời , trong viện thêm cô bé con bớt phần quạnh quẽ."

"Bánh hoa quế nếm thử ?"

"Đã nếm , ngon."

"Vậy thì , lát nữa ngài về, sẽ sai gói thêm ít nữa, ngài mang về, nếu ăn cứ bảo Tịch Nguyệt, sẽ cho ngài."

Kỷ Vân Thư chút khó chối từ thịnh tình , đành : "Vậy đa tạ Văn phu nhân."

"Không cần cảm ơn, ngài thích ăn là .”

Văn phu nhân nhiệt tình, thậm chí ánh mắt cô còn thêm vài phần cưng chiều từ ái như tình mẫu tử.

Nhiệt tình như , khoan đến việc đối với lạ, cho dù cô chăm sóc Tịch Nguyệt vài ngày thì Văn phu nhân cũng nên đối đãi đến mức . Quả thực là nhiệt tình quá mức.

Văn lão gia dường như nhận điều , vội kéo phu nhân , : "Được , , khách lâu, mau mời họ nhập tiệc thôi."

Văn phu nhân lúc mới sực tỉnh: "Phải , lão gia đúng, ông xem , cứ mải chuyện, là của . Nào, mời các vị nhập tiệc."

Mọi chỗ!

Cảnh Dung và Văn lão gia ở vị trí chủ tọa. Văn phu nhân và Tịch Nguyệt bên tay Văn lão gia. Sau đó là Mạc Nhược, Kỷ Vân Thư và Đường Tư bên tay Cảnh Dung. Chia hai bên.

Theo lý mà , trong yến tiệc, Tịch Nguyệt đủ mười lăm tuổi thì phép cùng mâm, nhưng vợ chồng Văn lão gia dường như ngầm đồng ý, cũng trách mắng, thể thấy gia phong nhà họ Văn cũng quá bảo thủ.

Tịch Nguyệt đột nhiên dậy, nằng nặc đòi cạnh Kỷ Vân Thư, vẻ mặt ngưỡng mộ cô, thậm chí còn chủ động gắp thức ăn cho cô.

Đường Tư bên cạnh lẽ tức tối, ghen tuông đầy mặt mới đúng, nhưng ánh mắt cô nàng chốc chốc liếc Mạc Nhược đối diện. Chỉ thấy tên xuống là chỉ lo uống rượu, mắt lim dim say sưa, rót hết chén đến chén khác bụng, vẻ mặt thèm thuồng .

Đường Tư đập nhẹ đôi đũa xuống bàn, chút vui. Cô cũng chẳng đang giận cái gì? Giận chỉ uống rượu thèm ? Hay giận chính bản ... rung động kẻ thù đội trời chung?

Nghĩ đến đây, cô thấy thật đáng sợ, bèn tu một ngụm rượu lớn. Mạc Nhược cũng chẳng để ý đến chuyện .

 

 

Loading...