NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 567: Mời qua nhà chơi
Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:24:21
Lượt xem: 122
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Dung nheo mắt, giọng điệu nặng thêm vài phần: "Thực sự ?"
Lâm thị quan cau mày, tròng mắt đảo quanh sàn nhà đầy hoảng loạn, chột lo sợ một lúc lâu mới dám khẳng định: "Trên đường quả thực từng xảy chuyện gì."
Xem , manh mối đến đây là đứt đoạn!
Cảnh Dung bước khỏi kho chứa, quanh một lượt : "Lâm thị quan, Bổn vương ngươi tìm xem ngày vận chuyển bạc cứu trợ những năm , cùng thời điểm đó còn những hàng hóa nào chuyển đến trạm dịch?"
"Vương gia cần cái gì ạ?"
"Ngươi cứ tìm là . Tìm xong thì gửi đến viện An Thường ở phía Tây thành, càng nhanh càng ."
Lâm thị quan đáp: "Vâng."
Cảnh Dung cũng nán thêm, dẫn rời khỏi trạm dịch. Lâm thị quan tiễn pho tượng Phật xong mới thở phào nhẹ nhõm.
Trên đường về.
Cảnh Dung hỏi Lang Bạc: "Kỷ hiện giờ đang gì?"
Đáp: "Kỷ sáng sớm nay theo Tả đại nhân khai quan, đó trực tiếp cho khiêng quan tài về."
"Ừ, , chúng về xem ."
...
Trong lúc đó, bộ hài cốt Kỷ Vân Thư ghép xong xuôi.
Từ hộp sọ, xương sườn cho đến xương ngón tay, xương mu, tất cả đều sắp xếp ngay ngắn chỉnh tề! Mọi xem bên cạnh há hốc mồm cô loay hoay với đống xương trắng.
là thần sầu!
Trên xương trắng vết thương do đ.á.n.h va đập, sơ qua hiện tại chỉ thấy dấu hiệu trúng độc t.ử vong, ngoài gì khác.
Sau khi kiểm tra kết quả, cô tìm một tấm vải trắng phủ lên bộ hài cốt với Tả Nghiêu: "Tả đại nhân, hôm nay vất vả , ông đưa về nha môn , vụ án tiến triển gì sẽ cho báo tin cho ông."
"Vậy bộ hài cốt ?"
"Để đây."
"Được, bản quan , tĩnh chờ tin tức."
Ông chắp tay thi lễ dẫn rời .
Đám chân , chân Cảnh Dung tới. Vừa sân, thấy Kỷ Vân Thư đang rửa tay, liếc bộ hài cốt phủ vải trắng, gần hỏi: "Sao ? Tra gì ?"
Kỷ Vân Thư nhẹ nhàng khuấy những ngón tay thon dài trong nước, rửa : "Người c.h.ế.t do trúng độc."
"Tự sát?"
"Tạm thời ."
"Vậy khi nào c.h.ế.t mới đổ t.h.u.ố.c độc ?"
"Không !”
Giọng điệu vô cùng chắc chắn.
Giây lát , mười ngón tay cô nhấc lên khỏi mặt nước, những giọt nước trong veo trượt dài theo ngón tay thon thả, đọng nơi đầu ngón tay khẽ rung rinh. Theo cái vẩy tay nhẹ nhàng, những giọt nước b.ắ.n như hoa tung, rơi xuống đất, vương lên áo.
Cô nghiêng đầu Cảnh Dung đang chút thắc mắc, giải thích: "Nhìn hài cốt và xương họng của c.h.ế.t, thể thấy nạn nhân trúng độc khi c.h.ế.t, hơn nữa độc từ đường họng. theo hồ sơ ghi chép, khi c.h.ế.t quần áo nạn nhân xé rách, bán khỏa giường. Nếu cô vì cưỡng bức mà uống t.h.u.ố.c độc tự vẫn thì lúc đó thể nào giường trong tình trạng áo quần xộc xệch, lộ cả như . Đâu ai tự sát mà để trong bộ dạng đó? Trừ phi, hung thủ cưỡng ép đổ t.h.u.ố.c độc miệng cô trong quá trình cưỡng bức cho đến khi cô c.h.ế.t."
Cảnh Dung : "Nếu g.i.ế.c, hiềm nghi của vị Kiều gia công t.ử khó mà rửa sạch ."
Kỷ Vân Thư , trong nhà, : "Cho dù là g.i.ế.c, cũng chắc là vị Kiều công t.ử đó."
Ái chà!
Cảnh Dung bám gót theo : "Nàng đang bao che cho ."
"Ta bao che cho lúc nào?”
Cô ngoảnh đầu , phòng rót một cốc nước uống, khuôn mặt đang thoáng vẻ ghen tuông của Cảnh Dung: “Chúng quan sát lâu như , tính tình nhát gan, sợ động vật lông. Một như thế, cho dù say rượu cũng đến mức g.i.ế.c bóp c.h.ế.t con mèo cùng c.h.ế.t trong phòng đó."
