"Muốn ăn gì ?”
Kỷ Vân Thư hỏi.
Tịch Nguyệt vẫn dán mắt cuốn sách, gật đầu: "Muốn ạ."
Thế là cô sai Xảo Nhi lấy ít bánh ngọt tới.
Tịch Nguyệt lật vài trang ngẩng đầu hỏi: "Ca ca, cho mượn cuốn sách ? Nhà ở ngay cạnh thôi. Đọc xong sẽ trả ngay. Cửa thư phòng của cha khóa , cho ai , lâu lắm xem cuốn ."
"Đương nhiên là ."
"Vậy đợi ôn xong, mấy cuốn bàn cũng cho mượn nhé?”
Cô bé chỉ mấy cuốn sách còn , mắt đầy khao khát.
Kỷ Vân Thư hiền hòa: "Nếu thích , cứ việc lấy mà xem. Xem hết thì sang mượn , xem sách gì cũng cứ , liệt kê danh sách cũng , sẽ cho tìm về cho ."
"Cảm ơn ca ca.”
Cô bé vui sướng khép miệng, gấp cuốn "Bách Lục" , đặt ngay ngắn mặt, vô cùng nâng niu.
Tuy mới gặp hai nhưng Kỷ Vân Thư thấy yêu mến cô bé một cách lạ lùng. Cảm giác... cô bé giống cô, giống ngoại hình mà là tính cách. Cô nhớ năm mười tuổi cũng y hệt như thế .
Tịch Nguyệt cũng nghiêng đầu ngắm cô!
Ca ca trai thật, ánh mắt vô cùng dịu dàng, khiến khuôn mặt cô bé bỗng nhiên ngượng ngùng, ửng đỏ lan xuống tận cổ.
Cô bé mở miệng hỏi: "Ca ca, sẽ ở đây mãi chứ?"
"Chắc là... ."
Cô bé thoáng thất vọng, ánh mắt trùng xuống: "Tòa nhà bỏ bao nhiêu năm, hôm nay khó khăn lắm mới ở, còn là một ca ca trai thế , mà . Tại thể ở ?"
"Ở đây chỉ là tạm thời thôi."
"Ồ!”
Tiếng kéo dài thật buồn bã.
Kỷ Vân Thư giơ tay, dùng ngón tay ấn nhẹ lên trán cô bé: "Chẳng lẽ ai chơi với ?"
Cô bé lắc đầu: "Không . Tuy họ đều thích , đều khen thông minh, nhưng... chẳng ai thích chơi cùng cả, các bạn ở tư thục cũng thèm để ý đến ."
Thật đáng thương!
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn , Kỷ Vân Thư thấy chạnh lòng, bèn : "Sau nếu thấy buồn, cứ sang đây chơi, đúng lúc cũng đang rảnh rỗi."
"Thật ạ?"
"Chẳng thích đá cầu ? Ta cũng thích đá cầu."
"Ca ca, thích .”
Cô bé rạng rỡ.
Lời tỏ tình đến bất ngờ kịp đề phòng! Lại còn là từ một cô nhóc, Kỷ Vân Thư phì , chỉ thấy cô bé đáng yêu quá đỗi.
Ngoài sân, Xảo Nhi đang bưng bánh ngọt , chân kịp bước qua cửa Đường Tư đột ngột xuất hiện chặn . Cô nàng chẳng chẳng rằng giật lấy đĩa bánh tay Xảo Nhi.
"Đường cô nương?"
"Cái là cho A Kỷ đúng ? Để mang cho.”
Nghĩa khí ngút trời.
Nói cô nàng sải bước , đúng lúc thấy cảnh Kỷ Vân Thư đang xoa đầu Tịch Nguyệt. Cô nàng rảo bước tới đặt đĩa bánh xuống, chằm chằm Tịch Nguyệt đáng yêu, đưa tay véo mạnh má cô bé một cái: "Nhóc con, mi là ai hả?"
Giọng điệu mang đậm mùi đao kiếm giang hồ!
Tịch Nguyệt véo đau, vội xoa xoa má, ngơ ngác phụ nữ kỳ quái mới xuất hiện, đôi mày lá liễu nhíu .
"Muội tên là Tịch Nguyệt.”
Thành thật trả lời.
"Tịch Nguyệt? Tên đấy, nhưng nhóc con, mi là con cái nhà ai?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-565-hai-cot-mau-xam-den-sam.html.]
"Muội ở nhà bên cạnh."
"Thế chạy sang đây gì?"
"Tìm ca ca chơi."