Có lý!
Cảnh Dung xuống, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn mấy cái, hỏi: "Vậy tiếp theo nàng định tra thế nào?"
Cô trả lời mà hỏi ngược : "Còn ngài thì ? Hôm nay trạm dịch, chuyện bạc cứu trợ manh mối gì ?"
Nhắc đến chuyện , chau mày, tiện tay rót nước ừng ực uống liền hai cốc, : "Tạm thời vẫn manh mối."
"Có chỗ nào vướng mắc?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-567-moi-qua-nha-choi.html.]
"Đang nghĩ xem đời liệu thuật tàng hình thật ? Có thể tráo đổi đồ vật ngay con mắt bao , hoặc trong kho chứa canh phòng nghiêm ngặt?”
Mấy chuyện tà ma quỷ quái xưa nay vốn tin.
Kỷ Vân Thư giúp phân tích: "Ở giữa sơ hở nào ?"
"Suốt dọc đường, rương bạc cứu trợ từng rời khỏi tầm mắt của các quan viên, ngoại trừ việc để trong kho chứa ở trạm dịch một đêm, thời gian còn đều trong tầm kiểm soát."
"Vậy ngài tra hỏi xem ngày bạc cứu trợ chuyển đến, trạm dịch còn xuất nhập hàng hóa nào khác ? Biết , sơ hở trong chính quá trình đó."
Cô dứt lời, Cảnh Dung bèn chằm chằm cô.
Hả? Cô ngẩn : "Nhìn như thế gì?"
"Nàng nghĩ giống hệt Bổn vương. Cái đầu của nàng xem chỉ dùng để phá án."
"Đa tạ quá khen."
lúc , ngoài sân bỗng vang lên tiếng gọi: "Ca ca."
Nghe giọng là Tịch Nguyệt tới. Cô bé ôm một hộp đồ ăn to đùng chạy , đặt lên bàn, vẻ mặt hớn hở. khi thấy trong phòng ngoài Kỷ Vân Thư còn khác, cô bé khựng . Nhất là " khác" mặt mày lạnh lùng, mang theo sát khí, toát vẻ bức . Khiến Tịch Nguyệt theo bản năng lùi vài bước.
Trong lòng thầm nghĩ: Người trông hung dữ quá.
Cảnh Dung dường như cố ý, chằm chằm Tịch Nguyệt, bày vẻ mặt " ăn thịt ".
Ngươi dọa trẻ con thế đấy?
"Ngươi là nha đầu Tịch Nguyệt đó hả?”
Hắn hỏi, giọng trầm đục, lộ rõ tướng mạo của loài lang sói.
Tịch Nguyệt gật gật đầu, dám gì.
Kỷ Vân Thư thấy thế bèn chỉ hộp đồ ăn bàn hỏi cô bé: "Cái là gì thế?"
Tịch Nguyệt hồn , đáp: "Ca ca, đây là bánh hoa quế . Mẹ mấy hôm nay chạy sang phiền , nên bảo mang bánh hoa quế sang cho nếm thử."
"Vậy ?"
Cô mở hộp , bánh hoa quế bên trong tinh xảo, thôi thấy sắc hương vị đều đủ cả.
"Tịch Nguyệt, cảm ơn nhé."
"Không cần khách sáo ạ. Cha mời ca ca tối nay sang nhà , cha chuẩn rượu ngon thức ăn ngon để chiêu đãi . Ca ca sẽ sang chứ?"
"Mời sang?"
"Vâng."
"Tịch Nguyệt , hai hôm nay khá bận, thể..."
Lời hết Cảnh Dung cướp lời: "Ngươi về bảo với cha ngươi, rằng ca ca những sẽ , mà đến lúc đó còn mang thêm mấy nữa, bảo ông chuẩn nhiều rượu thịt hơn chút."
Tịch Nguyệt , nghiêng đầu hỏi: "Huynh... là ai?"
"Ta là... nhà của vị ca ca .”
Hắn nhếch mép tà ác, bước về phía cô bé.
" cha mời ."
"Khách từ xa đến, nhà là lễ, cha sẽ keo kiệt thế . Ngoan, mau về bảo với cha .”
Hắn vươn bàn tay to lớn, xoa nhẹ đầu Tịch Nguyệt.
Cô bé rụt cổ , như quái dị, nép sát Kỷ Vân Thư, ngẩng đầu hỏi: "Ca ca, thật sự sẽ đến chứ?"
Không ! mà...
"Được, sẽ ."
Tịch Nguyệt vui vẻ, vội vàng nhảy chân sáo chạy .
Sau đó, Kỷ Vân Thư lườm Cảnh Dung: "Tại ngài nhận lời ?"
"Đều là hàng xóm láng giềng, qua nhà chơi chút cũng ."
Bó tay!