Một hỏi một đáp, cứ như đang thẩm vấn tội phạm.
Kỷ Vân Thư vội kéo Đường Tư xuống: "Cô đừng dọa cô bé sợ."
"A Kỷ, dọa nó bao giờ? Cô bé dễ thương đấy chứ, thích."
Thế là cô nàng đưa tay véo má con bé thêm cái nữa. Tịch Nguyệt tính tình , thế nào cũng giận. Đường Tư dường như nghiện , véo thêm mấy cái liền.
Hai ngày đó, Tịch Nguyệt thường xuyên trèo tường sang tìm Kỷ Vân Thư chơi, nhưng nào cũng đụng Đường Tư, và tất nhiên, cô bé bắt nạt.
Đến ngày thứ ba thì thấy cô bé sang nữa.
Tả Nghiêu sai mang tin đến, báo rằng ngày mai sẽ khai quan, là ngày . Kỷ Vân Thư cũng gì, đồng ý cho thông báo lui về.
Ngày hôm !
Tả Nghiêu dẫn đến đợi từ sáng sớm, định đón cùng mộ địa đào quan tài, cũng bẩm báo với Cảnh Dung nhưng vì còn bận việc khác nên cùng. Tạ đại nương hôm qua tin hôm nay khai quan, thấp thỏm cả đêm ngủ, sáng sớm nay nằng nặc đòi theo.
Đến bãi tha ma, của nha môn nhận lệnh, cầm dụng cụ mang theo bắt đầu đào đất.
Đám việc vô cùng hăng say! Dù vị Kỷ bên cạnh Vương gia đang chằm chằm kìa, nỗ lực đào mộ khiến ngài ý, vài câu mặt Vương gia, thưởng bạc cũng nên. Nghĩ , họ càng sức đào, mồ hôi nhễ nhại.
Tạ đại nương bên cạnh khẽ nức nở. Trong lúc đó, Kỷ Vân Thư cũng an ủi bà vài câu.
Thấy họ đào một nửa, cô bước tới dặn dò: "Các cẩn thận một chút, chậm cũng , quan trọng nhất là hỏng quan tài bên trong, thế là bất kính với c.h.ế.t."
Có ngẩng đầu lên : "Kỷ cứ yên tâm, chúng đều chừng mực cả, hơn nữa chúng chuyên nghiệp, sẽ hỏng đồ bên trong ."
Chuyên nghiệp? Các tưởng là đội khảo cổ chắc!
Kỷ Vân Thư gật đầu, gì thêm.
Một nén nhang !
Cuối cùng quan tài cũng đào lên. Đó là một cỗ quan tài bằng gỗ đỏ, giá rẻ vô cùng, những chống nước mà còn chống mục, thậm chí gỗ quan tài còn thấm ẩm, t.h.i t.h.ể đặt bên trong đầy một tháng sẽ phân hủy.
Cho nên cô cũng mong đợi t.h.i t.h.ể bên trong còn giữ gì, khéo khi đến xương trắng cũng ảnh hưởng.
Tả Nghiêu tiến lên hỏi: "Tiên sinh, mở quan tài ở đây? Hay khiêng về?"
Cô một vòng quanh quan tài quan sát một chút: “Khiêng về ."
"Vậy khiêng về Nghĩa Trang? Hay nha môn?"
"Chỗ ở của ."
"Cái ...”
Tả Nghiêu toát mồ hôi: “Hay là để ở nha môn , dù Vương gia và Kỷ cũng đang ở đó, khiêng quan tài về e là hợp lý lắm."
"Ông cứ theo là .”
Thái độ của cô cương quyết.
Tả Nghiêu dám nhiều nữa, đành sai khiêng quan tài .
Khi quan tài khiêng đến viện của cô, cô lấy một ít Thương Truật rắc xung quanh quan tài.
"Mở nắp ."
Người của nha môn tháo dây thừng quấn bên , mấy hợp sức đẩy nắp quan tài , đặt xuống đất. Khoảnh khắc nắp quan tài mở , mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, xộc mũi vô cùng khó chịu. Mấy bịt mũi vội vàng nhảy xa.
Kỷ Vân Thư lấy gừng sống chuẩn từ đưa cho ngậm. Quả nhiên, mùi hôi thối giảm đáng kể.
Cô đeo găng tay, bước tới bên quan tài trong, bộ hài cốt bên trong rã rời, ẩm ướt dính thành một đống.
Khác với hài cốt bình thường màu xám nhạt, bộ hài cốt ...
Màu xám đen sẫm!